76. Hiểu Lầm 'Nhị Phòng' Và Chuyện Tết

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Hiểu Lầm 'Nhị Phòng' Và Chuyện Tết

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Phương Trầm nhìn thấy quản gia và mọi người bắt đầu trang trí nhà cửa, cậu nhận ra có điều gì đó không ổn.
Những bình hoa đều được thay bằng hoa màu đỏ rực, các vật trang trí cũng đổi sang tông màu chúc mừng. Đặc biệt, không biết quản gia mua ở đâu ra mấy tờ giấy cắt dán, trên đó là chữ Song Hỷ to đùng, dán chói lọi trên các cây cột.
Thật là hết sức quê mùa.
Cuối cùng, Phương Trầm không nhịn được hỏi người đàn ông, "Anh định nạp thêm nhị phòng sao?"
"Two room?" Sith khẽ nhíu mày, "Ý em là sao?"
"Là cưới thêm một người vợ nữa đó."
Người đàn ông vô cảm nhìn cậu, nâng tay véo nhẹ má cậu một cái, "Anh mà có vợ thứ hai nữa sao? Nếu có, thì cũng phải là em, rồi vợ thứ ba, vợ thứ tư..."
Cừu nhỏ sợ hãi nhìn hắn, vội vàng bịt miệng hắn lại, "Mau rút lại những lời đó đi!"
Người đàn ông nắm lấy tay cậu, cúi đầu hôn liên tiếp mấy cái lên lòng bàn tay trắng mềm của cừu nhỏ, "Anh đã xem ngày rồi, chẳng phải sắp đến Tết âm lịch bên nước em sao?"
Nghe Sith nói vậy, Phương Trầm bỗng sững sờ, "Em suýt nữa thì quên mất rồi."
"Đó là một ngày lễ rất quan trọng, nên anh đã bảo họ chuẩn bị trước."
Phương Trầm ngập ngừng một lát, chỉ vào mấy tờ giấy dán, lựa chọn từ ngữ một hồi mới nói, "Chữ đó đọc là Hỷ, nhưng bên em ăn Tết thường dán chữ Phúc cơ."
"..."
"Không sao đâu." Phương Trầm vội an ủi hắn, "Cũng giống nhau cả thôi mà."
Sith mỉm cười xoa tóc Phương Trầm, "Chắc mấy người quản gia mua nhầm, để anh bảo họ gỡ xuống thay cái khác."
"Không cần phiền phức vậy đâu, dù sao cũng chỉ có anh với em ở nhà." Phương Trầm ngẩng đầu, "Nhưng năm mới thì phải gói sủi cảo, không cần đầu bếp làm đâu, em với anh cùng làm!"
"Được."
Cừu nhỏ lại bóp bóp cánh tay người đàn ông, "Em quyết định từ hôm nay sẽ tập thể hình."
Sith nhướn mày.
"Cũng tốt, đỡ phải lần nào làm được nửa chừng em cũng khóc lóc xin tha. Tập thể hình xong chắc sẽ làm thêm được mấy hiệp nữa."
Phương Trầm hít sâu một hơi, thành thật nói, "Anh có bị nghiện không đấy, hay là đi khám bác sĩ đi."
Sith bật cười, ôm cậu vào lòng, "Anh cũng không biết nữa, có lẽ vậy. Bé cưng khám giúp anh đi."
Phương Trầm không thèm để ý hắn, đẩy Sith ra rồi bỏ chạy.
Gần đây cậu rất mê dắt chó đi dạo. Coco cũng rất nghe lời, cậu mua cho nó đủ kiểu dây dắt, đổi màu và hoa văn liên tục, hôm nay màu xanh, mai màu hồng, cả tuần không có ngày nào trùng lặp.
Sith hừ lạnh một tiếng.
Ngoài miệng không nói gì, nhưng trong lòng đã ghen tị đến chết.
Cừu nhỏ còn chưa từng mua quần áo cho hắn bao giờ, vậy mà ngày nào cũng mua đồ cho Coco! Nhưng hắn cũng không thể nói mình đang ghen với một con chó, thành ra sắc mặt trông cực kỳ quái đản.
Phương Trầm còn cố tình hỏi, "Sao vậy? Anh muốn đi dắt chó với em à?"
Sith mím môi, "Anh không."
Phương Trầm mặc kệ hắn, không hỏi thêm câu nào, nhún vai rồi dắt Coco đi.
Sith nhìn theo bóng lưng cậu, nghiến răng.
Được lắm!
Coco còn quan trọng hơn anh chứ gì.
