30. Chương 30

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trường đua ngựa ở vùng ngoại thành, xung quanh trông khá hoang vắng. Phương Trầm theo Sith bước xuống xe, nhìn quanh một lượt, không kìm được hỏi: "Chỗ này làm ăn không tốt sao? Sao chẳng thấy ai thế nhỉ?"
Sith thản nhiên đáp: "Chắc là vì hôm nay là ngày thường nên ít người."
Phương Trầm gật đầu, không nghĩ ngợi nhiều.
Vì Boss đến nên giám đốc trường đua đã đứng chờ sẵn trước cổng. Vừa thấy hai người xuống xe, ông ta lập tức niềm nở tiến đến: "Chào mừng hai vị đã ghé thăm, chúc hai vị chơi vui vẻ ạ."
Phương Trầm hỏi nhỏ: "Anh hay đến đây sao?"
"Lúc rảnh rỗi thì tôi sẽ đến."
Sith nắm tay Phương Trầm, dắt cậu vào trong: "Đưa em vào xem ngựa của tôi trước đã."
Phương Trầm theo bản năng đi theo hắn, không kìm được cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau, khẽ chớp mắt vài cái. Trong lòng giằng co một lúc, cuối cùng cậu vẫn không rút tay ra.
Ngựa của Boss lớn đương nhiên cũng là con ngựa chủ của nơi này. Nó có một chuồng riêng sang trọng. Lúc được dắt ra ngoài, nó trở nên rất phấn khích, vừa thấy Sith đã muốn cọ vào người hắn.
Phương Trầm đứng bên cạnh bị cái đầu ngựa bất ngờ dán tới khiến giật mình, hoảng hốt nép ra sau lưng Sith.
"Zoe, stop!" Người đàn ông khẽ quát nó.
Phương Trầm đứng sau lưng Sith hé đầu ra, tò mò nhìn chú tuấn mã đen nhánh toàn thân: "Zoe? Tên của nó đấy sao?"
Sith nhìn vào mắt cậu, giọng dịu xuống: "Ừ, em có thể thử gọi nó, rồi xoa đầu nó xem sao."
"Xoa ư? Em không dám đâu."
Sith cười với cậu: "Không sao, có tôi nắm tay em đây. Thật ra nó rất dễ tính."
"Thật sao?"
Phương Trầm nghi ngờ nhìn chú ngựa đen to đùng cứ như thể muốn phì mũi vào mặt mình.
Người đàn ông nắm tay Phương Trầm, dẫn cậu sờ đầu Zoe: "Để nó quen thuộc với em sẽ thuận tiện hơn. Lát nữa tôi sẽ đưa em cưỡi thử một vòng."
Phương Trầm hoảng sợ: "Cưỡi Zoe ư? Hay là em thử cưỡi con nào nhỏ hơn, ngoan hiền hơn đi."
"Không cần." Sith mặt không đổi sắc nói dối: "Tôi sẽ đưa em đi cùng, chúng ta cưỡi chung một con."
"Thôi được rồi."
Phương Trầm lại sờ sờ tai Zoe, ngẩng đầu cười với hắn: "Vậy nhờ anh cả đấy nhé."
Zoe nhìn có vẻ dữ dằn nhưng đúng là rất dễ bảo. Phương Trầm vừa sờ sờ, cười cười với nó, nó đã muốn cọ vào người, muốn gần gũi với Phương Trầm, nhưng lại bị Sith lạnh lùng kéo nó đi.
"Mặc kệ nó, chúng ta đi thay đồ trước đã."
Trước khi cưỡi ngựa thì phải thay đồ.
Trường đua ngựa sẽ cung cấp trang phục. Sith bảo người mang đến một bộ đồ mới theo cỡ của Phương Trầm.
Sith đưa bộ quần áo cưỡi ngựa cho Phương Trầm. Hai người đứng bên ngoài cửa phòng thay đồ, Sith ngập ngừng vài giây rồi hỏi cậu: "Có mấy cái khuy áo hơi khó cài, có cần tôi giúp không?"
