46. Công Khai Tuyên Bố

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sith kéo thiếu niên ra khỏi gốc cây, ánh mắt cụp xuống nhìn cậu, "Trốn cái gì đấy."
"Không phải đâu." Phương Trầm có chút ngượng nghịu, "Em thấy hình như anh đang bận nên định đứng đây chờ thôi mà."
"Không bận gì, chỉ tán gẫu vài câu thôi."
"Vừa nãy khóc à?"
Phương Trầm ngẩn ra, mới nhớ ra người đàn ông đang nói đến cảnh lúc nãy trên sân khấu.
"Sao anh biết?"
"Anh lúc nào cũng nhìn em, đương nhiên là biết rồi, bé mít ướt, sao mà dễ khóc thế không biết."
Sith vừa nói vừa giúp Phương Trầm chỉnh lại cổ áo bị gấp vào do vừa rồi cậu thay đồ vội, giọng nói dịu dàng, "Đã đói chưa? Đưa em đi ăn."
Phương Trầm gật đầu, rồi liếc nhìn mấy người đang tò mò quan sát bên kia.
Sith không nói nữa, nắm tay Phương Trầm đi thẳng về phía đó.
Mấy người kia thấy thế, vội lên tiếng chào, "Chào anh!"
Phương Trầm cũng vẫy tay, cong mắt cười lại với bọn họ, "Chào các anh chị ạ, em là Phương Trầm, ờm... Em với Sith là..."
Chữ "bạn" này còn chưa kịp nói ra, đã bị người đàn ông nhẹ nhàng cắt ngang.
"Là người tôi đang theo đuổi."
Không gian xung quanh bỗng chốc lặng như tờ.
Phương Trầm ngượng đến muốn độn thổ, cậu chỉ biết cười "ha ha" ngượng nghịu, đang định nói gì đó để chữa cháy thì người đàn ông đã lên tiếng trước.
"Chúng tôi đi hẹn hò đây, tạm biệt."
Nói xong, cứ thế ngay trước mặt mọi người nắm tay kéo Phương Trầm đi.
"Này --!" Phương Trầm không nhịn được kêu lên, "Sao anh lại nói vậy!"
"Làm sao thế? Anh nói sai câu nào à?"
Người đàn ông bình tĩnh nói, "Nếu không phải sợ em giận thì vừa rồi anh đã bế em lên mà hôn rồi."
Người nước ngoài đáng sợ quá!
Phương Trầm câm nín, quyết định không nói nữa.
Trước tính cách hay rụt rè như ốc sên của thiếu niên, Sith vừa bất lực lại vừa chẳng biết làm sao.
Hắn không tiếp tục chủ đề này, bèn hỏi Phương Trầm muốn ăn gì.
Nhắc đến ăn, Phương Trầm lập tức có tinh thần trở lại.
"Jaymin mới giới thiệu cho em một quán rượu." Phương Trầm cúi đầu lướt điện thoại, tìm hình rồi đưa cho Sith xem, "Đây! Chính là chỗ này! Cậu ấy nói ở đây có món mì Ý sốt thịt cực kỳ ngon luôn."
"Quán rượu?" Sith nhướn mày. "Em có thể uống rượu?"
"Em không uống, chỉ ăn thôi."
Với những chuyện thế này, Sith luôn chiều theo cậu vô điều kiện, hắn khẽ gật đầu, "Được, vậy thì đi chỗ này."
Quán rượu nằm dưới tầng hầm thiếu ánh sáng, không hề sang trọng, thậm chí với Sith mà nói là hơi tồi tàn. Thế nhưng hắn không hề phàn nàn, lúc xuống cầu thang còn cẩn thận che chắn để Phương Trầm khỏi bị trượt chân.
Phương Trầm thì lại tỏ ra hào hứng ra mặt, cậu cảm thấy những quán rượu kiểu này mang đậm chất Bắc Mỹ, liền kéo Sith ngồi xuống một bàn trống.
Cậu chống cằm, "Anh chưa từng tới mấy chỗ kiểu này bao giờ à?"
Đúng là chưa đến bao giờ.
Sith rút khăn giấy lau cốc, xong xuôi mới đặt xuống trước mặt cậu, chuyển chủ đề, "Hồi mới bắt đầu tập quyền anh, anh từng đến võ đài ngầm đấu nửa năm trời."
Phương Trầm hơi giật mình.
"Nơi đó loạn hơn nhiều, đủ hạng người, đấu sĩ trên sàn rõ ràng là con người, nhưng người ta lại coi họ như súc vật. Võ đài và bàn cá cược liền kề nhau, giống như đua ngựa vậy, phải thắng mới có tư cách tiếp tục đứng trên sàn đấu."
Giọng Sith bình thản, cứ như thể những cảnh tượng đẫm máu ấy trong mắt hắn chẳng có gì đáng để bận tâm.
