75. Ngày vui chơi và tần suất cố định

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Ngày vui chơi và tần suất cố định

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phản bội trong tích tắc.
Con ma kia có lẽ cũng hết cách, đành gãi đầu bỏ đi.
Phương Trầm ngồi chưa được bao lâu thì Sith tìm đến. Nghe tiếng bước chân bên ngoài, Phương Trầm lặng lẽ nhón gót chân, nép mình sang một bên, chờ người đàn ông bước vào rồi bất ngờ nhảy bổ ra.
"Gàooo --"
Người đàn ông vô cảm nhìn cậu.
Cừu nhỏ ngượng nghịu hỏi, "Anh không sợ sao?"
Người đàn ông đưa tay ra, một chùm chìa khóa xuất hiện trước mặt cậu.
Cừu nhỏ chớp mắt liên hồi.
"Em dũng cảm thế này, xem ra không cần anh cứu nữa rồi nhỉ."
"Cần chứ, cần chứ!" Cừu nhỏ vội vàng nói, hai tay nắm chặt song sắt, gần như dán cả mặt lên đó, "Cứu em đi, cứu em với!"
Sith bình thản nhìn cậu.
Cừu nhỏ nghiến răng, chắp hai tay vái lạy.
"Chồng ơi, làm ơn đi mà."
Người đàn ông khựng lại một thoáng, yết hầu khẽ trượt xuống, rồi nhanh chóng mở khóa và kéo cừu nhỏ vào lòng.
Phương Trầm giật mình, "Anh đừng làm bậy nha, ở đây có camera đấy."
"Không làm gì khác." Người đàn ông nói khẽ, "Chỉ ôm thôi."
Phương Trầm không giãy giụa nữa, ngoan ngoãn để Sith ôm. Đợi thêm vài giây, cậu mới lí nhí nói, "Đừng trêu em nữa mà."
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu.
Cừu nhỏ lập tức im bặt.
Ra khỏi thung lũng kinh dị, cô gái đứng ở cửa còn tặng mỗi người họ một chiếc bờm sừng quỷ. Phương Trầm hào hứng đeo lên, nhưng Sith thì không chịu.
Phương Trầm nài nỉ hắn, "Đeo một chút thôi mà, rồi mình chụp ảnh chung."
Sith cau mày, "Không đeo cũng chụp được mà."
Cừu nhỏ im lặng hai giây, chớp chớp mắt, "Chồng ơi, làm ơn đi mà."
Người đàn ông đeo lên ngay lập tức, "Bé cưng thấy đeo thế này được chưa?"
"..." Ha, đàn ông đúng là...
Hai người đeo bờm sừng quỷ giống nhau, Phương Trầm giơ điện thoại chụp ảnh. Xem đi xem lại, cậu gật đầu hài lòng, "Góc này của em mới đẹp nè. Em gửi tấm này cho anh, anh mau đổi hình nền đi, tấm kia anh chụp xấu chết đi được."
Sith cúi đầu nhìn điện thoại của mình, "Xấu chỗ nào, rõ ràng rất đáng yêu mà."
Phương Trầm không ngẩng đầu, nói qua loa, "Đổi đi mà, chồng ơi."
"Được, anh nghe em."
Động tác trên tay Phương Trầm hơi dừng lại. Cậu ngẩng đầu, cười cong mắt với Sith, "Có phải là chuyện gì anh cũng nghe em không?"
Sith "ừ" một tiếng.
"Có bao giờ anh không nghe em đâu chứ?"
Nói dối!
Trên giường thì có nghe đâu chứ.
Đây là lần đầu tiên Phương Trầm đến công viên giải trí, cậu thực sự chỉ muốn chơi hết những trò mình thích một lượt. Mái tóc đen đã rối bù như tổ quạ, nhìn từ xa chẳng khác gì một chú cún nhỏ vừa nghịch ngợm trên giấy.
Trên đường lại gặp Phương Đình một lần nữa, không biết anh ta đi cùng ai đến đây. Nhưng anh ta không tiến lên nói chuyện với Phương Trầm, mà chỉ khựng ánh mắt lại một chút khi thấy cậu rồi nhanh chóng dời đi.
Phương Trầm thấy như vậy rất tốt.
Cậu hoàn toàn không muốn dính dáng gì đến quá khứ nữa.
Cậu muốn sống cuộc đời mới của mình.
Rời khỏi công viên giải trí đã là buổi tối. Phương Trầm mua một cốc trà sữa trân châu, vừa đi vừa uống, nhai trân châu đến phồng cả má.
Phương Trầm chưa đi được hai bước đã làm nũng kêu mệt.
Chữ 'chồng' còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, người đàn ông đã bế cậu lên.
Phương Trầm đưa cốc trà sữa đến bên miệng hắn, "Mời anh uống nè."
Sith uống một chút, thấy quá ngọt, nhưng vẫn nói, "Ừ, ngon lắm. Cả ngày hôm nay em không ăn được gì ra hồn, tối nay muốn ăn gì?"
Trong nhà có đầu bếp Trung Quốc đúng là rất tiện, muốn gọi món lúc nào cũng có.
Phương Trầm gác cằm lên vai Sith, thong thả nghĩ ngợi một hồi, "Hừm... Em muốn ăn lẩu."
"Loại siêu cay siêu cay ấy."
Vừa nghĩ thôi đã thèm chảy nước miếng.
