73. Chương 73

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngấu nghiến gì cơ?
Sith cầm một góc cà vạt, lật cừu nhỏ lại rồi ôm vào trong ngực, "Em thích kiểu này nhất đúng không? Anh chiều em quá rồi còn gì."
Cừu nhỏ hoảng hốt, "Anh lấy đâu ra mà bảo em thích kiểu này nhất chứ."
Không có bằng chứng thì đừng có vu khống!
Không ngờ Sith rất nghiêm túc phân tích một tràng dài cho cậu nghe.
Cừu nhỏ chỉ muốn lật mắt trắng dã rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.
Thật sự không thể chịu nổi mấy người nước ngoài thẳng tính thế này!!
Phương Trầm vùi mặt vào chăn, vành mắt hơi đỏ lên, sau đó Phương Trầm chợt nhớ ra mấy thứ mình từng đọc trên mạng, đàn ông khi say rượu không đáng tin.
Phương Trầm quay phắt người, thấy người đàn ông đang chăm chú nhìn mình, cậu trợn tròn mắt, "Anh lừa em, anh có say đâu!!"
Người đàn ông dỗ dành cậu qua loa, "Anh say thật mà, bé ngoan, sao anh lại lừa em được chứ."
...
Suy nghĩ cuối cùng trước khi chìm vào giấc ngủ của Phương Trầm là:
Tại sao đã tặng cà vạt rồi.
Mà vẫn phải "ăn" cả cừu nhỏ nữa chứ!!!
Quá đáng thật mà!
Bị hành hạ cả một đêm, Phương Trầm ngủ thẳng đến trưa hôm sau mới tỉnh, cậu khó khăn mở mắt ra, còn chưa kịp động đậy gì, vừa lầm bầm vài tiếng, Sith đã bế cậu dậy, đưa cốc nước ấm đến bên miệng cậu.
Phương Trầm nhấp hai ngụm, cổ họng dễ chịu hơn đôi chút, cậu liền đẩy người đàn ông ra, bực bội nói, "Xong xuôi rồi mới ra vẻ ân cần!"
Lúc trên giường dù có khóc lóc cầu xin thế nào hắn cũng chẳng thèm mềm lòng với cậu!
Sith nắm tay cậu, cúi đầu đặt một nụ hôn ướt át lên lòng bàn tay Phương Trầm, khẽ cười hai tiếng rồi nói, "Bé cưng nhìn anh này, thấy anh đeo chiếc cà vạt này có đẹp không nào."
Hở?
Cà vạt?
Cừu nhỏ nghe được từ khóa quan trọng liền ngẩng đầu, hai mắt lập tức mở to, tỉnh táo ngay tức khắc.
Để phù hợp với chiếc cà vạt, người đàn ông còn cố ý mặc vest chỉnh tề, đi giày da, trông như vừa trở về từ một hội nghị quốc tế nào đó.
Quan trọng nhất là, chiếc cà vạt hắn đang đeo chính là cái hôm qua Phương Trầm tặng.
"Anh --" Phương Trầm ngớ người ra, "Sao anh còn dám đeo nó vậy trời?!"
Người đàn ông khẽ cau mày, "Sao lại không được? Quà em tặng đương nhiên anh phải đeo chứ."
"Anh mau tháo nó ra đi!!!"
Phương Trầm cuống quýt đến mức chỉ muốn lao lên giật phăng nó xuống.
Nhưng người đàn ông lại thản nhiên chỉnh cà vạt, từ tốn đáp, "Anh giặt rồi, sạch lắm, bé cưng thật có mắt thẩm mỹ, cà vạt đẹp thật đấy."
Trước mắt Phương Trầm tối sầm lại.
Trong nhà thiếu gì cà vạt, phòng thay đồ của Sith có cả đống, sao cứ phải đeo cái này cho bằng được chứ?
Rõ ràng hắn cố ý!!
Quá đáng lắm luôn.
Cậu chui tọt vào chăn, kéo lên che kín mít, chỉ chừa lại đôi mắt chớp chớp.
"Anh đeo mà không thấy ngại sao?"
