74. Chương 74

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặc dù tuyết rơi, trời lạnh cắt da cắt thịt, nhưng công viên giải trí vẫn đông nghẹt người.
Phương Trầm cũng vô cùng phấn khích, nhìn cái gì cũng thấy thú vị, đôi mắt dường như không đủ để ngắm nhìn, thế là cái đầu nhỏ cứ xoay tròn như chong chóng.
Sith đi đổi vé, lát sau trở ra với hai chiếc vòng tay, đeo cho Phương Trầm một chiếc rồi hỏi: "Em muốn chơi trò gì trước?"
Phương Trầm chỉ tay đại về một phía, thốt lên: "Tháp rơi tự do!"
Dù cách xa một đoạn, vẫn có thể nghe thấy những tiếng hét chói tai vọng lại. Sith khẽ cau mày: "Nguy hiểm quá."
Phương Trầm nghĩ lại, nói: "Vậy thì đi tàu lượn siêu tốc."
Người đàn ông lắc đầu: "Hôm nay trời lạnh lắm, ngồi một vòng khéo lại bị cảm lạnh mất."
Cừu nhỏ mặt không biểu cảm, lặng lẽ nhìn hắn.
Sith thoáng khựng lại, nhanh chóng đổi giọng: "Được rồi, bé cưng muốn chơi gì cũng chiều."
Phương Trầm khẽ hừ một tiếng, kéo tay Sith đi xếp hàng chơi tàu lượn.
May mà bọn họ đến khá sớm, người không quá đông, chẳng mấy chốc đã đến lượt hai người.
Phương Trầm lần đầu chơi nên phấn khích đến mức hai mắt sáng rực, kéo Sith chạy đi. Trong lúc chờ nhân viên cài dây an toàn, cậu lén nắm tay Sith thì thầm: "Nếu anh sợ thì cứ hét to lên nha, em có thể giả vờ như không nghe thấy đâu."
Sith liếc cậu một cái, đáp cụt lủn: "Ờ."
"Anh có căng thẳng lắm không?" Cừu nhỏ hỏi.
"Anh không căng thẳng."
"Thế sao tay anh ra nhiều mồ hôi thế?"
"Mồ hôi đó là của em."
"..."
Phương Trầm làm như không có chuyện gì, rút tay về, nói: "Em cũng không căng thẳng."
"Á á á á á á á á --"
Tàu lượn lên đến đỉnh rồi điên cuồng lao thẳng xuống, gió tạt mạnh vào mặt, suýt nữa thổi Phương Trầm thành ngớ ngẩn. Cậu vừa gào vừa la, trở thành một trong những nguồn tạp âm lớn nhất của con tàu.
Một vòng kết thúc, con tàu dừng lại, thiết bị an toàn đã mở khóa, nhưng Phương Trầm vẫn ngồi im không nhúc nhích.
Cậu ngẩng đầu, đáng thương nhìn Sith.
Sith lập tức hiểu ý, nhịn cười bế cậu lên. Phương Trầm lập tức ôm chặt cổ hắn, chôn mặt vào hõm vai.
Người đàn ông cười vỗ lưng cậu, trêu chọc: "Giữ thể diện một chút nào."
Phương Trầm ồm ồm đáp: "Sợ chết mất, tim em suýt thì nhảy ra ngoài luôn."
"Thôi không chơi mấy trò này nữa, đổi sang cái nào nhẹ nhàng hơn đi."
Sith sờ má Phương Trầm, thấy hơi lạnh. Hắn hỏi: "Có lạnh không? Vào phòng nghỉ ngồi một lát nhé, uống cái gì nóng nóng."
Bị gió lạnh thổi một trận, Phương Trầm đúng là đang lạnh run cầm cập. Cậu ngoan ngoãn gật đầu: "Đi ạ!"
Cậu thậm chí còn không chịu tự xuống đất, cứ để Sith bế thẳng qua đó, vì chân đã mềm nhũn cả rồi.
