81. Giao Thừa Trên Không

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Buổi tối, sủi cảo được vớt ra khỏi nồi.
Sith tự tay vào bếp, Phương Trầm ngồi ở bàn ăn, mong chờ ngước nhìn, chờ Sith bê đĩa ra, cậu lập tức lấy điện thoại chụp liền mấy kiểu.
Một đĩa là Sith gói, một đĩa là Phương Trầm gói.
Thiếu niên nhanh nhẹn đẩy đĩa của mình đến trước mặt Sith, "Anh ăn cái này đi."
Sith nhìn qua, "Được, nhìn khá ổn, anh nghĩ sẽ ngon đấy."
Đương nhiên là ngon rồi, vỏ bánh và nhân đều do Sith làm, Phương Trầm chỉ bóp bóp miết miết mấy cái, còn méo mó.
Nhưng Sith chẳng hề tỏ vẻ ghét bỏ, ăn sạch không còn mẩu nào.
Phương Trầm nhìn mà há hốc mồm, "Sao anh bảo phải kiểm soát ăn uống?"
"Lần đầu tiên em vào bếp, ý nghĩa đặc biệt mà."
Nghe lời này của Sith, Phương Trầm hơi khựng lại, có chút ngượng ngùng cúi đầu, "Nhưng em không ăn được nữa rồi..."
Sith đứng dậy, gạt đĩa sang một bên, "Không ăn được nữa thì thôi, buổi tối ăn nhiều dễ bị đầy bụng."
Phương Trầm khẽ gật đầu, ngồi trên ghế, dang tay về phía Sith.
Người đàn ông tự nhiên bế cậu lên.
Phương Trầm tựa cằm lên vai Sith, ngáp một cái.
"Buồn ngủ rồi?"
Cừu Nhỏ gật đầu lia lịa, rồi lại nói, "Nhưng hôm nay phải đón giao thừa, không được ngủ."
"Vậy vừa hay, đưa em đến một nơi."
"À? Đi đâu thế?"
Sith không trả lời, bế cậu vào phòng thay đồ, quấn cậu kín mít, lại bế ra ngoài.
Lúc chuẩn bị ra ngoài, Coco quấn quýt bên chân, cái đuôi vẫy rối rít, rõ ràng là đòi đi theo.
Sith bế Cừu Nhỏ, cúi mắt nhìn Coco, "Không đưa mày theo đâu, ở nhà tự chơi đi, hai ba ba phải đi hẹn hò rồi."
Mặt Phương Trầm đỏ bừng lên, cậu lườm Sith, "Anh nói gì thế!"
"Là em nói mà? Một nhà ba người."
Sith cúi đầu hôn cậu, "Tiếc là em không thể mang bầu được, thôi đành lấy Coco góp vào cho đủ số lượng vậy."
"..."
Má cậu đỏ bừng lên tận mang tai, Phương Trầm đẩy hắn, "Đi đâu thì đi nhanh lên."
Bên ngoài đang có tuyết rơi, lúc ra cửa Sith lại đội thêm mũ cho Phương Trầm, dù chưa đi được mấy bước đã ngồi vào xe rồi.
Phương Trầm ngồi ghế phụ, tò mò hỏi, "Đi đâu thế, xa lắm à?"
"Đến rồi biết."
Sith vẫn không nói, cho xe chạy đi, thấy đường càng lúc càng vắng, Phương Trầm lo lắng hỏi:
"Anh không định nuôi Cừu Nhỏ nữa sao?"
"Mới được chín phần đã vứt đi sao?"
Sith tức đến bật cười, liếc nhìn cậu một cái, "Nuôi, nuôi cả đời, sao nỡ vứt bỏ chứ."
Hắn lái xe khá lâu, cuối cùng dừng lại ở một bãi đất trống vắng vẻ, chỗ này vốn đã ít người qua lại, lại là ban đêm nên hầu như chẳng có ai.
Sith xuống trước mở cửa xe cho Phương Trầm, nhưng cậu nhất quyết không chịu xuống, "Không có một bóng người, sợ chết đi được, anh rốt cuộc đưa em đến đây làm gì?"
Sith lười đôi co với cậu, cúi người bế cậu lên.
Đi dọc con đường này về phía trước, Phương Trầm mới nhìn thấy một chiếc trực thăng đang đậu, gió thổi vù vù, bên cạnh còn có mấy nhân viên đang chờ.
Phương Trầm giật mình, lẩm bẩm, "Anh định trục xuất em về nước sao?"
Sith chẳng biết nói gì với cậu nữa, tức giận véo má Cừu Nhỏ một cái, "Là Tết mà, cũng nên làm gì đó mới mẻ chứ."
Phương Trầm bặm môi, vui mừng hỏi, "Trải nghiệm ngồi trực thăng sao?"
Cậu bảo hắn thả mình xuống, chạy vài bước về phía trước, kinh ngạc ngửa đầu nhìn, kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên, "Thật hả Sith!"
"Đến đây rồi còn lừa em làm gì?"
Sith đi tới, nắm tay Phương Trầm cùng lên trực thăng, nhân viên bên cạnh giải thích những điều cần lưu ý, rồi đưa tai nghe chống ồn cho họ đeo.