Phương Trầm tròn mắt, sau đó vội vàng cầm lấy bộ đồ rồi chạy vào phòng thay đồ. "Rầm" một tiếng, cánh cửa đóng lại ngay trước mặt Sith.
Khóe môi Sith khẽ cong lên, nhưng ánh mắt lại hơi trầm xuống.
Lần đầu mặc đồ kiểu này nên Phương Trầm không khỏi có chút lóng ngóng. Chờ cậu đi ra, người đàn ông đã thay xong quần áo, đứng đợi cậu ở cửa.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Sith cất điện thoại vào, ngẩng mắt lên.
Mũ bảo hộ khi cưỡi ngựa tròn xoe khiến đầu thiếu niên trông càng tròn trịa hơn. Sith suýt bật cười nhưng vẫn cố nhịn xuống, đi tới giúp cậu chỉnh lại quai mũ cho chặt hơn: "Rất đẹp trai."
Trong lúc người đàn ông giúp cậu chỉnh quai, Phương Trầm buộc phải hơi ngẩng đầu lên. Bàn tay người đàn ông chạm vào dưới cằm cậu, như là gãi cho mèo, ngứa ngứa, tê tê.
Tai Phương Trầm hơi đỏ lên, không kìm được mở miệng: "Được chưa vậy?"
Mang theo giọng mũi, nghe cứ như đang làm nũng.
Người đàn ông ngừng lại một giây, dừng hẳn động tác: "Được rồi."
Phương Trầm lắc lắc đầu, đảm bảo mũ đã được buộc chặt rồi mới nghiêm túc quan sát Sith từ trên xuống dưới một lượt.
Hắn mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu đen, quần trắng và ủng da, kết hợp với gương mặt lạnh lùng của người đàn ông, trông giống như một kỵ sĩ thời Trung cổ.
Khoan đã... Quần trắng? Trên mạng nói quần trắng dễ lộ nhất... có đúng không nhỉ?
Ánh mắt của cừu nhỏ vô thức lướt xuống.
Hình như hơi rõ thật...
"Đang nghĩ gì thế?" Giọng nói nhàn nhạt của người đàn ông vang lên ngay trên đầu cậu.
Phương Trầm ngẩng phắt đầu lên, vì giật mình mà chưa đánh đã khai ngay: "Không nhìn, em không nhìn thấy gì cả."
Người đàn ông khẽ híp mắt lại.
Phương Trầm sắp thành cừu nướng nguyên con, khuôn mặt thoắt cái đã đỏ ửng, cảm giác như đang bốc khói.
Cậu gục đầu xuống để trốn tránh ánh mắt kia: "Không phải muốn cưỡi ngựa sao? Mau đi thôi, chắc Zoe đang sốt ruột lắm rồi đấy."
Sith không gặng hỏi cậu, nhấc chân đi theo cậu ra ngoài.
Bởi vì đã dọn sạch trường đua trước nên hôm nay cả trường đua chỉ có hai người bọn họ. Sith dắt ngựa, nói sơ qua vài bước cơ bản để Phương Trầm lên ngựa.
Hắn còn cố tình thêm vài thuật ngữ chuyên môn khiến Phương Trầm nghe mà đầu óc rối bời, chỉ biết ngây người nhìn hắn.
Sith mỉm cười: "Đúng là hơi khó. Hay là để tôi bế em lên nhé."
"Hả?"
Không đợi Phương Trầm phản ứng lại, người đàn ông đã ôm eo cậu bế bổng cậu lên, dễ dàng đặt Phương Trầm lên lưng ngựa.
Ể?!
Giây tiếp theo, người đàn ông cũng xoay người nhảy lên lưng ngựa, vững vàng ngồi ngay phía sau cậu.
Còn chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều hơn, cơ thể Phương Trầm đã cứng đờ.