Sith vỗ nhẹ mông cậu, "Hai ngày nay ăn thanh đạm thôi bé cưng, hôm qua xong xuôi hơi sưng rồi."
Phương Trầm oán hận nghiến răng.
Tại ai chứ!!!
Tuy nói vậy, nhưng về đến nhà Sith vẫn dặn đầu bếp chuẩn bị lẩu cho cậu, chỉ là lẩu canh suông. Phương Trầm ăn xong càng ỉu xìu hơn.
Tắm rửa xong, cậu lao thẳng lên giường, biến thành một con cừu khô héo.
Sith dỗ dành cậu, "Chờ hai hôm nữa rồi anh cho em ăn cay."
Cừu nhỏ im lặng mấy giây, bỗng ngẩng đầu lên.
"Em cảm thấy chúng ta thế này không ổn chút nào."
Sith nhướn mày, "Sao cơ?"
"Chúng ta phải có tần suất cố định, nếu không sẽ không tốt cho sức khỏe đâu."
"Phải khoa học, phải hợp lý." Cừu nhỏ hùng hồn phân tích, "Tốt nhất là đặt một tần suất cố định."
Sith rũ mắt nhìn cậu, không nói gì.
Thế là cừu nhỏ mạnh dạn đề nghị, "Một tuần một lần thì sao?"
Người đàn ông khẽ cười, hỏi ngược lại, "Em nói xem?"
Cừu nhỏ ngẫm nghĩ, cũng biết là không được rồi.
Hình như có hơi quá đáng thật.
Cậu giơ ba ngón tay.
Ba ngày một lần đi.
Nhưng còn chưa kịp nói ra miệng, người đàn ông đã thuận tay nắm lấy mấy ngón tay của cậu, "Được, anh đồng ý, một ngày ba lần."
Ể??
Hai mắt cừu nhỏ mở to, "Không phải mà!"
Cậu không muốn biến thành thịt cừu xay đâu.
Phương Trầm chớp chớp mắt, lại dùng chiêu cũ, nũng nịu gọi, "Chồng à~~ Không phải anh đã bảo là chuyện gì cũng nghe em sao?"
Sith khẽ cười.
Hắn nắm bắp đùi Phương Trầm, kéo cậu vào lòng mình, ôm chặt, cúi đầu hôn lên chóp mũi cậu.
"Bé cưng, em gọi anh như vậy, anh sẽ coi như em đang dụ dỗ anh đấy."
--- Lời tác giả ---
*Tiểu kịch trường: Chiếc máy quay DV (phần tiếp theo)*
Một lần nọ, Sith vô tình nhìn thấy chiếc máy quay DV bị bỏ quên trong ngăn tủ.
Hắn tiện tay mở ra xem. Hai video đầu đều là cừu nhỏ thử máy, trên màn hình là cả khuôn mặt của thiếu niên. Cậu chớp chớp mắt, lẩm bẩm tự hỏi không biết có dùng được không.
Sith bị sự đáng yêu này làm cho tim mềm nhũn, không ngờ trong nhà còn có thứ hay ho như thế.
Xem tiếp thì thấy đoạn ghi hình ngày sinh nhật.
Mở đầu video, thiếu niên cầm máy quay DV, đuôi mắt cong cong, "Sith, sinh nhật vui vẻ! Đây là lần thứ ba em đón sinh nhật cùng anh, mong là chúng ta còn có sinh nhật thứ ba mươi, thứ ba trăm nữa... À mà thôi, vậy thì thành yêu quái già khú đế mất."
Màn hình rung lắc, ống kính quay toàn cảnh phòng khách. Sith đoán là cậu đã giấu máy lên kệ.
Tiếp đó, hắn nhìn thấy chính mình bước vào. Cừu nhỏ lén lút lấy chiếc bánh méo mó tự làm ra, còn nhảy một đoạn vũ đạo tự học, vừa nhảy vừa hát chúc mừng sinh nhật hắn.
Hắn thừa nhận hôm đó mình có hơi mất chừng mực, nhưng thử hỏi xem, ai mà nhịn nổi trước một chú cừu nhỏ mềm mại, lắc lư cái mông nhảy múa trước mặt mình chứ.
Video tiếp tục chạy. Hình ảnh đã không tiện miêu tả, âm thanh cũng càng lúc càng rõ ràng, chỉ nghe thôi đã khiến cổ họng hắn khô khốc.
Đúng lúc này Phương Trầm đẩy cửa bước vào. Sith theo bản năng giấu máy ra sau lưng, lại bấm nhầm nút. Âm thanh không những không tắt đi mà còn được chỉnh lên to nhất, cả căn phòng tràn ngập tiếng thở dốc.
Phương Trầm sững sờ, khó mà tin nổi nhìn người đàn ông, "Anh vậy mà dám lén xem phim người lớn một mình?"
Sith im lặng.
Lần đầu tiên Phương Trầm có hơi muốn nổi giận với hắn. Cậu lạnh mặt bước tới, không nói lời nào mà chìa tay ra trước mặt Sith.
Sith ngập ngừng hai giây, cuối cùng đưa chiếc máy quay DV giấu sau lưng cho cậu.
Rất nhanh sau đó, cả hai đều im lặng.
Mặt Phương Trầm hơi đỏ lên.
À.
Video cậu tự quay à.
Vậy thì không sao rồi.