Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Cừu Nhỏ Hiểu Lầm, Sói Hóa Đá
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm chăm chú lau bàn, mười phút trôi qua mà cậu vẫn miệt mài với chiếc bàn đó, như thể muốn đánh bóng nó đến sáng loáng. Những lời Jaymin nói ban nãy cứ quanh quẩn mãi trong đầu cậu.
Sith không có hứng thú với cậu!!!
Không, chắc không phải đâu.
Cừu nhỏ suy tư.
Dường như Sith rất thích bế cậu, còn chủ động nắm tay cậu nữa.
Nhưng đúng là Sith chưa bao giờ thể hiện bất cứ điều gì cho thấy hắn có tình cảm với cậu.
Phương Trầm tức giận ném chiếc giẻ lau đi!
Đáng giận!!!
Có phải đang thả thính cừu nhỏ đây mà!!
----
Sau khi được Phương Trầm đồng ý sẽ qua căn hộ của hắn học bài, lần đầu tiên Sith cảm thấy nôn nóng đến thế. Hắn cố nhịn đến tối, cuối cùng vẫn không kiềm chế được mà gọi điện cho Phương Trầm, hỏi cậu ngày mai có rảnh để đến không.
Giọng nói của người đàn ông rất dịu dàng: "Tôi đến đón em nhé. Tôi mua nhiều nguyên liệu nấu ăn lắm rồi, có lẽ em thích đồ ngọt nhỉ? Tôi nướng bánh cho em."
So sánh ra, giọng của Phương Trầm lại lạnh nhạt hơn hẳn: "Mấy ngày tới em không có thời gian, rất bận, để lần sau rồi nói!"
Cúp máy, Sith hiếm khi ngẩn người.
Nghe giọng như Phương Trầm đang không vui?
Là hắn chọc cậu không vui sao?
Sith, kẻ luôn không để ý đến cảm xúc của người khác, lần đầu tiên nghiêm túc xem xét lại bản thân.
Vì hôm Halloween?
Hắn không nên mặc giống cậu sao? Hay là đã làm gì quá mức rồi?
Người đàn ông cau mày, bắt đầu nhớ lại từng chi tiết của ngày hôm đó.
Là hắn không nên nắm tay cừu nhỏ?
Trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi phiền muộn. Mỗi lần gặp Phương Trầm, đối với hắn mà nói, đều phải dốc hết sức để kiềm chế bản thân, nhưng rõ ràng là không mấy hiệu quả.
Cuối cùng hắn vẫn không thể kiềm chế được, muốn gần gũi với cừu nhỏ hơn. Chạm vào tay cậu, hắn sẽ nhớ đến lòng bàn tay mềm mại của cừu nhỏ, hận không thể đặt bên miệng l**m một cái, rồi lại cắn một cái. Nhìn thấy đôi môi đỏ mọng của cừu nhỏ là muốn hôn lên, muốn hung hăng đè cậu ra mà hôn.
Chỉ một ánh mắt của Phương Trầm thôi cũng đủ khiến lý trí và tự chủ của hắn sụp đổ trong nháy mắt.
Mỗi lần Sith bình tĩnh đối diện với Phương Trầm, thực ra trong lòng đều đang nỗ lực đè xuống dục vọng cuộn trào như sóng thần.
Hắn sợ khiến Phương Trầm không vui, sợ Phương Trầm không chấp nhận nổi, cho nên hắn nhịn, nhịn rồi lại nhịn.
Nhưng hình như ngọn lửa kia vẫn bùng lên, khiến cừu nhỏ không vui rồi.
Hắn hút hết hai điếu thuốc, mới lại cầm điện thoại lên, đăng nhập tài khoản Twitter, do dự một hồi, cuối cùng gửi cho cừu nhỏ một tấm ảnh.
Là tấm ảnh lúc trước hắn từng muốn cho cừu nhỏ xem, sau lại tự ghen với chính mình mà không gửi đi.
