31. Sith Bất Ngờ Xuất Hiện Tại Buổi Tập Kịch

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Sith Bất Ngờ Xuất Hiện Tại Buổi Tập Kịch

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phương Trầm không giãy dụa thêm, ngoan ngoãn ngồi yên, thậm chí còn lười biếng tựa đầu lên vai người đàn ông. Vừa rồi đúng là quá hưng phấn... Đến giờ cậu vẫn chưa hoàn hồn.
Đây là lần đầu tiên Sith cảm thấy trường đua ngựa này xây chưa đủ rộng, nếu không, hắn đã có thể bế cừu nhỏ đi thêm một đoạn nữa. Khi đã đến phòng nghỉ, Sith đành buông tay, đặt cậu ngồi xuống ghế sofa. Lòng hắn bỗng thấy trống trải, trên tay vẫn còn vương vấn cảm giác mềm mại vừa rồi. Trong lòng Sith hơi tiếc nuối, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản.
"Muốn uống gì không? Nước cam nhé?"
Được bế suốt cả đoạn đường, dù giờ đã ngồi xuống ghế sofa, Phương Trầm vẫn có cảm giác như bàn tay to lớn kia vẫn còn đặt dưới mông mình, khiến cậu không thoải mái chút nào. Cậu không nhịn được hơi nhấp nhổm mông, đáp một tiếng "vâng" cho có lệ.
Vì Sith đã dặn trước, trong phòng nghỉ thậm chí không có một nhân viên phục vụ nào, trống trải. Hắn tự mình đi đến bàn trà bánh, rót một ly nước cam rồi mang đến đưa cho Phương Trầm.
Phương Trầm nhận cốc, nhấp từng ngụm cho đến khi chỉ còn lại nửa cốc mới ngẩng đầu lên nhìn Sith, "Trường đua ngựa này cũng là của anh nhỉ?" Sith nhướn mày. Không ổn, cừu nhỏ đã bắt đầu động não rồi. Dù có ế ẩm đến đâu thì cũng không thể vắng tanh vắng ngắt thế này, hơn nữa nơi đây được quy hoạch tốt như vậy, chẳng giống một chỗ làm ăn thua lỗ chút nào. Cừu nhỏ âm thầm nghiến răng. Lại bị lừa nữa rồi.
Sith không trả lời đúng hay không, mà hỏi ngược lại cậu, "Em thích không? Nếu thích thì tôi tặng em." Phương Trầm, "..." Cậu cứ ngỡ mình nghe nhầm, tặng cái gì cơ? Muốn tặng cả trường đua ngựa này cho cậu ư?!! Kẻ có tiền thật đáng sợ quá đi! Phương Trầm siết chặt nắm tay nhỏ, ngẩng đầu nhìn người đàn ông, "Anh vốn dĩ không định đưa em đến đây cưỡi ngựa có đúng không?"
Sith khẽ cười một tiếng, đôi con ngươi sâu thẳm vẫn nhìn chằm chằm Phương Trầm, "Không cưỡi ngựa thì tôi đưa em đến trường đua ngựa làm gì?" Tất nhiên là để thả thính cậu! Trêu chọc cậu! Phương Trầm không nói nên lời, im lặng một hồi, mới buồn bực lên tiếng, "Khi nào mình ăn tôm hùm đất siêu cay ạ?"
Sith thoáng ngẩn người, sau đó suýt bật cười. Hắn chủ động bước tới nắm tay Phương Trầm, nhưng Phương Trầm tránh ra. Sith không chút do dự, lại mạnh mẽ nắm lấy tay cậu lần nữa. "Bây giờ, tôi đưa em về."
Phương Trầm biến sự bi phẫn thành sức ăn, vùi đầu "đánh bay" một chậu tôm, cái bụng nhỏ no đến mức tròn vo, còn gói thêm hai hộp mang về. Lúc cậu xuống xe, Sith vừa mở lời, "Ngày mai..." Phương Trầm đã ngắt lời hắn, "Mai em phải đến trường tập kịch, thời gian này chắc là đều... không có thời gian." Sith khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì thêm. Hôm nay hắn đã làm đủ nhiều rồi, cũng không nên ép quá. Vả lại, ai bảo đến trường thì sẽ không gặp được? Chẳng phải hắn cũng là sinh viên WK sao. Chỉ là học kỳ này ít tiết hơn nên Sith ít đến trường thôi, mấy lần đến trường gần đây hầu như là để đưa đón Phương Trầm. Sith gọi cho Joey, hỏi phòng tập kịch cuối kỳ này ở đâu, hôm sau canh giờ đến "tóm" người.
