Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 38
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đầu óc đang mơ màng của Phương Trầm chợt tỉnh hẳn, hai mắt cậu mở to, tay chân luống cuống cố gắng đỡ người đàn ông, "Anh anh anh --"
Sith cũng đã cố kìm nén rất nhiều, hắn không tiếp tục ôm Phương Trầm, buông tay lùi về sau hai bước, thở hắt ra, khàn khàn gọi tên Phương Trầm.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng sắp nhỏ máu của Phương Trầm, Sith thương tình không tiếp tục trêu chọc cậu nữa, âm thầm nghiến răng, lại liếc cậu thêm lần nữa rồi mới xoay người đi vào phòng tắm bên cạnh.
Ánh mắt cuối cùng của người đàn ông trước khi rời đi, Phương Trầm chưa từng thấy vẻ mặt đó của Sith bao giờ, phải hình dung cảm giác này thế nào đây, giống như con mồi đang run lẩy bẩy trốn trong một góc tối lạnh lẽo, bị thú dữ nhìn chằm chằm, ánh mắt ấy mang theo sự chiếm hữu và xâm lược rõ rệt.
Cừu nhỏ liếm liếm đôi môi khô khốc, lúc này mới bất giác nhận ra hình như mình hơi quá đáng.
Phương Trầm do dự một hồi lâu tại chỗ, trong lòng giằng xé dữ dội, cuối cùng nắm chặt tay, bước từng bước nhỏ đến trước cửa phòng tắm. Cửa là loại kính mờ, chỉ thấy lờ mờ bóng dáng bên trong, nhưng với Phương Trầm mà nói đã đủ khiến tim cậu đập loạn xạ rồi.
Tim cậu đập thình thịch, cừu nhỏ trong lòng đang húc loạn xạ, cảm giác như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực đến nơi.
Cuối cùng Phương Trầm cắn răng một cái, vẫn nhẹ nhàng gõ cửa.
"Sith? Anh vẫn ổn chứ?" Tuyệt đối đừng có ngất trong lúc tắm đấy.
Cậu cố tình nói thật nhỏ, mong người đàn ông không nghe thấy, để cậu có thể yên tâm mà chuồn êm.
Một giây, hai giây...
Bên trong không có động tĩnh.
Trong lòng cừu nhỏ "yeah" một tiếng.
Cậu vừa định quay người chạy trốn thì cửa bỗng bật mở, một cánh tay rắn chắc vươn ra, túm lấy thiếu niên kéo vào trong.
"Ê, em..."
"Rầm!" Cánh cửa nặng nề đóng lại.
Trong phòng tắm yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập dồn dập.
Phương Trầm bị ép tựa lưng vào tấm kính mờ.
Hối hận!
Hỏi thì chỉ có thể nói là hối hận thôi!
Ánh mắt của Phương Trầm cũng không biết nên đặt ở đâu, nhìn lên trên, là cơ ngực vẫn còn hằn dấu răng cậu cắn.
Ha!
Xong đời cậu rồi!
Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà! Bài tập chưa đủ nhiều sao? Việc làm thêm chưa đủ nhiều sao? Sao mà vẫn rảnh rỗi được hay vậy! Rảnh quá thì đi giao một trăm cái pizza đi, việc gì phải đến đây để bị Sith coi như búp bê mà trêu đùa trong tay, xem vẹt cái chó má gì chứ, đúng là nực cười!
Lời ngu xuẩn như thế mà cũng tin được! Mày đúng là con cừu ngu xuẩn nhất thế giới này!
Phương Trầm cứng đờ cố nặn ra một nụ cười méo xệch, "Ồ anh đang tắm à, thế anh tắm tiếp đi, em ra ngoài trước..."
Người đàn ông cười lạnh một tiếng, khàn khàn ngắt lời cậu, "Phương Trầm, bây giờ có thể hôn chưa?"
Không gọi bé cưng nữa.
Gọi thẳng cả họ tên cậu ra rồi.
Phương Trầm nghe mà trái tim run rẩy, như đang bị tuyên án.
Cậu run rẩy mở miệng, "Hôn, hôn đi."
Hôn xong thì anh có thể thả em đi không?
"Sau đó em có thể đi rồi? Có phải không... Rõ ràng anh bảo em đến xem vẹt mà, em xem xong rồi!"
"Anh cứ tiếp tục tắm đi, em sẽ không làm phiền anh nữa..."
"Cứ thế mà đi? Em thật là lạnh lùng." Sith nhìn cậu, trong mắt phảng phất nỗi buồn man mác.
"Em... em đi..."
Phương Trầm lắp bắp, đáng thương mở miệng, sợ rằng nếu bây giờ không nói thì e là sau đó sẽ khó mà rời đi!
Cậu thật là a a a a a!!!
Sith bỗng bật cười.
Tự cậu muốn vào đây cơ mà.
Giờ lại ngây thơ cho rằng có thể muốn đi lúc nào thì đi.
...
Chuyện quay lại ký túc xá xem như tan thành mây khói.
Chờ Phương Trầm với đôi mắt đỏ hoe bước ra sau khi tắm xong, trời đã tối hẳn.
Người đàn ông dường như đã trở lại bình thường một chút, lịch sự đề nghị Phương Trầm ngủ lại, "Nếu em không muốn ở với anh thì có thể ngủ trong phòng khách."
Phương Trầm tức giận nghiến răng.
Mơ à!
Chẳng đời nào cậu chịu ở chung phòng với Sith.
"Em ở phòng khách!"
Rồi lại trừng mắt nhìn hắn, "Anh đừng có mà làm xằng bậy! Không thì em sẽ trừ điểm anh đấy!"