Trong ảnh, hắn mặc sơ mi trắng, cổ tay xắn lên, cúc áo trước ngực mở hai nút, những gì cần lộ và không cần lộ đều phơi bày.
Bảo đảm cừu nhỏ sẽ thích.
Sith vừa mặt lạnh tanh, trong lòng chua chát, vừa bấm gửi ảnh.
Không ngờ ảnh đã gửi đi gần nửa tiếng mà đối phương vẫn không phản ứng gì.
Sith bắt đầu không thể ngồi yên.
Saoirse: [Hello, are you busy?]
(*) Xin chào, em đang bận hả?
Điện thoại rung lên, Phương Trầm cầm điện thoại liếc một cái, thờ ơ, chẳng chút hứng thú.
Nhìn đi.
Đám đàn ông nước ngoài đều như thế này, chẳng quen biết gì còn có thể thản nhiên gửi mấy tấm ảnh ám chỉ trắng trợn như vậy, rõ ràng là có ý muốn ve vãn cậu.
Còn Sith thì sao.
Nửa lời cũng không có.
Cậu đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, bừng tỉnh.
Lẽ nào là do cậu nghĩ nhiều thật?
Thực ra Sith không có ý gì khác.
Chỉ muốn làm bạn với cậu thôi!
Lần đầu tiên cậu cảm thấy có điều gì đó không ổn là khi Sith rủ mình vào hậu trường trận đấu quyền anh, rồi lại lấy áo của mình khoác cho cậu, dẫn cậu đi ăn, còn tiện thể mời cậu đến nông trường. Sau đó, Sith mời cậu về nhà, nấu món Trung, rồi mời cậu ra ngoài chơi lễ Halloween.
Cậu có hơi chậm chạp, hơi ngốc nghếch, nhưng không hề ngốc. Trong lòng cậu vẫn lờ mờ cảm nhận được, hình như Sith có hơi thích mình.
Nhưng nếu chỉ là bạn bè thật thì --
Phương Trầm thoáng thất thần.
Giữa đàn ông với nhau cứ động một tí là bế nhau như vậy sao? Hơn nữa, mỗi lần Sith bế cậu đều thích dùng bàn tay to của mình đỡ lấy mông cậu.
Còn có lần trước, Sith nắm tay cậu, mười ngón đan nhau, lòng bàn tay dán lòng bàn tay.
Đấy mà là chuyện bạn bè sẽ làm với nhau à?!
Cừu nhỏ suy tư.
Cừu nhỏ không hiểu.
Mãi đến khi điện thoại lại rung lên báo có tin nhắn mới.
Phương Trầm nghĩ đi nghĩ lại, cầm điện thoại lên, thôi kệ, có gì hỏi nấy.
[Hey! Xin chào! Có thể hỏi anh chuyện này không?]
Saoirse trả lời rất nhanh.
[Đương nhiên, mời!]
[Anh có anh em tốt không?]
Anh em tốt?
Sith cau mày nghĩ.
Sao tự nhiên Phương Trầm lại hỏi hắn chuyện này.
Hắn cẩn thận trả lời: [Có vài người bạn thường đi ăn uống với nhau.]
[Mấy anh có nắm tay không? Có bế không?]
Sith híp mắt.
Hắn bỗng nhận ra, có lẽ Phương Trầm đã nhận ra điều gì đó.
Bế, nắm tay, đều là chuyện hắn làm với cừu nhỏ.
Đúng là chọc cừu nhỏ giận rồi.
Vì nhận ra hắn có ý đồ với cậu sao?
Ánh mắt người đàn ông tối sầm, vô thức siết chặt điện thoại, đến mức khớp xương trắng bệch.
Cũng tức là nói.
Phương Trầm không thích hắn.
Sự thật này khiến Sith hơi suy sụp, mày nhíu chặt, đôi con ngươi xám xanh như có bão tố sắp nổi lên, môi mỏng khẽ mím, khắp người cũng dần tích tụ một luồng khí lạnh lẽo, đáng sợ.
