22. Giả Vờ Giảng Bài

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đỗ xe, hai người cùng xuống và bước vào thang máy, không khí trở nên vô cùng ngượng ngùng.
Một người cố gắng kiềm chế hết sức, một người âm thầm bực bội.
Chỉ trong chốc lát, không khí dường như đông đặc lại.
Mãi cho đến khi bước vào nhà, có lẽ vì không gian rộng rãi hơn, Sith mới bớt căng thẳng, miễn cưỡng khoác lên mình vẻ bình thản thường ngày. Hắn nghiêng đầu, giọng nói nhẹ nhàng, "Em ăn sáng chưa?"
"Ăn bánh mì rồi ạ."
Phương Trầm nhìn thấy hắn lấy ra một đôi dép lông có hình cừu nhỏ từ tủ giày, hơi ngẩn người hỏi, "Anh mua lúc nào vậy?"
Sith dùng giọng điệu quen thuộc khi nói dối, "Lần trước, sau khi em đến."
Phương Trầm mang dép xong, không nhịn được lầm bầm, "Thế sao anh biết em sẽ đến lần thứ hai?"
Sith không đáp lời, mở tủ lạnh, lấy một chai soda đưa cho Phương Trầm.
Hắn thoáng nhìn đồng hồ, dùng giọng điệu như đang thương lượng nói, "Giờ còn sớm, tôi đi nướng ít bánh cho em, em cứ tự học trước, có gì không hiểu thì gọi tôi, nhé?"
Phương Trầm ôm balo, ngẩng đầu nhìn Sith hai giây, rồi mới chậm rãi gật đầu.
Cậu cứ có cảm giác Sith đang cố tránh mặt mình.
Thực tế đúng là như vậy.
Người đàn ông quả thật rất khó giữ được bình tĩnh khi ở cùng một không gian với Phương Trầm. Một tích tắc sau khi quay đi, ý cười ôn hòa trong mắt hắn lập tức biến mất, thay vào đó là d*c v*ng mãnh liệt. Môi mỏng mím chặt, mái tóc vàng rũ xuống hơi che khuất khuôn mặt, giấu đi những cảm xúc đang âm thầm trỗi dậy.
Hắn sải bước vào bếp, mở tủ lạnh lấy một chai nước, ngửa cổ uống một hơi hết nửa chai.
Sau khi miễn cưỡng lấy lại sự tỉnh táo, Sith mở tủ lạnh lấy nguyên liệu, thầm nghĩ nếu đám Joey mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Thật khó mà tưởng tượng, đôi tay mang găng quyền anh có thể hạ gục đối thủ chỉ bằng một cú đấm lại cũng có thể khéo léo đập trứng, đánh kem, nướng bánh ngọt.
Vấn đề là.
Phương Trầm vốn không định đến đây để học.
Sith trốn trong bếp, vậy cậu biết phải ra tay thế nào?
Cừu nhỏ giận dỗi ngồi trên ghế sô pha.
Chẳng mấy chốc, tiếng Phương Trầm vang lên từ phòng khách, "Sith, giúp em cái này với."
Người đàn ông vừa cho khay bánh vào lò nướng, nghe thấy vậy lập tức tháo găng tay đi ra.
"Thế nào--"
Lời còn chưa dứt đã nghẹn trong cổ họng.
Trong phòng khách, thiếu niên đang quỳ rạp trên sàn, lưng cong xuống, mông chổng lên, đang lần mò bên dưới ghế sô pha. Cậu nói, "Bút của em bị lăn xuống gầm rồi, em không tìm thấy."
Người đàn ông đứng sững tại chỗ, không thốt nên lời, bàn tay buông thõng bên người siết chặt lại.
Trong tư thế đó, vạt áo cậu hơi trượt xuống, để lộ một đoạn eo trắng mịn, thậm chí có thể nhìn thấy cả phần bụng trắng mềm mại. Mông cậu chổng lên, quần đùi cũng căng ra, ống quần kéo lên để lộ gần hết b*p đ** tr*ng n*n, và sâu hơn nữa...
Người đàn ông khó khăn hít một hơi thật sâu.
"Em đứng lên đi." Giọng Sith khàn đặc đến đáng sợ. "Để tôi tìm và lấy ra cho em."
Cuối cùng Phương Trầm cũng ngẩng đầu, cậu chớp chớp mắt, nhìn Sith mấy giây, rồi mới chậm rãi đứng dậy.
Người đàn ông nhanh chóng liếc qua người cậu một lượt, thấy đầu gối Phương Trầm đã hơi đỏ lên.
