Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Trừ Điểm, Cộng Điểm
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương Trầm vẫn khoác áo choàng ngủ của Sith, chiếc áo choàng lụa đen được cậu quấn chặt lấy người như một cái bánh tét, cố gắng che kín không để lộ một tấc da thịt nào.
Cậu ngồi xổm trên tấm thảm, chỉ vào máy tính bảng và dặn dò: “Phần gạch đỏ là lời thoại của anh, em nói xong thì anh tiếp lời nhé. Với lại, nếu em đánh anh thì anh phải ngã xuống đất, nhớ là phải có phản ứng đấy, hiểu không?”
Sith nhìn cái xác ướp nhỏ đang nghiêm túc ra lệnh, hờ hững đáp: “Biết rồi.”
Thấy hắn không chịu nghiêm túc, khuôn mặt nhỏ nhắn của Phương Trầm nghiêm lại: “Vậy em vừa nói gì? Anh nhắc lại xem nào.”
Sith tóm gọn lại.
“Em đánh anh, anh có phản ứng.”
Trước mắt cừu nhỏ tối sầm lại.
Nếu không phải sợ Sith thật sự có phản ứng thì cậu đã xông lên đấm cho hắn hai cái rồi.
Phương Trầm không biểu cảm nhìn chằm chằm Sith.
Chỉ hai giây sau, Sith đã phải giơ tay đầu hàng.
“Được rồi, anh nhớ rồi.” Hắn bước đến cầm máy tính bảng lên: “Câu đầu tiên là của em phải không?”
...
“Lời ta nói ngươi nghe rõ chưa!” Phương Trầm bày ra vẻ mặt hung dữ, tay cuộn lại thành nắm đấm: “Sau này tránh xa Chúc Anh Đài ra! Nếu không, thiếu gia nhà ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”
Cậu vừa dứt lời, nắm đấm đầu tiên đã giáng xuống ngực Sith.
Người đàn ông khẽ nhướn mày nhìn cậu.
Sao lại không có phản ứng gì thế!
Phương Trầm trừng mắt nhìn hắn. Sith cúi đầu liếc qua nắm tay bé xíu đang gõ lên ngực mình, thật sự chẳng có chút uy lực nào, nhưng hắn vẫn phối hợp ôm ngực, lùi về sau hai bước rồi rất gượng gạo mà ngã xuống.
Cừu nhỏ nhân cơ hội chạy tới, nhấc chân đá: “Cho ngươi phá chuyện tốt của thiếu gia nhà ta này!”
Vì ngồi trên thảm nên cừu nhỏ thậm chí còn không đi dép, cứ thế dùng chân trần đá nhẹ lên người hắn.
Nhưng mới đạp được hai cái, cổ chân đã bị nắm chặt.
Ể???
Cừu nhỏ giật chân hai cái nhưng không thoát ra được.
Cậu tức giận trừng mắt nhìn người đàn ông, nhưng lại chạm phải ánh mắt u tối, sâu thẳm của Sith, lập tức bị dọa sợ. Người đàn ông thậm chí còn không cười, cứ thế mà nhìn chằm chằm cậu.
Cừu nhỏ nuốt nước miếng “ực” một tiếng.
Cậu nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Thôi đi, không tập nữa, anh thả em ra trước đã.”
Cậu cười, Sith cũng cười lại với cậu.
Nhưng là nụ cười như có như không.
Phương Trầm bắt đầu thấy bất an, giống như động vật gặp phải thiên địch, nhịp tim cũng tăng tốc.
Nhưng đã muộn rồi.
Người đàn ông hơi dùng lực, dễ dàng kéo cậu ngã xuống. Phương Trầm “á” một tiếng, ngã nhào lên người hắn.
Tiêu rồi! Xong đời rồi!
Cừu nhỏ luống cuống muốn đứng dậy, nhưng không biết chống tay trúng vào chỗ nào. Bên tai cậu nghe thấy người đàn ông hừ một tiếng, thứ dưới tay nóng rực. Cậu cúi đầu nhìn, sợ đến mức suýt thì đứng bật dậy, run rẩy thu tay về.
“Xin lỗi... Em em em, bạn cùng phòng của em sắp sinh con rồi, em phải về...”
Cậu mang theo cái đầu mụ mị muốn bò ra ngoài, nhưng chưa được hai bước, cổ chân đã lại bị kéo ngược về sau. Bên tai là giọng nói trầm thấp của người đàn ông: “Đưa mông về phía anh là có ý gì? Ra hiệu cho anh à?”
Phương Trầm sắp khóc đến nơi, lắc đầu lia lịa.
Mắt thấy bàn tay của người đàn ông đang chầm chậm trượt dọc lên bắp chân, cậu hoảng hốt nói: “Sith! Trừ điểm! Em trừ điểm đó!”
“Thật đó! Trừ mười điểm!”
Động tác của người đàn ông tạm dừng, thản nhiên đưa mắt nhìn cừu nhỏ sắp rớt tim ra ngoài. Mặt hắn thì lạnh nhưng trong lòng đã mềm nhũn.
“Vậy nếu giờ anh tha cho em thì em cộng cho anh bao nhiêu điểm?”
?
Sao lại có kẻ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của hay vậy trời!
Phương Trầm lén lút nhìn sắc mặt người đàn ông, ướm lời: “... Hai điểm... Không không không! Năm điểm!”
Sith bật cười, cũng lười tiếp tục giả vờ.