Phòng nghỉ còn khá nhiều chỗ trống. Sith đặt Phương Trầm ngồi xuống ghế, hỏi cậu muốn uống gì rồi đi mua.
Phương Trầm chống cằm, vừa lấy điện thoại ra thì nghe thấy có người gọi tên mình.
"Phương Trầm?"
Người lần trước gọi tên cậu như thế này chính là Trần Phóng.
Phương Trầm bỗng có linh cảm chẳng lành.
Cậu dừng lại hai giây mới quay đầu, thấy bên cạnh là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đang nhìn cậu bằng ánh mắt phức tạp xen lẫn kinh ngạc.
Phương Trầm nhanh chóng lục lọi trong trí nhớ, cuối cùng cũng nhận ra người này.
Đó là anh cả nhà họ Phương của "nguyên chủ".
Lần đầu chạm mặt "người nhà", Phương Trầm bỗng hơi căng thẳng. Nhưng vừa nhấc mắt nhìn thấy Sith đang cầm cốc nước từ đằng xa đi về phía mình, cậu lại thoáng thả lỏng.
Cậu không gọi "anh", chỉ khách sáo chào: "Hi, trùng hợp ghê."
Phương Đình cau mày: "Sao em lại ở đây? Nghỉ học rồi à?"
Phương Trầm cạn lời.
"Đang nghỉ lễ."
Trong lúc nói chuyện, Sith đã tới gần. Thấy cừu nhỏ đang tán gẫu với người khác, lại có vẻ quen biết, trong lòng hắn thoáng chốc dấy lên cảnh giác.
Hắn lặng lẽ đứng trước mặt Phương Trầm, bình thản nhìn đối phương, giọng điệu tự nhiên: "Bé cưng, đây là bạn của em à?"
Cách xưng hô của Sith khiến Phương Đình không khỏi kinh ngạc.
Phương Trầm qua loa "vâng" một tiếng: "Người quen cũ ở trong nước của em."
Đối diện với ánh mắt của Phương Đình, không biết bỗng bị chọc trúng dây thần kinh nào, nhớ lại Sith giả say gọi mình là vợ, Phương Trầm hạ quyết tâm, thẳng thắn nói: "Đây là chồng em."
Vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh rơi vào im lặng chết chóc.
"Em không định về nước nữa, sau này sẽ sống ở đây. Em sống rất tốt, chuyện cũ cũng sẽ không nghĩ lại nữa. Cảm ơn tiền học phí của nhà họ Phương đã cho em, nếu tiện thì gửi số tài khoản cho em, em sẽ gửi trả."
Nói liền một hơi xong xuôi, Phương Trầm không ở lại thêm một giây nào nữa. Cậu kéo Sith đi, trước khi đi còn không quên cầm theo cốc đồ uống nóng trên bàn.
Mấy thứ bán trong công viên giải trí đắt lắm đó.
Không thể lãng phí!
Ra khỏi phòng nghỉ, Phương Trầm mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ nói hết ra như vậy cũng tốt, coi như đặt một dấu chấm hết cho chuyện quá khứ!
Nghĩ vậy, Phương Trầm vui vẻ hơn rất nhiều, cầm cốc lên uống một ngụm. Đuôi mắt cong cong, cậu thốt lên: "Oa, là ca cao nóng, ngon ghê."
Người đàn ông bên cạnh nhìn cậu chằm chằm, không nói lời nào.
Bấy giờ Phương Trầm mới nhận ra có gì đó không ổn, chớp chớp mắt hỏi: "Sao thế, anh cũng muốn uống à?"
Cậu vừa đưa cốc qua thì cổ tay đã bị giữ chặt. Đôi con ngươi sâu thẳm dừng trên người cậu không chịu dời đi dù chỉ một giây, Sith khàn giọng hỏi: "Vừa nãy em gọi anh là gì?"