Vừa tìm được chiếc bút của Phương Trầm, thiếu niên lập tức sáp lại gần, gần như dán chặt vào người Sith, mềm mại nói, "Cám ơn anh nha."
Sith rũ mắt. Ánh nắng bên ngoài chiếu vào, in bóng hai người lên sàn nhà.
Nhưng chỉ có thể nhìn thấy cái bóng của một mình Sith, còn bóng Phương Trầm đã bị bóng hắn bao phủ hoàn toàn.
Hình ảnh này đọng lại trong mắt Sith, khiến trong lòng hắn dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Như thể Phương Trầm đã bị hắn nuốt trọn, hòa tan vào máu thịt hắn, chẳng còn ai có thể nhìn thấy nữa.
Dừng lại mấy giây, Sith bỗng nói, "Quần ngắn quá."
Chủ đề này đến quá đột ngột khiến Phương Trầm cũng sững người, sau đó mới phản ứng lại, suýt không nhịn được mà bật cười.
Quần ngắn, đương nhiên có cái lợi của quần ngắn.
"Thế hả?"
Phương Trầm cúi đầu nhìn nhìn, cố ý nói, "Em thấy vẫn ổn."
Sith dời ánh mắt đi chỗ khác, sợ rằng nếu nhìn thêm một cái nữa thôi, hắn sẽ không nhịn được mà tách đùi cậu ra cắn hai cái.
"Tôi đi xem bánh."
Hắn lạnh lùng thốt ra câu đó rồi quay vào bếp. Phương Trầm nhìn theo bóng lưng ấy, tức đến mức siết chặt nắm đấm, bé Trầm trong lòng lại đấm bùm bùm vào không khí.
Không phải anh em tốt sao? Anh em tốt mà mặc quần ngắn cũng muốn can thiệp à?!
Cuối cùng, Phương Trầm chỉ có thể ủ rũ nằm ườn ra ghế, như thể toàn bộ sức lực và mưu kế đều đã cạn kiệt.
Trên bàn bày lộn xộn nào laptop, nào sách vở, nhưng Phương Trầm chẳng còn hứng thú học nữa.
Cậu nằm như một con cá khô, nghịch điện thoại.
Đúng lúc này, Jaymin gửi chia sẻ mấy tấm ảnh gọi là "vì tình bạn" cho cậu.
Gửi liền một lúc mấy tấm ảnh cơ bụng sáu múi nhặt được trên Twitter.
Nhưng sau khi đã nhìn và thậm chí chạm vào cơ bụng của Sith, mấy thứ này chẳng lọt nổi vào mắt cậu nữa. Phương Trầm lười biếng lướt qua các bức ảnh, cảm thấy còn không đẹp bằng tấm ảnh "thả thính" của Saoirse kia.
"Bánh chín rồi."
Trên đỉnh đầu bỗng vang lên giọng nói hơi trầm xuống của người đàn ông.
Phương Trầm không hề phòng bị, giật nảy mình, điện thoại không cầm chắc nên rơi xuống đất.
Cậu trợn tròn mắt nhìn Sith, "Sao anh đi mà không nghe thấy tiếng bước chân luôn thế?"
Sith hơi cau mày đặt bánh xuống bàn, cúi người nhặt điện thoại của Phương Trầm lên.
Thật trùng hợp, màn hình vẫn còn sáng, hiện rõ một bức ảnh người đàn ông tóc đỏ cắn vạt áo khoe cơ bụng.
Phương Trầm, "..."
Sith khẽ cười lạnh, "Có lẽ không phải tôi đi nhẹ nhàng, mà là em quá mải mê xem mấy thứ này thôi."
Phương Trầm tự nhiên thấy chột dạ, nhưng rất nhanh đã lấy lại khí thế.
Xem cơ bụng sáu múi của đàn ông thì làm sao? Giữa anh em với nhau mà cũng phải can thiệp chuyện này ư? Chẳng phải đến cả phim "sét" cũng chia sẻ được cho nhau sao?
Phương Trầm giật điện thoại về, cố giữ giọng điệu bình thản đáp, "Không có đâu, em còn chưa xem mấy cái bạo hơn kia, mấy cái đó phải đeo tai nghe mới xem được cơ."
Sith rũ mắt nhìn cậu, vẻ mặt khó đoán. Hắn im lặng mấy giây, rồi không vặn hỏi mà chuyển đề tài, "Ăn thử bánh xem, tôi cho mứt việt quất vào rồi, lọ lần trước em tặng ấy."