“Vậy em trừ đi.”
Trước mắt, “ăn thịt” quan trọng hơn.
“Đợi, đợi đã............................................ Không! Hai mươi điểm!”
Người đàn ông ôm eo cậu, chợt lại cười. Nghĩ tới cừu nhỏ mỗi ngày đều cộng điểm trừ điểm cho hắn, hắn không khỏi hứng thú hỏi: “Bé cưng, giờ anh có bao nhiêu điểm rồi?”
Không giả vờ nữa rồi chứ gì! Đồ giả vờ giả vịt!
Phương Trầm tức giận mắng thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt không thể không miễn cưỡng nở nụ cười: “Bảy mươi điểm!”
Sith hài lòng: “Ngoan lắm bé cưng.”
Hắn vốn cũng không định làm gì cừu nhỏ, dù sao tối qua đã vượt rào một phen. Nếu hôm nay lại làm quá, sợ rằng cừu nhỏ sẽ trốn biệt luôn mất.
Người đàn ông lại sờ đùi cậu thêm mấy cái rồi mới lưu luyến thu tay, bế cậu lên, giúp cậu chỉnh lại áo choàng ngủ, còn sáp tới hôn lên má cừu nhỏ một cái. Má của cừu nhỏ thật sự mềm muốn chết, nếu dùng sức hôn, phần thịt này còn bị lõm xuống theo.
Phương Trầm tức muốn chửi thề.
Mẹ nó!
Đồ giả tạo!
Ăn trưa xong, Phương Trầm nói thế nào cũng không chịu ở lại, bày ra dáng vẻ nếu Sith không chở, cậu sẽ tự bắt xe về.
Người đàn ông chẳng còn cách nào khác, chỉ đành chở cậu về.
Lúc dừng xe, hắn còn muốn kéo Phương Trầm lại hôn tạm biệt, nhưng Phương Trầm chạy nhanh hơn cả thỏ, thoáng chốc đã mất dạng. Sith híp mắt, âm thầm nghiến răng.
“RẦM!”
Cửa phòng mở ra, rồi bị đóng mạnh lại.
Bạn cùng phòng đang ngồi chơi game trên ghế sô pha, giật mình nhìn sang: “Làm sao thế? Bị chó đuổi à?”
“Đại loại thế!” Phương Trầm đáp bừa: “Bị sói đuổi.”
Bạn cùng phòng trố mắt: “Ở đây mà có sói á? Không thể nào, an ninh ở New York tệ đến vậy sao?”
Phương Trầm mệt lử đi tới, thả người xuống ghế sô pha, nhắm mắt: “Sợ quá đi.”
Bạn cùng phòng liếc cậu một cái, mắt tinh như cáo nhìn thấy dấu hôn đỏ trên cổ cậu, lập tức cười ha hả: “Ồ, sắc lang chứ gì.”
!!!
Phương Trầm mở to mắt, nhận ra ánh mắt của bạn cùng phòng, chột dạ che cổ: “Không phải...”
“Có gì đâu, lẽ ra ông phải yêu đương từ lâu rồi mới đúng.” Bạn cùng phòng tò mò hỏi: “Anh ấy là người thế nào? Cao không? Đẹp trai không?”
Phương Trầm bĩu môi: “Chưa hẹn hò đâu, tôi vẫn đang khảo sát anh ấy.”
Chỉ là quá trình có hơi khốc liệt.
Bạn cùng phòng không đáp, chỉ cười cười nhìn cậu.
Mặt Phương Trầm nóng lên: “Tôi về phòng đây, cơm tối không cần gọi tôi đâu.”
“Được, nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Phương Trầm nghe câu này xong tí thì ngã ngửa, như trốn ma quỷ chạy về phòng, nhảy mạnh lên giường, mặt chôn trong chăn.
Hu hu! Đều tại Sith, cái thói vừa gặm vừa cắn đáng chết!
Đúng lúc này chuông điện thoại reo lên. Phương Trầm còn tưởng là Sith, nhìn cũng không nhìn cứ thế bấm nghe, giọng nói bực bội: “Chuyện gì!”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi giọng nói dè dặt của Chu Lệ Lệ vang lên: “Phương Trầm?”
Phương Trầm hơi ngẩn ra, nhìn lại màn hình, ngồi dậy, giọng nói trở nên khách sáo hơn: “Là tôi, có chuyện gì vậy?”
Chu Lệ Lệ báo với cậu về buổi liên hoan tối nay.
Phương Trầm lập tức từ chối.
Cậu ghét tiệc tùng!!!
Nhưng Chu Lệ Lệ năn nỉ ỉ ôi: “Đến đi mà, Phương Trầm. Đám du học sinh tụi tôi liên hoan chưa thấy cậu tham gia bao giờ, lần này cũng không có nhiều người đâu, chỉ có mấy người trong nhóm tập kịch lần này thôi.”
Với tư thế như thể nếu Phương Trầm còn không đồng ý thì Chu Lệ Lệ sẽ không cúp máy, gần mười phút trôi qua, đầu Phương Trầm sắp nổ tung, chỉ đành đồng ý.
“Tốt quá rồi, tôi gửi địa chỉ cho cậu, đừng đến muộn nha.”
Cúp máy, Phương Trầm mới thấy tin nhắn Sith gửi cho mình.
[Bé cưng, nhớ em.]
[Mai anh sang đón em được không?]
[Vẹt biết nhào lộn rồi.]
[Anh cũng biết nhào lộn.]