"Phương Trầm, cảm xúc! Lúc này cậu phải tỏ ra nịnh bợ, nhập vai hơn nào!" Vở kịch lần này là "Lương Sơn Bá Chúc Anh Đài", một vở đã cũ lắm rồi, mà vai của Phương Trầm lại là... tên sai vặt của Mã Văn Tài. Vai này do cậu tự chọn, ít lời thoại, đỡ phiền phức, có thể nhàn rỗi hơn. Nhưng xui một cái là vai Lương Sơn Bá cuối cùng lại được giao cho Trần Phóng đóng. Chính là cái tên từng chặn cậu ngoài bờ biển, nói lảm nhảm bao nhiêu lâu không chịu rời đi. Nếu không phải vì hôm qua đã lỡ đồng ý với Chu Lệ Lệ, Phương Trầm đã bỏ diễn quách đi cho rồi. Trần Phóng cười cười, "Nghỉ một lát trước đã, mọi người đều mệt rồi." Chu Lệ Lệ nhìn đồng hồ, "Được rồi, nghỉ mười lăm phút rồi mọi người tập hợp lại đây nhé." Vừa nghe thấy hai chữ nghỉ ngơi, Phương Trầm lập tức vọt đến ghế sofa, nằm tê liệt như một chiếc tấm chăn lông cừu.
Trần Phóng đưa cậu chai soda, "Mệt hả?" Phương Trầm nhìn qua, không nhận, "Cảm ơn, tôi không khát." Trần Phóng không hề để bụng, "Thật ra tôi thấy cậu phải đóng vai Lương Sơn Bá mới đúng, cậu đẹp trai hơn tôi nhiều." Phương Trầm lắc đầu, "Diễn vai nào cũng vậy thôi." Nói xong, thấy Trần Phóng còn muốn nói tiếp, cậu vội kéo áo khoác qua đầu, ồm ồm nói, "Tôi hơi mệt rồi." Trần Phóng nghẹn lời, đành hậm hực rời đi. Phương Trầm buồn bực trong áo khoác, nghĩ đến tin nhắn Sith vừa gửi cho mình, hỏi cậu có đang bận không, nhưng cậu vẫn chưa trả lời.
"Hey! Mấy đứa đang tập kịch à? Wow, bộ đồ này ngầu ghê! Trang phục truyền thống của nước mấy đứa hả?" Cách một lớp áo khoác phủ trên đầu, Phương Trầm nghe thấy tiếng nói vọng vào từ bên ngoài. Hửm?? Giọng này nghe quen quen. "Đàn anh Joey? Sao anh lại đến đây thế ạ?" Chu Lệ Lệ nhiệt tình đi tới chào hỏi. Joey có thể gọi là chiến thần xã giao của trường, đi đến đâu cũng có người quen anh ta. "Anh đến chơi thôi, có được xem không?" "Đương nhiên rồi ạ!" Phương Trầm vẫn còn đang mờ mịt trong áo khoác, nhịp tim không hiểu sao lại đập nhanh hơn. Joey đến rồi, vậy Sith thì sao?
Vừa nghĩ đến Sith, cậu đã nghe thấy Joey nói tiếp, "Để anh giới thiệu nhé, đây là Sith Bolton. Sao hả, có tính là anh mang một vị khách quý đến cho mấy đứa không?" Cả phòng tập im lặng trong giây lát, sau đó bùng nổ. Phương Trầm không nhúc nhích, trong lòng thì âm thầm bực bội. Ngôi sao lớn à! Đến đây để khoe mẽ hả? Cậu không hiểu vì sao trong lòng lại cực kỳ khó chịu, nhưng cũng không rõ nguyên do. Giây tiếp theo, chợt nghe thấy Chu Lệ Lệ gọi mình, "Phương Trầm, tập hợp rồi." Thiếu niên kéo áo khoác xuống, lộ ra khuôn mặt lạnh tanh, có thể nhìn rõ ràng là cậu đang không vui. Cậu cố tình không nhìn về phía Sith, đi thẳng tới chỗ Chu Lệ Lệ, "Tập thêm lần này rồi tôi về." Chu Lệ Lệ thấy cậu có vẻ không vui, cũng không giữ lại, "Được rồi."