Sân vườn trong trang viên rất rộng, thật ra cậu chỉ cần thả dây cho Coco tự chơi là xong. Nhưng Coco rất nghịch ngợm, lần trước nhảy xuống hồ suýt nữa thì đuối nước, Phương Trầm đành phải giữ dây nó, sợ nó lại làm ra chuyện ngu ngốc gì đó.
Không biết Coco thấy gì, đột nhiên lao về phía trước, Phương Trầm không kịp đề phòng, suýt nữa bị kéo ngã. May mà cậu kịp giữ thăng bằng, nếu không vừa bị ngã vừa ngậm một miệng bùn mất.
Cậu vội nói, "Coco, chạy chậm thôi!"
Đúng là béo quá rồi, phải giảm béo!
Không biết Sith đi ra từ lúc nào, đứng cạnh cầm lấy dây dắt trong tay cậu, giọng nhàn nhạt, "Anh đã nói phải giảm béo cho nó rồi mà."
Coco sủa gâu gâu, không biết có phải vì không phục hay không.
Phương Trầm sợ Sith mắng nó, vội nói, "Được rồi được rồi, Coco, phải nghe lời ba nha."
Sith liếc cậu một cái, khóe môi cong lên, giọng nói mang theo ý cười, "Anh là ba, vậy em là gì?"
Phương Trầm đỏ mặt, ấp a ấp úng, "Em là ba nhỏ?"
Tầng trên cùng là khu tập gym.
Phương Trầm nhìn quanh một vòng, bình thường cậu chỉ chạy trên máy chạy bộ, hoàn toàn không biết cách tập mấy dụng cụ khác thế nào.
Cậu suy nghĩ, "Hay em tập hít xà đi, cái này có làm cánh tay rắn chắc hơn không?"
Sith bất lực đáp, "Bé cưng, thật ra em như bây giờ đã rất tốt rồi."
"Đừng nói nhảm."
"..."
Cừu nhỏ chỉ tay, "Em không với tới, anh bế em lên."
Người đàn ông bế cừu nhỏ lên, đợi Phương Trầm nắm chắc thanh ngang mới hỏi, "Anh buông tay nhé?"
"Khoan đã... Á không được không được!"
Sith vừa hơi buông tay, Phương Trầm đã như cừu treo gió, cánh tay chẳng có chút lực nào.
Sith chỉ đành tiếp tục đỡ cậu.
Lên xuống vài lần như vậy, Phương Trầm tìm được cảm giác như cơ thể đang được vận động thực sự.
Cậu vui mừng nói, "Anh cứ đỡ em thế này đi."
Sith từ tốn hỏi, "Vậy anh được lợi gì?"
Đúng là một người đàn ông thực dụng.
Cừu nhỏ qua quýt cho xong, "Cảm ơn chồng, chồng là giỏi nhất, không có anh đúng là em chẳng làm được gì sất."
Người đàn ông đỡ cừu nhỏ nâng lên hạ xuống, bắp tay phình to, gân xanh uốn lượn.
Nếu chỉ nhìn nửa thân trên, trông y như Phương Trầm đang tự tập, cậu còn rất phối hợp mà làm vẻ mặt vất vả, còn gian nan thở ra hai tiếng.
Động tác của người đàn ông hơi khựng lại.
"Đừng thở gấp."
Phương Trầm cúi xuống nhìn hắn, "Hả?"
Vậy mà cũng 'lên' cho được?
Đàn ông nước ngoài đều như thế này sao?
Hay chỉ có Sith mới như thế?
Thứ 'đồ chơi' đó có thể mang đi khám bác sĩ không? Nhưng bác sĩ biết chữa thế nào đây? Cũng đâu thể cắt phéng đi chứ.
Dù có cắt được...
Cừu nhỏ cũng không thể đồng ý đâu.
Buổi tối tắm xong đi ra, cậu đã thấy người đàn ông nằm trên giường.
Hôm nay ngủ sớm vậy sao?
Phương Trầm chu môi, "Em vẫn chưa sấy tóc mà."
Mau dậy sấy tóc cho em đi!
Bình thường Phương Trầm lười sấy tóc, dù đã nằm xuống thì vẫn bị Sith kéo dậy. Hôm nay cậu chủ động nói, vậy mà hắn lại chẳng phản ứng gì.
Cừu nhỏ lại gần, "Anh làm sao -- á!!"
Người đàn ông đột ngột vươn tay, kéo cừu nhỏ vào lòng. Không biết có phải do tâm lý không, Phương Trầm thật sự cảm thấy tay Sith hơi nóng.
Trong lúc cậu lo lắng, bỗng nghe người đàn ông thấp giọng gọi mình, "Bác sĩ ơi, chẳng phải hôm nay em đã bảo muốn khám cho anh sao?"
"..."