Nhắc đến mứt việt quất, Phương Trầm lại thấy ngượng ngùng. Lúc đó ở nông trường, cậu đã bốc phét rằng sẽ làm mứt, kết quả về nhà đun một hồi, hỏng mấy mẻ, mãi mới thành công được một lọ nhỏ. Bản thân cậu còn chưa thử miếng nào đã mang đi tặng Sith.
Bánh đã được Sith cắt thành miếng nhỏ. Phương Trầm cầm dĩa cắm một miếng bỏ vào miệng, bánh còn nóng hổi, mềm mà xốp, quyện với vị chua ngọt của mứt việt quất, đúng là ngon đến mức tưởng như đã chạm đến thiên đường.
Có lẽ chính Phương Trầm cũng không biết, mỗi lần ăn được đồ ngon là cậu sẽ vừa ăn vừa cười híp cả mắt, đuôi mắt cong cong. Cậu ngồi trên sô pha, chỉ hận không thể đung đưa đôi chân nhỏ.
Sith ngồi bên cạnh, không ăn miếng nào, chỉ im lặng nhìn cậu ăn hết hơn nửa cái bánh.
Đến tận khi Phương Trầm đặt dĩa xuống.
"No rồi à?"
Phương Trầm gật đầu. Thật ra một nửa là đã ăn no, một nửa là vì bị người đàn ông nhìn chằm chằm đến mức không ăn nổi nữa.
Muốn ăn thì cứ ăn đi! Nhìn chằm chằm cậu làm gì chứ.
Sith đẩy đĩa bánh sang một bên, nhìn bàn học bừa bộn rồi hỏi, "Ôn tập tới đâu rồi?"
Ớ...
Phương Trầm ngượng ngùng liếm môi, nói dối không chớp mắt, "Cũng kha khá..."
"Đừng nghịch điện thoại nữa."
Người đàn ông ngồi xuống, tiện tay cầm một quyển sách lên, giọng nói đều đều, "Ngồi xuống đây, tôi kiểm tra thử."
Tự nhiên cậu thấy căng thẳng như bị thầy giáo gọi lên kiểm tra bài cũ.
Phương Trầm rề rà nhích mông qua, ngồi xuống cạnh Sith, chợt thấy người đàn ông cầm bút đỏ lên, tiện tay khoanh tròn mấy chỗ sai chính tả.
Thật ngại quá...
Tiếng Anh căn bản của Phương Trầm rất kém, nói thì còn tạm ổn, nhưng viết ra là lộ rõ ngay.
Giờ phút này bị chỉ ra lỗi sai, Phương Trầm vô thức ngồi thẳng lưng, chột dạ liên tục liếc nhìn người đàn ông mấy cái.
Động tác trên tay Sith vẫn không ngừng lại, khoanh khoanh đánh dấu. Tầm mắt hắn vô thức quét qua, trên chiếc sô pha đen, thiếu niên ngoan ngoãn ngồi đó, đôi chân trắng nõn khép lại, đúng là không thể dời mắt.
Lúc trước khi bế Phương Trầm, hắn từng chạm vào chỗ đó, mềm mại mịn màng, như một miếng ngọc thạch thượng đẳng.
Dừng lại mấy giây, người đàn ông kiềm chế dời tầm mắt đi.
"Đáp án phần giải tích hàm nhiều biến (*) này sai hơn nửa, nếu đề bài em cũng dịch sai thì đáp án tất nhiên cũng sai." Giọng người đàn ông nghe có hơi lạnh nhạt, "Tôi nghĩ, em nên tập trung vào việc học hơn."
(*) giải tích hàm nhiều biến
Đừng có xem mấy thứ vớ vẩn đó nữa.
Cứ nhớ lại lúc vừa rồi Phương Trầm lướt điện thoại để xem mấy thứ đó, Sith lại giận đến mức đầu muốn bốc khói.
Khi đó hắn thật sự muốn ném quách cái điện thoại đó đi, giữ chặt cánh tay thiếu niên rồi đè cậu dưới thân, tét hai cái lên mông cậu, dạy dỗ cừu nhỏ này một chút.
Nhưng Sith thậm chí còn chẳng có tư cách để ghen.
Hắn chỉ có thể đè toàn bộ phẫn uất xuống, coi như không thấy mà ngậm miệng không đề cập tới.
Mà bên cạnh hắn, Phương Trầm nghe xong lời này thì thoáng ngẩn người, bất giác siết chặt ống quần.