Anh không ngại thì em đây ngại chết đi được!!
Sith nghiêm túc đáp, "Sao vậy? Quà em tặng anh, ngày nào anh cũng phải đeo mà."
Được được được.
Tốt nhất là đeo cả đời luôn đi.
Đỡ phí một trăm ngàn đô của cậu.
Cừu nhỏ tuyệt vọng nhắm mắt lại, "Anh ra ngoài đi, em hơi choáng váng."
Sith buồn cười cúi xuống, trán chạm trán cừu nhỏ, "Ngoan, dậy ăn trước đã, anh làm bữa sáng rồi, là bánh bao cỡ nhỏ em thích, còn có cháo nữa, cháo gà xé sợi em thích đó, ăn lót dạ nhé."
Phương Trầm hừ nhẹ, "Em không đói, không ăn."
"Ăn một chút thôi cũng được bé cưng, rồi anh dẫn em ra ngoài chơi."
"Thật hả? Đi đâu thế!!" Hai mắt cừu nhỏ lập tức sáng lên.
"Công viên giải trí." Sith không nhịn được véo nhẹ tai cậu một cái, "Không phải em bảo ở nhà chán sao."
Phương Trầm lồm cồm bò dậy, "Tuyệt vời, em đi thay đồ!"
Cậu lớn đến chừng này rồi!
Nhưng lại chưa từng đi công viên giải trí bao giờ!!
Phương Trầm gần như không nhận ra, tuổi thơ thiếu thốn đủ thứ của cậu đang được Sith tỉ mỉ bù đắp lại từng chút một.
Tất cả.
Những thứ cậu chưa từng ăn, những nơi cậu chưa từng đi, Sith sẽ dẫn cậu đi ăn, dẫn cậu đi chơi.
Bao gồm tình yêu mà cậu khuyết thiếu.
Sith cũng bù lại gấp đôi cho cậu.
Giờ cậu cũng là một chú cừu nhỏ có người yêu thương rồi.
Chỉ là --
Phương Trầm quay lại nhìn hắn, quét mắt từ trên xuống dưới một lượt, khẽ nhíu mày, "Anh định mặc bộ này đi đấy à?"
Sith ho nhẹ một tiếng, "Có được không?"
Phương Trầm nghiêm túc, "Đương nhiên là không được! Mặc thế này đi công viên khác gì đi giày da vào sân vận động chứ!"
"Được rồi, anh đi thay."
Sith vẫn hơi tiếc, như vậy thì không thể đeo cà vạt Phương Trầm tặng rồi.
Vừa nghe được đi chơi, Phương Trầm không còn thấy đau eo mỏi gối gì nữa, bước chân cũng thoăn thoắt, húp cạn hai bát cháo trong một hơi. Hoàn thành khâu chuẩn bị trong phút mốt, lưng đeo ba lô nhỏ chạy bình bịch đến trước mặt Sith, "Chúng ta mau đi thôi."
Sith thấy cậu như vậy thì vừa bực vừa buồn cười, cong ngón tay cốc nhẹ lên trán cậu một cái, "Thích ra ngoài đến thế cơ à."
Phương Trầm gật đầu thật mạnh, "Người em sắp mọc nấm đến nơi rồi nè."
Cậu cúi đầu thay giày, than vãn, "Em còn tưởng anh không muốn cho em ra ngoài cơ."
Động tác của Sith hơi khựng lại, "Em nhận ra?"
Phương Trầm ngạc nhiên ngẩng đầu, "Nhìn em ngu lắm sao?"
Cậu giơ tay lên dùng đầu ngón tay bấm bấm nhẩm tính, "Lúc mới chuyển vào, em nói muốn đi siêu thị, anh bảo không cần, trong nhà có người đi mua, cần gì thì cứ tìm quản gia là được. Mấy hôm sau em nói muốn đi chơi với Jaymin, anh bảo đang có bão tuyết nên không cho em ra ngoài. Sau nữa em muốn rủ anh ra ngoài ăn, anh lại nói đầu bếp trong nhà cái gì cũng làm được."