Phương Trầm có cảm giác như đang nằm mơ.
Cậu nhẹ nhàng đẩy Sith, "Anh chuẩn bị từ lúc nào vậy? Sao không nói với em!"
Sith cười nhìn cậu, "Nói ra rồi thì còn gọi là bất ngờ gì nữa? Đương nhiên phải giấu em chứ."
Phương Trầm nghĩ lại, thấy cũng đúng, đúng là quá bất ngờ, sao mà cậu có thể nghĩ tới, nửa tiếng trước còn đang ngồi trong nhà ăn sủi cảo, mà giờ đã ngồi trong trực thăng rồi.
Tiền đúng là vạn năng thật. Đương nhiên, tình yêu cũng vậy.
Cậu vừa đeo tai nghe chống ồn, quay đầu lại thấy Sith hình như đang nói gì đó, nhưng cậu không nghe rõ.
Cừu Nhỏ lớn tiếng hỏi, "Anh nói gì cơ ạ --"
Sith cười với cậu, giây tiếp theo, hắn kéo cậu vào lòng, cúi đầu hôn xuống.
Cùng lúc đó, trực thăng từ từ cất cánh.
Khoảnh khắc bị hôn ấy, mắt Phương Trầm bỗng mở trừng trừng, không biết có phải tác dụng của tai nghe hay không, mà dường như cả đất trời đều trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại hai người đang ôm hôn nhau.
Nụ hôn của Sith rất dịu dàng, tay hắn ôm lấy má thiếu niên, đầu ngón tay khẽ vuốt ve.
Không biết qua bao lâu, hắn mới dừng lại, cúi đầu, chóp mũi chạm nhẹ vào chóp mũi cậu.
"Bé cưng, nhìn ra ngoài xem."
Phương Trầm chớp mắt, cậu bị hôn đến mức đầu óc lâng lâng, theo bản năng nghe lời Sith mà quay đầu nhìn ra ngoài, trực thăng đã bay lên cao, từ góc độ này nhìn xuống, ánh đèn của cả thành phố New York đều nằm gọn dưới chân.
Phương Trầm nhìn đến ngẩn ngơ, toàn thân dường như run lên khe khẽ, cảm giác ở trên cao như thế này, khiến trong lòng cậu dâng lên một cảm xúc kỳ lạ chưa từng trải.
Cậu cũng là một người tự do.
Cừu Nhỏ bỗng xoay người, nắm tay Sith, nhẹ nhàng vẽ lên đó một hình trái tim.
Sith nhìn cậu chăm chú, lật tay lại, bao bọc tay Cừu Nhỏ trong lòng bàn tay mình, đồng thời cũng nắm chặt trái tim kia.
Cừu Nhỏ chớp chớp mắt, chu môi, dùng khẩu hình nói với hắn qua khoảng không.
Chúc mừng năm mới.
Còn có.
Yêu anh nè!
Đây là cái Tết vui vẻ và hạnh phúc nhất đời Phương Trầm, không ngờ lại là sau khi xuyên sách, càng không ngờ sẽ ở nước ngoài.
Cái Tết này chính là món quà Sith dành tặng cậu.
Phương Trầm nhìn xuống thành phố sáng rực ánh đèn bên dưới.
Từ nay về sau, cũng có một ánh đèn là nhà của cậu.
À, suýt nữa thì quên mất.
Sith giàu sụ mà.
Phải nói là, từ nay về sau, cũng có đến mấy chục ánh đèn là nhà của cậu rồi!
Kết thúc đã rất khuya, lúc xuống trực thăng Phương Trầm vẫn còn hưng phấn không thôi, kéo tay Sith nói không ngừng.
Nào là tòa nhà lúc nãy sáng đến mức nào, còn nói dù ở trên trời cũng vẫn nhìn thấy nhà của họ.
Sith chẳng hề thấy những lời của cậu trẻ con chút nào, kiên nhẫn lắng nghe, thi thoảng cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu một cái.
Phương Trầm nói đến khô cả miệng, rồi như chợt nhớ ra gì đó, vỗ tay một cái, "Ôi, lúc nãy quên bảo anh chụp ảnh cho em rồi."
Sith mỉm cười, dỗ dành cậu, "Lần sau chúng ta lại đi."
Phương Trầm ngẩng đầu, giọng nũng nịu, "Còn có lần sau không ạ?"
"Đương nhiên rồi."
Về đến nhà, Coco đang ngủ trong phòng khách, Phương Trầm nhẹ chân nhẹ tay hết sức, sợ đánh thức nó.
"Sao em cứ thấy tụi mình giống mấy ông bố bà mẹ lén lút ra ngoài ăn ngon sau lưng con cái thế nhỉ?"
Cậu ghé vào tai Sith thì thầm.
Sith khẽ cười, vừa định nói gì đó thì Coco đột nhiên tỉnh dậy rồi chạy tới, vẫy đuôi chạy vòng quanh hai người.
Phương Trầm nhún vai, "Có ăn gì đâu, đừng ngửi nữa."
Chỉ ra ngoài hẹn hò thôi mà.