Lời này có ý gì? Cảnh cáo cậu không được có tâm tư gì khác với hắn sao?
Trong nháy mắt, lồng ngực cậu như có một tảng đá nặng trịch đè lên, khiến cậu không thể thở nổi.
Phương Trầm cắn môi, sắc mặt đã hơi tái đi.
Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông lấy ra một tờ giấy nháp, nói bằng thứ tiếng Trung ngượng ngập của mình, "Bắt đầu từ câu đầu tiên, dịch đề trước đã, được không?"
Phương Trầm ngơ ngác, giọng nói nhỏ đi, "Anh học tiếng Trung để dịch đề cho em à?"
Người đàn ông nhướn mày, "Trước mắt xem ra cũng khá hữu ích đấy."
Lại thả thính! Lại thả thính!!
Phương Trầm mím môi, nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được, lại hơi nhổm người dậy, ghé đầu qua hỏi, "Em xem thử, tính sai chỗ nào vậy."
Bút đỏ trên tay Sith hơi run lên, ngòi bút vạch một đường trên giấy.
Phương Trầm sáp tới quá gần, gần như là nói ngay bên tai Sith. Cái miệng nhỏ kia đóng vào mở ra, hơi thở còn thoang thoảng mùi mứt việt quất ngọt ngào.
Sith hiếm khi chửi bậy trong lòng. "Chết tiệt!" Hắn thầm nghĩ, "Thật muốn hôn chết cậu."
Đáng lẽ cậu phải bị hắn đè trên ghế, bị hôn đến mức môi đỏ lên, sưng tấy, chỉ có thể đáng thương há miệng, ngay cả nước bọt cũng không thể nuốt, bị hôn đến mức đầu lưỡi tê dại, dây dưa không ngừng.
Ngọn lửa trong lòng càng lúc càng bùng lên cao. Sith không biết có phải mình giả vờ giỏi quá không mà cừu nhỏ này thật sự coi hắn là người tốt mất rồi.
Cậu lại không hề hay biết, trong đầu hắn ngập tràn những hình ảnh dơ bẩn về cậu. Đừng nói là làm, chỉ sợ nói ra thôi cũng chọc cho cừu nhỏ giận đến mức hai mắt đỏ lên.
Sith nhắm mắt, miễn cưỡng kiềm chế, giữ bình tĩnh, dùng giọng điệu như thường giảng bài cho Phương Trầm, thật ra trong đầu hắn đã rối loạn lắm rồi.
Người đàn ông giảng rất chi tiết. Dù lúc đầu đúng là Phương Trầm ôm ấp mưu đồ, thì hiện tại cậu cũng đã dẹp hết, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, cầm bút ghi ghi chép chép.
Một tay Sith đỡ bên trán, ánh mắt chưa từng dời khỏi người thiếu niên. Từ góc này của hắn, vừa vặn thấy được hàng lông mi rũ xuống của Phương Trầm, đen dài. Nếu dùng tay che lại, đoán chừng hàng mi đó sẽ run rẩy chớp động liên tục mà cọ vào lòng bàn tay hắn, mềm mại ngứa ngáy.
Khi không thể nhìn thấy, hẳn là cơ thể sẽ càng nhạy cảm hơn.
Sith lơ đễnh nghĩ.
Có phải chỉ cần chạm một cái, cả người đều sẽ đỏ bừng lên không?
"Giải thế này có đúng không?" Phương Trầm đột nhiên hỏi.
Sith hoàn hồn, rũ mắt nhìn, thấy đầu ngón tay của thiếu niên chỉ trên giấy, đến móng tay cũng thật xinh đẹp.
Yết hầu hắn khẽ trượt xuống một cái.
Người đàn ông dừng lại hai giây, mới khàn giọng đáp, "Đúng."
Phương Trầm gật đầu, tiếp tục viết, hoàn toàn không nhận ra hơi thở nguy hiểm ngay gần bên cạnh.
Sith ngả lưng về sau, lẳng lặng gác tay lên lưng ghế cậu. Từ phía sau trông như đang ôm trọn cậu vào lòng.
Hắn đã nhịn đủ lâu rồi. Sớm muộn gì cũng phải nuốt trọn cừu nhỏ vào bụng.
--- Lời tác giả ---
Cừu nhỏ: Thời tiết và trái tim của trai hư đều lạnh như nhau *icon trái tim tan vỡ*
Sith: Thèm quá, nhịn. Thèm quá, nhịn. Thèm quá, thèm quá, thèm quá, thèm quá, thèm quá, thèm quá *icon quần đùi màu hồng*