45. Nụ hôn trấn an

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện của Trần Phóng tạm thời lắng xuống, cho đến ngày biểu diễn, Phương Trầm vẫn không gặp lại cậu ta. Chu Lệ Lệ đã tìm một cậu trai khá cao lớn để thay thế, may mắn là hiệu quả tập luyện cũng không tồi, cuối cùng họ cũng có thể tạm ổn để bước lên sân khấu.
Khi chuẩn bị ở hậu trường, Phương Trầm bắt đầu cực kỳ căng thẳng. Rõ ràng cậu chỉ là một vai phụ, nhưng vừa nghĩ đến cảnh sắp phải biểu diễn trước mặt bao nhiêu người, bị hàng trăm ánh mắt dõi theo là cậu lại căng thẳng đến mức chân tay mềm nhũn.
Vô dụng quá đi mất!
Phương Trầm tự trách mình trong lòng.
Cậu vội hít sâu mấy hơi để điều chỉnh lại cảm xúc.
Đang nhắm mắt thì bỗng nhiên cảm giác có ai đó khẽ chạm vào vai, cậu mở mắt, thấy rõ người trước mặt thì càng ngạc nhiên hơn, mắt cậu tròn xoe.
"Sith? Sao anh lại đến rồi?"
Tối nay hắn có buổi luyện tập, Phương Trầm còn tưởng hắn sẽ không đến kịp.
"Đã đồng ý sẽ tới xem em biểu diễn rồi mà."
Lúc này hậu trường không có ai, Sith bế cậu đặt lên bàn đạo cụ, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cậu, "Căng thẳng à?"
Phương Trầm đáng thương gật đầu, khụt khịt mũi, "Có xíu xiu."
Người đàn ông rất nghiêm túc nói, "Nghe nói trao đổi nước bọt có thể giảm căng thẳng, muốn thử hôn một cái không?"
"Ơ?"
Thật không? Có căn cứ khoa học gì không?
Sith cúi đầu, chóp mũi chạm vào mũi cậu, tư thế cực kỳ thân mật, "Bé cưng, anh không có ý gì khác đâu, chỉ muốn giúp em đỡ căng thẳng thôi mà, em đừng hiểu lầm anh."
Quỷ mới tin!
Phương Trầm thầm mắng trong lòng, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ, ngoan ngoãn hé môi, người đàn ông lập tức hôn lên.
Môi lưỡi quấn quýt, Phương Trầm theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông, có lẽ lời Sith nói là thật, ít nhất trong khoảnh khắc này, mọi căng thẳng của cậu đều đã tan biến, như thể mọi giác quan trên cơ thể cậu đều đã bị môi lưỡi của người đàn ông khuấy đảo đến mức tê liệt hoàn toàn.
Âm thanh ướt át và mờ ám kéo dài thật lâu mới dừng lại.
Cả khuôn mặt Phương Trầm đều đỏ ửng, cái miệng nhỏ hơi hé ra thở hổn hển, đôi môi đỏ mọng ướt át, lấp lánh ánh nước, nhìn có vẻ không cần phải tô son gì nữa.
"Ngốc chết đi được." Sith thấp giọng nói, "Hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa biết cách thở."
Ê...
Phương Trầm đẩy Sith, "Anh đi đi, lát nữa họ quay lại bây giờ."
Người đàn ông cau mày không vui, "Anh làm em mất mặt sao? Bị người khác nhìn thấy thì sao chứ."
Phương Trầm nhỏ giọng khẽ hừ hai tiếng, "Anh mau ra ngoài!"
Cậu không muốn bị người ta bàn tán đâu.
Sith đành bó tay với cậu, nghiến răng khẽ mắng, "Dùng xong rồi vứt bỏ, đồ bé con vô tình!"
Cuối cùng cũng chỉ có thể xoa nhẹ mái tóc cậu một lúc, "Diễn xong thì đến tìm anh."
Cừu nhỏ gật đầu cho qua chuyện, "Được nè."
Sith vừa đi, nhóm Chu Lệ Lệ đã mang đồ quay lại, "Đói rồi đúng không! Ăn tạm lót dạ trước, còn hai tiết mục nữa mới đến lượt chúng ta!"
