Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Sáng Hôm Sau Của Cừu Nhỏ
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm qua bị kích thích quá mức, khiến cừu nhỏ dù đã chui vào chăn rồi mà vẫn còn mơ màng.
Mặc dù Sith đã cam đoan nhiều lần rằng sẽ không làm gì quá đáng nữa, nhưng Phương Trầm vẫn cẩn thận khóa trái cửa. Lời của tên này thì một chữ cũng không đáng tin!
Không biết có phải vì những hoạt động kỳ lạ trước khi ngủ hay không, mà Phương Trầm đã mơ một giấc mộng hỗn loạn cả đêm.
Cậu mơ thấy mình bị ai đó ôm chặt từ phía sau, cậu giãy giụa muốn quay lại xem là ai, nhưng người đó ôm quá chặt, không cho cậu nhúc nhích.
Bàn tay to lớn của người đàn ông siết quanh eo cậu, như muốn khảm cậu vào cơ thể mình.
Đầu óc Phương Trầm mê man, hỗn loạn, cậu thử gọi tên Sith.
Người đàn ông phía sau khẽ cười, sau đó bế cậu xoay người lại, mặt đối mặt, rồi tiếp theo là một nụ hôn thật dài.
Lần này cuối cùng cậu cũng nhìn rõ.
Chính là Sith.
Hắn rũ mắt nhìn cậu, ánh mắt vô cùng chăm chú.
...
Trời đã sáng choang, Phương Trầm ngơ ngẩn ngồi trên giường, vén chăn ra nhìn, rồi vẻ mặt đau khổ đắp chăn lại.
Huhu! Thật quá thất vọng về mình!
Dựng lều thì thôi đi, đằng này còn "xong việc" luôn rồi! Biết làm sao bây giờ!
Cậu phải giặt ga giường!!
Cừu nhỏ đau khổ nhắm mắt, cuối cùng vẫn phải xuống giường, đi rửa mặt trước rồi mới lúi húi kéo tấm ga ra khỏi đệm.
Sắp trưa rồi, người nằm trong phòng dành cho khách vẫn chưa thấy ra ngoài, nhắn tin cũng không có hồi âm.
Sith nhìn đồng hồ, nhíu mày, cân nhắc một lát, cuối cùng vẫn đi gõ cửa.
Hai phút sau, cánh cửa hé ra một khe nhỏ, mái đầu lông xù của Phương Trầm ló ra, cảnh giác nhìn Sith, "Anh làm gì vậy?"
"Dậy rồi sao không ra ngoài? Cũng không thấy trả lời tin nhắn." Người đàn ông híp mắt, "Anh gọi em ra ăn cơm đây mà."
Phương Trầm đảo mắt, vẻ mặt rõ ràng chột dạ, ấp a ấp úng, "Em... em không đói."
Cậu nói xong định đóng cửa, nhưng người đàn ông chợt vươn tay giữ lấy cánh cửa, rồi sau đó hơi dùng sức đẩy cửa ra.
Sith bước những bước dài tiến vào, vóc dáng cao lớn mang theo khí thế áp bách, từ trên cao nhìn xuống, "Đang làm chuyện xấu à?"
Phương Trầm tròn mắt, người đàn ông bước lên một bước, cậu lại lùi hai bước, cho đến khi lưng chạm tường. Nghe được lời này của Sith, trái tim cậu đập như điên, chỉ biết lắc đầu liên tục.
Sith rũ mắt, nhìn thấy tay cậu còn ướt nước, khẽ nhướn mày, rồi xoay người đi thẳng vào nhà tắm.
"Ê! Sith --"
Phương Trầm cuống quýt gọi anh lại, nhưng đã muộn. Cánh cửa bị đẩy ra, trong chiếc chậu sáng trưng đặt trên mặt đất là chiếc ga giường đang ngâm nước.
Phòng dành cho khách không có máy giặt, Phương Trầm chỉ đành dùng cách thức nguyên thủy nhất này.
Phương Trầm đứng phía sau người đàn ông, cười gượng, "À, em... em làm đổ nước trái cây, dù sao cũng rảnh nên tiện thể giặt luôn. Cái đó, anh ra ngoài trước đi, em vẫn chưa đói..."
Người đàn ông quay lại, mỉm cười nhìn cậu.
Phương Trầm bị ánh mắt nhìn thấu của hắn làm cho chột dạ không thôi, mặt cúi gằm.
"Đổ nước trái cây, hay là sữa?"
Câu nói trêu chọc này khiến mặt Phương Trầm đỏ bừng, cậu thẹn quá hóa giận ngẩng đầu trừng Sith, "Không cần anh lo! Anh đi ra ngoài đi!"
