64. Chuyện tào lao của Phương Trầm

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Chuyện tào lao của Phương Trầm

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Địa điểm tổ chức tiệc là một quán bar, Phương Trầm không khỏi cảm thán, đám người nước ngoài này đúng là tràn đầy năng lượng, ban đêm cũng chẳng thèm ngủ. Cậu theo sau Sith chen qua đám đông ồn ào, đi tới khu vực trung tâm, có mấy người thậm chí còn leo lên bàn mà nhảy. Phương Trầm liếc nhìn họ với ánh mắt "ông cụ non" một lát, rồi bị Sith kéo đến ngồi xuống ghế sofa.
Có người mang đến hai ly rượu, Sith xua tay, đổi lấy một cốc nước cam đặt xuống trước mặt Phương Trầm. Phương Trầm cảm thấy hơi mất mặt, nhưng nhớ lại bộ dạng sau khi uống say của mình, lại ngoan ngoãn uống nước cam, không chừng lát nữa chính cậu lại là người leo lên bàn nhảy mất thôi.
Có người ghé tai thì thầm gì đó với Sith, sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên khó coi. Hắn đặt ly xuống bàn, giọng nói lạnh nhạt: "Nó là cục nợ đấy à, đừng có đến đây làm phiền tôi."
Người kia đành xấu hổ rời đi.
Phương Trầm tò mò ghé sát lại hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Vừa chạm ánh mắt của cậu, sắc mặt Sith lập tức dịu xuống: "Thằng em họ anh, nghe tin anh sang đây thi đấu nên chạy đến tìm, phiền phức thật."
Dòng họ Bolton không có nhiều người ở thế hệ con cháu. Sith trở thành tuyển thủ quyền anh là một bước đi khá khác thường, trong mắt người em họ Burr thậm chí còn cực kỳ ngầu, cho nên đã ngưỡng mộ hắn như một vị "anh hùng".
Sith xoa đầu Phương Trầm: "Em muốn chơi gì không?"
Không được uống rượu, chơi gì cũng thấy chẳng có gì vui.
Phương Trầm lắc đầu, ngậm ống hút, uống thêm một ngụm nước cam rồi mới nói: "Mọi người cứ chơi đi, em ra ngoài hít thở không khí."
Sith lập tức nắm tay cậu: "Anh đi cùng em."
"Không cần, anh cứ chơi của anh đi." Thấy Sith nhíu mày, như muốn nói thêm điều gì đó, Phương Trầm dùng đôi mắt tròn xoe của mình lườm hắn: "Nghe lời em!"
Sith bật cười: "Được, nghe em. Có chuyện gì phải gọi ngay cho anh nhé."
Bên trong quá ồn ào, Phương Trầm đi ra từ cửa sau. Vừa rồi cậu nghe nhân viên phục vụ nói bên kia có một hồ bơi, Phương Trầm định ra đó chụp vài tấm ảnh.
Kết quả vừa đi tới thì có người từ dưới nước bật mạnh lên, nước bắn tung tóe, văng đầy lên người cậu.
Cừu nhỏ không còn sức mà nổi giận nữa.
Cậu vuốt bớt nước trên áo, trừng mắt nhìn người vừa nhảy ra khỏi hồ.
Kết quả người kia vừa nhìn thấy cậu liền sửng sốt, sau đó nhanh chóng chạy tới: "Em biết anh! Anh là bạn trai của anh em!"
Phương Trầm: "Hả?"
Cậu nhớ lại lời Sith nói lúc nãy, bèn thử hỏi: "Burr?"
Cậu thanh niên kia càng thêm kích động: "Anh nghe anh ấy nhắc đến em à? Anh ấy nói gì vậy?"
"Ặc..." Cừu nhỏ nói thật: "Không phải lời hay ho gì đâu, đừng nghe."
Burr: "..."
"Không sao hết." Cậu ta cười ha hả: "Anh ấy là vậy đấy, thích dùng phương pháp giáo dục theo kiểu áp đặt, thật ra là muốn em ngày càng tốt hơn."
Cừu nhỏ nhìn cậu ta với ánh mắt phức tạp.
Đứa nhỏ này, lòng dạ rộng rãi thật đấy.
Cậu lại không nhịn được tò mò hỏi: "Sao cậu lại biết tôi?"
"Buổi biểu diễn cuối kỳ lần trước ấy, anh lên biểu diễn. Sau đó em thấy anh ấy đến đón, hai người ôm nhau rồi còn hôn nữa."
Cừu nhỏ đỏ mặt.
Thật là ngại quá, lúc đó hai người họ còn chưa yêu nhau mà...
"Khụ."
Phương Trầm nghiêm mặt, giả vờ làm ra vẻ anh dâu: "Chuyện của người lớn, con nít con nôi đừng có hóng hớt chuyện người lớn lung tung."
Burr gãi đầu: "Mà này, anh với anh ấy quen nhau thế nào vậy? Hình như anh vẫn đang học đại học nhỉ?"
Cừu nhỏ chớp chớp mắt.
Dù sao cũng rảnh, thôi thì chọc thằng bé một chút.
"Chuyện này nói ra thì dài lắm..."
Thế là hai người ngồi xuống bên mép hồ, cậu kể cho Burr nghe một câu chuyện kinh điển, khiến người nước ngoài như Burr nghe mà há hốc mồm kinh ngạc.
"Thế là anh ôm theo đứa bé bỏ đi à? Giờ lại làm hòa với anh ấy rồi sao?"