Phương Trầm cúi gằm mặt "ừ ừ" hai tiếng.
Chu Lệ Lệ nhướng mày, cố ý nói: "Nãy tôi gặp Sith Bolton ở ngoài kia, anh ấy có vào đây không?"
Phương Trầm lập tức lắc đầu lia lịa, "Không thấy."
Nhưng trong nháy mắt cậu ngẩng đầu lên, Chu Lệ Lệ đã thấy được đôi môi hơi sưng đỏ của cậu, liền "ồ~" một tiếng đầy ẩn ý.
Cừu nhỏ lập tức cúi gằm mặt xuống.
Chu Lệ Lệ huých vai cậu, "Yêu đương thì có gì đâu, chuyện bình thường mà, sao phải xấu hổ."
Phương Trầm ấp úng, "Không, không phải yêu đương."
Không phải yêu đương mà còn làm đến mức kia...
Nếu yêu rồi...
Chu Lệ Lệ "chậc chậc" hai tiếng, không nói gì nữa, đẩy một phần hamburger sang cho cậu.
"Cậu bé đáng thương, ăn nhiều vào, cậu gầy quá rồi đó."
Phương Trầm, "..."
Một tiếng sau, cuối cùng cũng đến lượt họ biểu diễn.
Phương Trầm đi ở cuối hàng, vừa bước lên sân khấu, đưa mắt xuống phía dưới lập tức thấy một biển người đông nghịt, cậu bỗng có cảm giác ngột thở, tay chân đều không biết để đâu, đầu óc trống rỗng.
Cậu cắn môi, đột nhiên ánh mắt dừng lại, nhìn thấy Sith ngồi ở hàng đầu.
Giữa một biển người, người đàn ông nổi bật một cách lạ thường. Vì là buổi diễn cuối năm, khán giả đều mặc đồng phục, nhưng đồng phục của nghiên cứu sinh được thiết kế trưởng thành và chỉn chu hơn hẳn, trông không khác mấy một bộ vest.
Người đàn ông ngồi tựa vào ghế, một tay chống cằm, đôi mắt màu xanh xám của hắn chuẩn xác dừng lại trên người Phương Trầm.
Bọn họ đều đang nhìn nhau.
Giống như trong nháy mắt kia, trái tim loạn nhịp bỗng tìm được điểm tựa, trở nên bình tĩnh, Phương Trầm nhắm mắt lại, chậm rãi thở ra.
Không còn căng thẳng nữa.
Buổi diễn thuận lợi hoàn thành, Phương Trầm trong vai gã sai vặt đứng bên cạnh nhìn Chúc Anh Đài nhảy vào quan tài, đôi mắt cậu cũng đỏ hoe.
May mà cậu đứng trong góc, nên cậu lén lút đưa tay lau đi những giọt nước mắt.
Tan buổi diễn, Phương Trầm vào hậu trường thay đồ, rồi vội vàng ôm ba lô chuồn đi.
Hôm nay có biểu diễn nên người đông hơn hẳn ngày thường, cậu rẽ trái rẽ phải một hồi mới tìm thấy Sith.
Nhưng bước chân của Phương Trầm khựng lại, không đi tới.
Sith đang bị một nhóm người cả nam lẫn nữ vây quanh, mặc đồng phục giống hắn, chắc hẳn đều là nghiên cứu sinh, không biết đang nói chuyện gì với nhau.
Cậu chưa từng gặp mấy người này, Phương Trầm hơi lúng túng, do dự một lúc vẫn không bước tới, định đứng chờ Sith nói chuyện xong.
Thế nhưng người đàn ông lại như có giác quan thứ sáu, liếc mắt về phía cậu.
Không biết khoảnh khắc đó Phương Trầm nghĩ gì mà não bộ như ngừng hoạt động trong một giây, vô thức né sang một bên.
Nhưng Sith đã nhìn thấy cậu.
Người đàn ông khẽ nhíu mày, nâng tay ra hiệu cho mấy người bạn học tạm dừng, rồi đi thẳng về phía Phương Trầm.
Mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.