Không thích thì sao chứ.
Hắn không muốn cừu nhỏ phiền lòng, chỉ muốn cừu nhỏ vui vẻ tự tại, nhưng điều kiện tiên quyết là...
Đó phải là cừu nhỏ của hắn.
Nhưng Sith lại nghĩ, có lẽ hắn không nên nôn nóng. Giống như lời Phương Trầm nói, người ở đất nước cậu đều rất kín đáo, không dễ dàng nói ra chuyện tình cảm.
Thế nên hắn phải kìm nén, phải nhẫn nhịn.
Sith thở hắt ra một hơi, cuối cùng cũng trả lời cừu nhỏ.
[Có chứ. Chúng tôi thường làm thế.]
Phương Trầm mãi mới nhận được câu trả lời, trước mắt thoáng chốc tối sầm lại.
Quả nhiên!
Sith chỉ xem cậu là anh em tốt!
Đúng là cậu tự ảo tưởng rồi!
Phương Trầm nắm chặt tay, cậu nhóc trong lòng tức giận đến mức liên tục đấm đá liên hồi vào không khí.
Tức quá!
Không thích người ta mà đụng chạm, ôm ấp!!
Người nước ngoài làm sao vậy?
Người nước ngoài thì có quyền được tùy tiện đụng chạm, ôm ấp sao?
Dựa vào cái gì chứ!
Bế cũng bế, đụng chạm cũng đụng chạm rồi, tay cũng nắm luôn rồi!
Còn nói chỉ là anh em tốt??
Cậu vẫn chưa đồng ý đâu!
Phương Trầm ngồi bật dậy, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Sith.
"Mai em lại rảnh rồi, anh có tiện không? Em muốn qua chỗ anh học bài."
Màn hình sáng lên.
Sith nhìn tin nhắn hồi lâu mới trả lời.
[Được, tôi đến đón em.]
Người đàn ông ném điện thoại sang một bên, nhắm mắt, ngửa đầu khó chịu dựa vào ghế.
Quả nhiên đúng như hắn nghĩ.
Phải chắc chắn không có ý đồ gì khác mới dám qua gặp hắn.
Cừu nhỏ đáng giận.
Tuyệt đối đừng có rơi vào miệng tôi đó...
***
Hôm sau, Phương Trầm dậy từ rất sớm.
Đầu tiên là chỉnh trang lại mái tóc rối bù như tổ chim.
Cậu thường để mái tóc rối bù như vậy, lúc nào cũng như chú cún con xù lông.
Phương Trầm cố ý lên mạng tìm hướng dẫn, vừa sấy vừa chải, mãi mới chỉnh được mái tóc vào nếp. Sau đó lại lục lọi tủ quần áo tìm đồ để mặc.
Cuối cùng chọn được một bộ khá giống một bộ đồng phục: sơ mi trắng và quần đùi đen, chỉ là quần hơi ngắn. Phương Trầm do dự mãi, cuối cùng vẫn cắn răng mặc vào.
Không nỡ bỏ cừu, sao bắt được sói.
Chuẩn bị xong, nhìn đồng hồ lại phát hiện đã quá giờ, Phương Trầm vội vàng khoác ba lô rồi chạy xuống.
Thực ra Sith đã đến từ sớm.
Với những chuyện liên quan đến Phương Trầm, hắn rất giỏi chờ đợi.
Phương Trầm đã bắt đầu nghi ngờ hắn có ý đồ rồi.
Cho nên hôm nay hắn nhất định phải càng kiềm chế.
Phải ngụy trang thật tốt.
Trong lòng thì tính toán như vậy, nhưng một giây khi thấy thiếu niên từ trong ký túc xá chạy ra, mọi sự ngụy trang, mọi sự kiềm chế đều sụp đổ tan tành trong khoảnh khắc.