Burr không khỏi sợ hãi, nhìn xuống bụng Phương Trầm: "Đàn ông phương Đông các anh... mang thai được sao?"
Phương Trầm đứng hình hai giây, khụ khụ vài tiếng: "Đừng chú ý đến mấy chi tiết nhỏ nhặt đó, tập trung vào cốt truyện chính đi."
Burr hơi trầm ngâm: "Vậy còn cháu em thì sao? Ba tuổi mà thằng bé đã là cao thủ máy tính thật sao?"
"Nó..." Phương Trầm liếm môi: "Ở nhà chơi rồi, thi thoảng coi như giải trí thả lỏng đầu óc thôi mà."
"Được rồi được rồi, anh phải về đây, em cứ bơi tiếp đi."
Phương Trầm càng bịa chuyện càng chột dạ, cuối cùng không dám nói thêm gì nữa, nhanh chóng cúp đuôi chạy mất.
Không đợi Burr ở phía sau kịp gọi với theo, cừu nhỏ bước thật nhanh, sau đó thì co giò chạy biến.
Sith vừa đặt ly rượu xuống đã thấy Phương Trầm chạy vội vàng vào, không khỏi khẽ nhíu mày, bước tới ôm lấy cậu: "Sao vậy bé cưng?"
Hắn nhìn về phía sau Phương Trầm, nhưng không thấy ai đuổi theo.
Phương Trầm lắc đầu: "Không có gì, em chỉ ra ngoài hít thở không khí thôi."
Sith "Ừ" một tiếng: "Cũng không còn sớm nữa, chúng ta về trước nhé?"
Cừu nhỏ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
Lúc đi ra ngoài, Phương Trầm còn liên tục ngó nghiêng đề phòng, sợ cậu Burr kia bỗng từ đâu nhảy ra. May mắn là không, cậu yên ổn về đến khách sạn.
Ba ngày sau mới đến ngày thi đấu, nhưng mấy ngày này Sith đều phải đến trung tâm huấn luyện. Phương Trầm không muốn đi theo, cậu tra mạng thấy thành phố này có nhiều điểm du lịch nổi tiếng, bèn muốn đi chơi một mình.
"Đi một mình thì có gì vui chứ?"
Sith nghe cậu kể ra kế hoạch của mình, khẽ nhíu mày: "Anh đi cùng em."
"Anh tập trung luyện tập đi ạ."
Cừu nhỏ siết chặt nắm tay: "Cố lên ạ."
Nhưng Sith vẫn không yên tâm, do dự một lát rồi mới nói: "Vậy phải giữ liên lạc với anh, anh gọi phải bắt máy ngay nhé, biết chưa?"
"Vâng vâng vâng ạ."
Lúc này Sith mới hài lòng, ôm cậu vào lòng rồi cúi xuống hôn lên môi cậu: "Thích cái gì cứ mua, thẻ anh đưa em cứ quẹt thoải mái."
"Được! Hôm nay em sẽ quẹt sạch cho anh xem!"
Cừu nhỏ hùng hồn nói, vỗ ngực hứa hẹn.
"Được." Sith nhéo tai cậu, cười khẽ: "Không tiêu hết một triệu thì không được về nhà đâu đấy."
Cừu nhỏ mạnh miệng là vậy thôi, chứ đến lúc ra ngoài cũng chỉ dạo loanh quanh, mua một cây kem trên đường, cuối cùng tìm một quảng trường ngồi xuống, chụp ảnh gửi cho Sith.
Chưa đầy hai giây, Sith đã gọi lại.
Phương Trầm ngồi trên băng ghế dài ngắm cảnh, bấm nghe, lơ đãng nói: "Anh không tập luyện à, gọi em làm gì vậy."
Sith trầm giọng: "Bé cưng, bên ngoài lạnh lắm, đừng ngồi ăn kem ngoài trời nhé, sẽ bị ốm đấy. Anh cho người đến đón em nhé, được không?"
Phương Trầm nhíu mày: "Không cần đâu, anh đừng bắt em --"
Chưa nói hết câu đã nghe thấy tiếng ồn ào bên đầu dây bên kia, cậu tò mò hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Sith ngước mắt lên, bực bội đáp lời: "Burr đến đây, anh bảo người đuổi nó ra ngoài."
Cừu nhỏ chớp chớp mắt.
Burr?!
Cậu nhớ lại câu chuyện tào lao mình bịa ra ngày hôm qua, bỗng đứng phắt dậy: "Sith, em có chút việc, cúp máy trước nhé."
Cậu nhanh chóng ăn hết cây kem rồi chạy như bay về.
Cái cậu Burr kia đừng có nói bậy nói bạ gì đó nha!!
"Anh -- Em chỉ muốn đến gặp cháu thôi mà!"
Burr bị lôi đi xềnh xệch, trong lúc khó khăn liền nhanh trí gào lên.
Mấy nhân viên cũng không dám thật sự mạnh tay với cậu ta, dù sao cậu ta cũng là thiếu gia nhà Bolton.
Sith nhíu mày: "Cái gì cơ?"
"Hôm qua em gặp bạn trai anh, anh ấy kể hết cho em rồi." Burr nhanh nhảu nói: "Hai người đi được đến ngày hôm nay đúng là không dễ dàng gì mà."
Không dễ dàng?
Sith hơi khựng lại, im lặng nhìn cậu ta.
"Phương Trầm đã kể những gì?"