Sith khẽ nhíu mày, "Bé cưng, em có thể xem xét cộng thêm điểm cho anh vào lúc thích hợp được không?"
Còn dám nói! Hắn còn dám nói nữa à!
Phương Trầm thở phì phì, "Anh tỏ tình với em xong là thay đổi hoàn toàn thành một người khác, trước đây không phải anh rất kín đáo vậy sao?"
Người đàn ông khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai mềm mại của cừu nhỏ.
"Anh chưa từng thay đổi, hồi đầu anh chỉ giả vờ thôi."
Phương Trầm nghe mà tức đến bật cười, sao lại có người trắng trợn đến vậy chứ, cậu cắn chặt răng, "Vậy thì anh cứ tiếp tục giả vờ đi chứ."
Sith cười, "Đã lừa được về tay rồi, không cần giả vờ nữa."
Cừu nhỏ tức đến mức tối sầm mặt mũi.
Được được được, nói thẳng ra như vậy luôn đúng không!
Phương Trầm thở phì phì không muốn để ý đến hắn nữa, không biết có phải vì tắm rửa tiêu hao thể lực quá hay không mà tự nhiên cậu thấy đói bụng, Phương Trầm không thèm để ý đến Sith nữa, tự mình đi vào bếp.
Sith vội vàng theo sau, "Bé cưng, em muốn ăn gì? Anh nấu cho em."
Phương Trầm tránh ra, "Không cần, em tự làm được."
Nhưng Phương Trầm chẳng biết làm gì sất, cậu mở tủ lạnh nhìn một lượt, cuối cùng lặng lẽ lấy bánh mì và một chai sữa lạnh ra.
Sith cau mày, dỗ dành cậu, "Buổi tối ăn mấy thứ này không tốt cho sức khỏe đâu, mà em đâu có thích mấy món này? Anh nấu mì cho em được không, thêm thịt gà xé, rau cải, với một quả trứng lòng đào nữa."
Phương Trầm nghe thôi đã muốn chảy nước miếng.
Cậu quay đầu lại, cố tỏ ra hung dữ trừng mắt nhìn Sith, "Vậy anh còn không mau đi nấu đi!"
Sith bật cười.
"Tuân lệnh, bé cưng."
Người đàn ông thuần thục lấy nguyên liệu trong tủ lạnh ra, bắt đầu nấu mì cho cậu, nếu miêu tả lại một màn này cho người khác, chắc sẽ chẳng có ai tin. Đường đường là một tuyển thủ quyền anh nước ngoài, vậy mà lại có thể nấu món Trung thuần thục như người bản xứ, từ thái rau, nấu mì đến đập trứng, động tác đều thành thạo, mây trôi nước chảy.
So sánh ra, cái danh "du học sinh" của Phương Trầm đúng là đáng vứt đi.
Chỉ biết xem... và ăn thôi.
Ngồi trước bàn ăn, một bát mì nóng hổi chui vào bụng, Phương Trầm mới cảm thấy mình sống lại.
Tuyệt vời!
Thấy Phương Trầm ăn đến là vui vẻ, Sith cũng mỉm cười, ánh mắt trở nên dịu dàng.
Hắn không cảm thấy nấu đồ Trung phiền phức, ngược lại khi nhìn cừu nhỏ ăn món mình nấu, hắn cảm thấy rất có thành tựu.
Thật giống như, hắn đang nuôi cừu nhỏ của mình, vỗ cho cừu nhỏ béo tốt lên, để cậu không còn gầy yếu như trước nữa, ôm cũng không dám dùng sức, chỉ sợ làm gãy eo cừu nhỏ.
Hắn thích cái cảm giác chầm chậm nuôi cừu nhỏ lớn lên, đây là cừu nhỏ của hắn, cảm giác thỏa mãn đó giống như đang không ngừng lấp đầy khoảng trống trong lòng hắn.
Ăn xong mì, thấy người đàn ông nhìn mình chằm chằm, Phương Trầm liếm liếm môi, "Anh cũng đói à?"
Nhưng cậu ăn hết rồi.
Hầu kết của người đàn ông khẽ trượt xuống, hắn nuốt nước bọt.
"Ừ, anh đói rồi."
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường*
Phương Trầm rất thích tựa vào ngực người đàn ông chơi game, cảm giác thoải mái hơn bất cứ loại đệm nào, nhất là vào mùa đông, lại còn ấm áp vô cùng.
Nhưng cậu lại không dám làm vậy thường xuyên.
Bởi vì mười lần thì có đến tám lần là gặp chuyện không hay xảy ra.
Kết cục rất thảm, thường là ít nhất hai ngày không thể xuống giường.
Sau đó cậu đánh liều đề nghị với Sith: "Em có thể trói anh lại không? Thế thì lúc tựa vào anh em cũng yên tâm hơn."
Người đàn ông cười như không cười nhìn cậu: "Anh nghe em hết, bé cưng."
Phương Trầm thành công dùng thắt lưng trói tay hắn lại, sau đó yên tâm coi người đàn ông như cái đệm, thả lỏng tựa vào, còn nhích tới nhích lui điều chỉnh tư thế, trong lòng thầm đắc ý vì đã nghĩ ra cách hay như vậy.
Nhưng chẳng mấy chốc niềm vui đã hóa thành nỗi buồn.
Không biết người đàn ông thoát khỏi dây trói từ bao giờ, bàn tay to từ phía sau ôm lấy eo Phương Trầm: "It's my turn, baby."
(*) Đến lượt anh rồi, bé cưng
Chiếc thắt lưng kia cuối cùng lại được buộc trên cổ tay mảnh khảnh của thiếu niên.