Yên ngựa chỉ có bấy nhiêu. Người đàn ông lại to lớn, hắn vừa ngồi ở phía sau, Phương Trầm gần như là dán chặt vào ngực hắn. Cách nhau một lớp vải, hơi ấm nóng rực từ phía sau gần như bao phủ lấy cả người cậu.
Cái này khác gì hắn đang ôm cậu đâu cơ chứ!
Sith vươn tay qua người cậu kéo dây cương, cứ thế hoàn toàn ôm trọn thiếu niên vào lòng.
Giọng hắn vẫn bình thản: "Đưa em chạy một vòng trước."
Người đàn ông kẹp chân vào bụng ngựa. Zoe nhận được tín hiệu, bắt đầu chạy những bước nhỏ. Ban đầu tốc độ khá ổn, Phương Trầm vẫn có thể chấp nhận được. Đây là lần đầu tiên cậu cưỡi ngựa, lập tức đầy hào hứng khi cảm nhận gió thổi qua tai, thậm chí trở nên phấn khích với sự mới mẻ này.
Nhưng Sith đâu phải là người tốt lành gì chứ.
Hắn rũ mắt liếc nhìn Phương Trầm đang phấn khích, cẳng chân khẽ vỗ một cái vào bụng Zoe. Chú ngựa thông minh này cực kỳ hiểu ý chủ, lập tức tung vó, phi đi vun vút.
Tốc độ đột ngột tăng mạnh khiến Phương Trầm kêu "á" một tiếng, cơ thể theo quán tính ngã về sau, cả tấm lưng dán chặt vào lòng người đàn ông.
Khóe môi Sith lại cong lên thêm một chút.
Hắn chuyển một tay đang nắm dây cương sang ôm eo Phương Trầm, nghiêng đầu ghé vào bên tai cậu: "Đừng sợ."
Lưng ngựa xóc nảy liên tục, không biết là cố ý hay vô tình, cánh môi của người đàn ông lướt qua vành tai Phương Trầm, khiến cừu nhỏ hơi run lên.
Zoe càng lúc càng chạy nhanh, gió rít ù ù bên tai, không ngừng táp vào má cậu. Phương Trầm thậm chí không kịp nhìn cảnh sắc hai bên, chỉ thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Không chỉ căng thẳng vì tốc độ của chú ngựa này, mà còn vì cánh tay của người đàn ông đang ôm eo cậu càng lúc càng siết chặt, gần như muốn khảm cậu vào trong cơ thể hắn.
Tiếp tục chạy thêm mấy vòng, Zoe mới bắt đầu chạy chậm lại. Sith kéo dây cương, chờ ngựa đứng vững lại mới nhảy xuống trước, sau đó dang hai tay ra.
Khuôn mặt thiếu niên vẫn còn hơi đỏ, cái miệng nhỏ há ra thở dốc, mái tóc đen bị gió thổi cho rối tung.
Cậu do dự một lát rồi mới vươn tay về phía Sith.
Động tác tiếp theo đó cực kỳ tự nhiên: thiếu niên ôm cổ Sith, mà Sith cũng vững vàng đỡ tay dưới mông cậu, bế cậu xuống.
Bế cậu xuống rồi mà hắn vẫn không đặt cậu xuống.
Mà cứ như thế bế cậu về: "Mệt rồi sao? Trong phòng nghỉ có nước ép trái cây ướp lạnh, nghỉ một lát rồi lại ra chơi tiếp."
Nghỉ hay không cũng được... Nhưng có thể đừng vừa bế cậu vừa nói chuyện như vậy được không.
Phương Trầm giãy dụa nhẹ hai cái: "Anh thả em xuống, để em tự đi."
"Ngồi yên." Người đàn ông khẽ nói: "Em cưỡi ngựa lần đầu dễ bị mỏi chân lắm, để tôi bế em về."
Sức lực của Phương Trầm đứng trước mặt Sith đúng là chỉ như kiến gặp voi. Cậu bèn biến mình thành con búp bê mặc cho người đàn ông bế mình về.
Kệ đi, dù sao chỗ này cũng không có ai khác.