Phương Trầm khẽ mím môi, yếu ớt đáp: "Đừng để ý mấy cái này, hôm qua anh cũng gọi em rồi mà, chúng ta coi như hòa..."
"Gọi lại lần nữa."
Người đàn ông trầm giọng nói.
Phương Trầm ngơ ra, nhìn xung quanh: "Ở đây á?"
"Vừa rồi ở trong kia em cũng gọi mà?" Sith đi lên một bước, rũ mắt nhìn cậu chằm chằm: "Ngoan, bé cưng, gọi lại một lần."
"..."
Vừa rồi thật sự là bốc đồng nói ra.
Đứng đây hứng gió lạnh một lúc nên cậu đã bình tĩnh lại rồi.
Phương Trầm nhỏ giọng lầm bầm: "Vừa nãy là tình huống đặc biệt..."
Lời còn chưa nói hết, đã thấy người đàn ông cụp mắt xuống, dáng vẻ cực kỳ buồn bã.
Trái tim cừu nhỏ mềm nhũn, vội nói: "Về nhà, về nhà gọi được không?"
Lúc này người đàn ông mới ngẩng đầu, nhận lấy cốc ca cao nóng Phương Trầm vừa uống, nhấp một ngụm ngay chỗ cậu vừa ngậm, rồi vờ như không có gì, nói: "Đi thôi bé cưng, chơi gì tiếp đây?"
Cừu nhỏ: "..." Hơi bị mê diễn rồi đó anh trai.
Quẳng sự cố nhỏ kia ra sau đầu, Phương Trầm nhìn bảng hướng dẫn, chỉ tay: "Thung lũng kinh dị, đi không?"
Sith nhướn mày: "Em hỏi anh?"
Ai mới là người sợ tối, sợ ma đây.
Cừu nhỏ nắm chặt tay, hạ quyết tâm: "Bên đó đang ít người, chúng ta đi trước."
Đúng là ít người.
Chỉ là hơi nhiều ma.
Lần thứ n bị một con ma bác sĩ nhảy ra dọa cho la hét chói tai, cừu nhỏ nhảy chồm lên người Sith, chôn mặt vào hõm vai hắn, không dám nhìn lên thêm chút nào nữa.
Sith đỡ mông cậu, dỗ dành: "Bên cạnh có lối ra, không thì chúng ta ra ngoài luôn nhé?"
"Không cần."
Phương Trầm đấu tranh hồi lâu mới có thể ngẩng đầu lên, nói: "Ít nhất cũng phải chơi xong chứ, đến cũng đến rồi."
Sith bất lực: "Vậy anh bế em đi?"
Phương Trầm vừa định nói không, kết quả ngẩng đầu thấy hành lang tối om, tóc gáy dựng hết cả lên, vội vàng gật đầu: "Được được được."
Khóe môi Sith khẽ nhếch lên, cảm thấy trò này cũng khá ổn.
Cho đến đoạn làm nhiệm vụ.
Sith phải leo lên cao lấy thẻ nhiệm vụ nên đành đặt cừu nhỏ xuống. Kết quả vừa quay đầu đã không thấy người đâu.
Trên bàn chỉ còn lại một chiếc chìa khóa phát sáng.
Xem ra đã bị "bắt" rồi.
Sith dỏng tai lắng nghe, không nghe thấy tiếng la hét của cừu nhỏ nhà hắn, mới hơi yên tâm. Xem ra là cậu không bị dọa sợ.
Hắn tiếp tục đi theo chỉ dẫn, bước chân nhanh hơn.
Bên trong phòng giam cuối hành lang, Phương Trầm ngoan ngoãn trốn vào một góc. Có lẽ do trước đó cậu quá nhát, con ma kia còn tốt bụng an ủi cậu.
"Cậu chỉ cần ngồi đó chờ bạn trai tới cứu là xong thôi."
Cừu nhỏ gật đầu, rất phối hợp đáp: "Em không lên tiếng đâu, chờ lát nữa anh ấy tìm thấy em, em sẽ hù anh ấy."