Đoạn này cậu được giao nhiệm vụ bắt nạt Lương Sơn Bá trong lớp. Phương Trầm hùng hổ vung nắm đấm đánh vào ngực Lương Sơn Bá, Trần Phóng thuận thế ngã xuống đất. Cừu nhỏ đóng vai chó săn còn đạp chân lên ngực cậu ta, "Cho mày phá chuyện tốt của thiếu gia nhà tao này!" Nhìn cũng khá là dữ dằn. Dưới khán đài, Sith ngồi tựa vào ghế, nhìn như một giám khảo đang chấm điểm, ánh mắt hơi trầm xuống, không rời khỏi cừu nhỏ trên sân một giây. Hắn hơi không vui, khẽ híp mắt. Thật đáng ghét. Hắn ghét việc có nhiều người nhìn cừu nhỏ của mình như vậy.
Phương Trầm diễn xong phần của mình, vào hậu trường thay đồ, từ đầu đến cuối vẫn không nhìn Sith lấy một lần. Người đàn ông ngồi thêm hai giây, rồi cũng đứng dậy đi theo. Chu Lệ Lệ vừa bưng chai soda tới, "Ơ? Sith đi đâu rồi?" "Ai biết, kệ hắn đi, chắc ra ngoài hít khí trời thôi." Joey cười ha ha đáp. Trong bụng thì nghĩ, còn có thể đi đâu chứ, chạy theo Phương Trầm rồi chứ sao.
Phòng thay đồ sau sân khấu khá đơn sơ. Phương Trầm vừa định đóng cửa thì một bàn tay lớn đã chặn lại, mạnh mẽ đẩy cửa vào. Là Sith. Phương Trầm vậy mà lại không ngạc nhiên mấy, chỉ khẽ cau mày, "Anh muốn làm gì?" Người đàn ông nhìn cậu mấy giây, "Em giận à?" Sith phát hiện dường như mỗi lần hắn đều không hiểu được vì sao Phương Trầm lại giận, nhưng bất kể là vì lý do gì, nhìn có vẻ đều liên quan đến hắn.
"Không, em phải thay đồ rồi." Sith làm như không nghe thấy lời cậu, không nhúc nhích, vẫn đứng chắn cửa. "Sáng nay tôi nhắn tin nhưng em không trả lời." Phương Trầm cúi đầu, "Không nhìn thấy." Nhóc lừa đảo. Sith thầm gọi cậu như vậy trong lòng, nhưng sắc mặt vẫn rất bình tĩnh, còn nở một nụ cười với Phương Trầm, tiếp tục hỏi cậu, "Đây là trang phục truyền thống của nước em à? Tôi chưa thấy bao giờ, nhưng em mặc trông đáng yêu lắm." Câu nói đó khiến mặt Phương Trầm hơi đỏ lên. Thật ra bộ đồ này rất bình thường, vì là vai tên sai vặt nên chỉ mặc đồ màu xám, đầu còn đội một cái mũ người hầu méo mó. Nhưng Sith không nói dối. Trong mắt hắn, Phương Trầm dù mặc gì cũng đều đáng yêu, lúc này cũng vậy, giống như một chú chim sẻ nhỏ đang tức giận.
"Thật đấy, em đẹp hơn họ nhiều." Sith được đà lấn tới, không những không đi ra ngoài mà còn tiến lên một bước, đi hẳn vào phòng thay đồ nhỏ hẹp. Thân hình cao lớn của hắn nhồi nhét chung một chỗ với cậu, khiến không gian càng trở nên chật chội hơn. Phương Trầm theo bản năng lùi lại một bước, nhưng lại cảm thấy khó thở hơn. Cậu nuốt ực một cái, ngẩng đầu yếu ớt trừng mắt với Sith, "Rốt cuộc anh muốn làm gì?" "Vì sao tức giận?" Sith lặp lại câu hỏi, "Tôi tới tìm em, em không vui sao?" Người đàn ông cũng rất phiền muộn, hắn đã học tiếng Trung rồi, nhưng lại không có cách nào hiểu được cảm xúc của Phương Trầm.