Phương Trầm sợ hãi không thôi, "Thế sao anh lại đến chỗ đó đánh?"
Rõ ràng Sith là con nhà giàu mà?
Người đàn ông khẽ cười, "Hồi mới học quyền anh, anh còn trẻ nên hiếu thắng, bọn họ lại cứ mãi không sắp xếp cho anh lên sàn thi đấu, anh chỉ có thể tự tìm chỗ đánh."
Cừu nhỏ nghe mà líu lưỡi, "Đáng sợ thật."
Đúng là đáng sợ.
Người đàn ông nhìn Phương Trầm chăm chú.
Nếu hắn của thời điểm đó gặp cừu nhỏ, chắc chắn sẽ dọa cậu sợ chết khiếp mất.
Võ đài ngầm không có nhiều quy tắc, thường xuyên có những cảnh tượng máu me be bét. Lần nào bước ra khỏi sàn đấu mà người không đầy thương tích, nhưng Sith cũng chỉ tùy tiện lau đi vệt máu trên khóe miệng, chẳng hề thấy đau.
Một con thú dữ thực thụ, chắc chắn sẽ khiến cừu nhỏ đơn thuần sợ hãi bỏ chạy mất.
Nhưng mà Sith của khi ấy cũng sẽ không có sự nhẫn nại của bây giờ, thứ hắn nhìn trúng sẽ phải có được ngay lập tức.
Biết đâu chừng sẽ bắt cừu nhỏ về rồi nhốt lại.
Nghĩ tới đây, người đàn ông hơi rũ mắt, khóe môi cong cong, "Nhắc mới nhớ, chỗ này cách võ đài ngầm kia không xa, ăn xong muốn đi xem không?"
Hai mắt cừu nhỏ sáng lên, "Có chứ!"
Quán Jaymin giới thiệu quả nhiên rất được, tuy trong quán rượu nên hơi ồn ào nhưng các món ăn kèm đều rất hợp khẩu vị. Phương Trầm vùi đầu ăn đến là ngon lành, cuối cùng còn gói một ít đem về cho bạn cùng phòng.
Sith thì gần như chẳng ăn gì, hắn vốn rất ít khi ăn đồ bên ngoài. Thiếu niên không nhịn được bóp bóp cánh tay hắn, "Chẳng ăn gì cả mà sao anh vẫn to con vậy nhỉ?"
Sith bật cười, nhân cơ hội bế bổng thiếu niên lên, còn cố ý nâng người lên mấy lần, chậm rãi đáp, "Ăn thịt cừu nhỏ."
Phương Trầm tức giận đá hắn một cái.
*
Con đường này khá loạn, cách xa trung tâm thành phố đồng nghĩa với cách xa chốn đô thị phồn hoa. Đi trên con đường nhỏ, còn đụng phải mấy gã say rượu loạng choạng.
Một thiếu niên châu Á xinh đẹp như Phương Trầm vốn hiếm thấy ở đây, thế là mấy gã kia liếc nhìn Phương Trầm vài lần, nhưng ngay giây kế tiếp, Sith đã bước lên chắn trước mặt Phương Trầm, ánh mắt lạnh lùng quét qua bọn chúng.
Bọn chúng lập tức biến sắc, bám tường rời đi.
Phương Trầm được người đàn ông che chắn ở phía sau, thò đầu ra nhìn, rồi lại rụt về.
Sith bỗng thấp giọng hỏi cậu, "Có mệt không?"
Bởi vì cách khá gần, con đường này quá nhỏ cũng không tiện lái xe, nên hai người quyết định đi bộ.
Phương Trầm khẽ lắc đầu, "Không mệt."
Người đàn ông im lặng hai giây, rồi bất ngờ cúi xuống bế cậu lên, giọng tự nhiên như không, "Mệt rồi thì để anh bế."
???
Đại ca à.
Tai có vấn đề thì đi khám bác sĩ đi.
Nhưng Phương Trầm cũng không giãy dụa, đã có người tự nguyện bế thì tội gì cậu không hưởng thụ đãi ngộ này.
Thiếu niên tựa đầu vào vai người đàn ông, như một chú mèo nhỏ, theo thói quen khẽ cọ cằm lên cổ hắn.
Bước chân của người đàn ông hơi chậm lại, "Đừng quyến rũ anh nữa."
Ể?
Phương Trầm hừ khẽ, "Anh không thể kiềm chế hơn sao, bình thường em thấy khả năng tự chủ của anh cao lắm mà."
Không nát rượu, kiểm soát ăn uống, mấy thứ này đều làm rất tốt.
Người đàn ông bình thản đáp lại, "Những việc khác đều có thể, nhưng với em thì không, chỉ cần em thở thôi là anh đã muốn làm em rồi."
f*ck!
(*)