Thiếu niên khoác ba lô, mặc bộ đồng phục sạch sẽ, tinh tươm. Sơ mi trắng sơ vin gọn gàng vào trong quần, vòng eo thon gọn xinh xắn đến mức khiến hắn hận không thể dùng tay véo một cái. Dưới quần đùi đen là đôi chân trắng nõn thẳng tắp đập ngay vào mắt hắn, trắng ngần đến mức chỉ nhìn thôi đã thấy ngứa răng, thật muốn cắn mấy phát lên những thớ thịt mềm mại ấy.
Lồng ngực người đàn ông phập phồng kịch liệt, yết hầu không tự chủ mà trượt lên xuống.
Chỉ trong mười mấy giây, Phương Trầm đã chạy đến trước mặt hắn.
Hôm nay mái tóc của cừu nhỏ được chải lại gọn gàng, những lọn tóc đen mềm mại rủ xuống trán, đuôi mắt cong cong, ánh mắt lấp lánh rạng rỡ: "Sith, anh đợi lâu rồi hả?"
Người đàn ông vẫn nhìn chằm chằm cậu, giống như đang thất thần, đến cả Phương Trầm đang nói gì cũng không nghe thấy.
Phương Trầm chớp mắt một cái, nhón chân tiến lại gần Sith: "Anh làm sao thế?"
Khuôn mặt xinh đẹp của thiếu niên thoáng chốc phóng lớn ngay trước mặt hắn, đôi con ngươi đen láy to tròn, trong lúc hít thở thậm chí ngửi thấy thoang thoảng một mùi hương nhẹ nhàng.
Người đàn ông không đáp mà hỏi lại: "Em xịt nước hoa à?"
Hở?
Phương Trầm bị hỏi đến ngây người ra, lại lùi về, ngoan ngoãn cúi đầu ngửi chính mình: "Không mà."
Cậu lại ngẩng đầu, chợt bị ánh mắt thâm trầm, như ẩn chứa cảm xúc nặng nề nào đó dừng trên người mình, khiến cậu giật mình.
Phương Trầm khẽ nói: "Anh nhạy cảm với mùi nước hoa sao? Nhưng em không xịt thật mà, còn tắm trước khi đi, chắc là mùi sữa tắm thôi."
Cừu nhỏ còn biết tắm rửa cho bản thân thơm tho trước khi gặp hắn.
Sith không nói gì nữa, cuối cùng cũng rời mắt khỏi Phương Trầm, giúp cậu mở cửa xe: "Đưa ba lô cho tôi đi."
Ngồi vào xe, trong không gian kín, mùi hương kia như lại càng rõ hơn, cứ quanh quẩn mãi trước mũi hắn.
Sith đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy mình sắp bùng nổ.
Trước khi gặp Phương Trầm, hắn thậm chí có rất ít dục vọng cần được giải tỏa. Trong mắt hắn, mấy chuyện đó chỉ tổ phí thời gian, thà lên sàn đấu đánh thêm vài hiệp còn sảng khoái hơn nhiều.
Đến tận giờ phút này, Sith mới biết, sự dồn nén bấy lâu nay cũng có ngày bùng nổ.
Mỗi hơi thở của thiếu niên đều như liều thuốc kích thích với hắn, có thể dễ dàng khơi lên dục vọng của hắn.
Còn tiếp tục nữa chỉ sợ hắn sẽ để lộ bản chất ngay trên xe mất.
Sith bấm nút, cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, gió lạnh bên ngoài lùa vào, miễn cưỡng có thể phần nào làm dịu đi ngọn lửa đang bốc cháy trong lòng hắn.
Phương Trầm ngẩn người.
Mùi nồng đến thế cơ à? Sao cậu không ngửi thấy.
Lại quay sang nhìn Sith, mặt hắn đã lạnh tanh như băng, cũng không biết có phải đang cắn chặt răng không mà quai hàm cũng bạnh ra rõ rệt.
Quá đáng!!!
Phương Trầm thở phì phì.
Ghét cậu thế còn mời cậu đến làm cái quái gì?!