Sith cong môi, nắm lấy tay cậu, bất chấp sự giãy giụa của thiếu niên kéo cậu đến trước bồn rửa, xả nước rửa sạch tay cho cậu, sau đó mới cười nói, "Em không cần giặt, sẽ có người đến dọn dẹp."
Để người khác giặt chắc Phương Trầm xấu hổ chết mất, cậu cắn cắn môi, thái độ cứng rắn, "Em tự giặt."
Cậu bĩu môi, vừa định ngồi xuống chiếc ghế nhỏ thì bị Sith kéo ra.
"Để anh giặt."
Phương Trầm do dự, nhưng nghĩ lại, bỗng thấy thật hợp tình hợp lý.
Hôm qua cậu còn giúp anh cái kia! Hôm nay Sith giặt ga giường cho cậu thì cũng có đáng gì đâu.
Cừu nhỏ nhón chân, thò móng cừu ra vỗ vỗ vai Sith, "Được, vậy anh giặt đi, em ra ngoài ăn cơm."
Sith nhân cơ hội cúi xuống, hôn nhanh lên má cừu nhỏ một cái trước khi cậu kịp chạy đi, mềm mại ấm áp, chỉ tiếc là cừu nhỏ chạy nhanh quá, anh còn chưa kịp nếm trọn.
Trên bàn ăn, bữa sáng kiểu Trung đã được bày biện xong, đủ sắc đủ vị, nhìn như là do Sith tự tay nấu.
Phương Trầm không hề cảm thấy gánh nặng, ăn uống ngon lành.
Chờ ăn no rồi, người đàn ông mới từ trong phòng dành cho khách đi ra, thoáng nhìn mặt bàn, "Em ăn xong rồi à?"
Phương Trầm lập tức trừng hắn, "Sao hả! Chẳng lẽ muốn em đợi anh sao?"
"Không phải." Người đàn ông giải thích, "Hôm qua em nói tay đau nên anh định đút cho em ăn." (À, ra là vậy).
"...!" Tay đau! Tay đau là tại ai chứ!! Phương Trầm giận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Cậu quay đầu đi... không muốn nhìn Sith, "Em về trường đây."
Sith đi tới, im lặng từ phía sau ôm cậu vào lòng, "Hôm nay em không có tiết, không về có được không?"
Phương Trầm hừ hừ, "Ngay cả thời khóa biểu của em mà anh cũng biết sao?"
Người đàn ông hơi khựng lại, thức thời không hé răng nói gì.
"Dù sao cũng phải về, hôm nay em còn phải tập kịch nữa." Phương Trầm giãy giụa hai cái, nhưng càng giãy Sith lại càng ôm chặt hơn.
Thi thoảng cậu lại cảm thấy có phải Sith bị nghiện tiếp xúc da thịt không, vừa nhìn thấy cậu đã nhào đến đòi ôm đòi hôn.
Phương Trầm thở phì phì nghĩ. Lúc trước giả vờ giỏi thật đó! Vậy mà cậu và Jaymin từng đoán có phải Sith không được hay không!! Trời ạ!! Rõ ràng là đầu óc cậu mới không được mới đúng.
Sith ôm Phương Trầm, từng nụ hôn nhỏ vụn rơi trên cổ cậu, khí nóng phả lên, khiến Phương Trầm không nhịn được mà hơi tránh đi, chỗ cổ ngứa ngứa, cứ như bị một con chó lớn dụi đầu vào vậy.
"Đừng hôn! Đã cho anh hôn đâu mà anh hôn!"
Người đàn ông dừng lại, vô tội mở miệng nói, "Không hôn môi cũng không được sao?"
Phương Trầm nghĩ ngợi, nghiêm túc đáp, "Vậy cũng phải có sự đồng ý của em mới được chứ."
Sith híp híp mắt, ánh mắt sâu hun hút dừng trên người Phương Trầm, nhưng anh không nói gì, im lặng mấy giây, bỗng nói, "Bé cưng, ở lại đây đi, anh sẽ tập cùng em."
"Em với anh thì tập được cái gì chứ?"
Người đàn ông thản nhiên nói, "Sao lại không được? Nhất định phải tập với người kia sao?"
Phương Trầm ngẩn ra, sau mới hiểu người kia là ai, suýt bật cười vì tức giận, "Em đã nói rồi, em với cậu ta không quen thân gì hết."
Người đàn ông được nước lấn tới, "Không thân mà còn tập cùng, vậy với anh càng được mới đúng chứ?"
Phương Trầm nghẹn họng.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn không thể chống lại sự cám dỗ của người đàn ông, do dự một hồi rồi cũng gật đầu đồng ý.