"Rõ ràng là anh không muốn cho em ra ngoài."
Phương Trầm không ngốc, hành vi của người đàn ông rất rõ ràng, đương nhiên là cậu nhìn ra, chỉ là cậu không nói thôi.
Nhưng trong lòng Phương Trầm không cảm thấy chuyện này quá nghiêm trọng, trong mắt cậu, ai cũng có mặt tốt mặt xấu, có thói xấu cũng rất bình thường, giống như trước đây, cậu từng rất mong học sinh nọ chuyên bắt nạt cậu đi WC sẽ rơi vào bồn cầu.
Huống hồ Sith là người yêu của cậu, là người cậu thích, đương nhiên cậu sẽ càng bao dung hơn.
Ặc, đương nhiên không phải là cái gì cũng bao dung được.
Nhất là vào buổi tối.
Sith đứng cứng đờ tại chỗ, máu trong người như đông cứng lại, hầu kết khẽ trượt xuống, giống như đang chờ bị tuyên án, ngay cả trận đấu quyền anh đầu tiên cũng không thể khiến hắn căng thẳng lo lắng đến thế.
Hắn sợ vẻ mặt của Phương Trầm khi ngẩng đầu toàn là sự chán ghét, hắn sợ Phương Trầm mở miệng nói ra những lời ghê tởm hắn.
Hắn sẽ không chịu nổi mất.
Hơi thở Sith gấp gáp, cổ họng khô khốc, môi mấp máy như muốn nói gì đó.
Nhưng Phương Trầm đã ngẩng đầu lên.
Đôi mắt to tròn của cậu nhìn hắn, trên mặt không có biểu cảm dư thừa gì, chỉ sốt ruột giục hắn, "Anh nhanh lên đi, em nghe nói vào chơi trò chơi ở công viên giải trí phải xếp hàng đó, với lại em muốn ăn kem nữa, Sith, hôm nay em ăn hai cây có được không?"
Nhân cơ hội xin xỏ một chút, không quá đáng đâu nhỉ.
Sith im lặng hai giây, mới khàn giọng hỏi cậu, "Em không trách anh sao?"
"Trách gì?"
Phương Trầm nghĩ nghĩ, "À, anh nói vụ không cho em ra ngoài ấy hả, thật ra vẫn ổn, vì tính ra em cũng thích ở nhà, chỉ là lâu quá thì hơi bí bách thôi."
Cậu đứng lên, ra vẻ thấu hiểu mà vỗ vai Sith, "Em biết là anh rất rất thích em mà, một phút cũng không rời được."
Lúc nói những lời này, đuôi mắt cừu nhỏ cong cong như vầng trăng non, khoé môi mang theo ý cười xinh đẹp đến nỗi làm đau mắt Sith, "Vậy em chỉ đành bao dung anh hơn nữa thôi."
Nhìn đi, cậu là một chú cừu nhỏ tốt bụng biết nhường nào.
Hôm nay mà không ăn hai cây kem thì quá uổng phí.
Không.
Sith lẳng lặng đáp lời cậu trong lòng.
Cậu không biết gì cả.
Cậu không biết những suy nghĩ tăm tối trong lòng hắn, không biết hắn từng muốn xây tường của nơi này cao lên gấp đôi, không biết hắn từng muốn nhốt cậu lại ở đây với mình.
Giống như rồng chiếm được bảo vật, nhất định phải ôm trong ngực, không muốn cho ai nhìn thấy.
Nhưng hôm qua, khi nhìn thấy cừu nhỏ chơi đùa vui vẻ, những suy nghĩ tăm tối này như bong bóng xà phòng bị chọc vỡ toàn bộ.
Hắn muốn cừu nhỏ của mình mãi mãi vui vẻ.
Sith bước tới nắm tay Phương Trầm, thấp giọng nói, "Cám ơn bé cưng."
"Hai ngày nữa chúng ta đi Thụy Sĩ trượt tuyết đi."
Hắn sẽ không giam giữ cậu, không nhốt cậu lại, hắn muốn dẫn bé cưng của mình đi thật nhiều nơi.
"Được đó được đó!!"