83. Lời Thì Thầm Dưới Đêm Tuyết

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Lời Thì Thầm Dưới Đêm Tuyết

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Vẫn còn nhiều năng lượng thế sao?” Sith xoa đầu cậu, “Em không muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa à?”
Phương Trầm vội vàng lắc đầu.
Nghỉ ngơi trong cùng một phòng với Sith thì làm sao có chuyện gì tốt đẹp được!
Mọi suy nghĩ của cừu nhỏ đều hiện rõ trên mặt.
Sith không nói toẹt ra mà chỉ cười, bảo: “Được rồi, đi thôi.”
Trước khi ra khỏi cửa, người đàn ông còn cẩn thận quàng thêm cho cừu nhỏ một chiếc khăn đỏ, dặn dò rằng để hở cổ sẽ bị lạnh.
Thực ra một phần lý do là vì cổ áo của cậu quá trễ, Sith không muốn người khác nhìn thấy.
Phương Trầm bĩu môi, chê xấu.
“Xấu chỗ nào chứ? Cừu nhỏ của chúng ta là đáng yêu nhất mà.”
Rời khỏi căn nhà gỗ, hai người không lái xe. Dù sao thị trấn này cũng không lớn, đi bộ thong thả một vòng là đủ.
Đi ngang qua một cửa hàng lưu niệm, Phương Trầm bước vào chọn nam châm tủ lạnh. Cuối cùng cậu chọn được bốn năm cái rồi hỏi Sith cái nào đẹp.
Người đàn ông nhìn lướt qua một lượt, thấy chúng chẳng khác nhau là mấy. “Cái nào cũng đẹp.”
Khuôn mặt nhỏ của Phương Trầm xịu xuống, cậu không chút biểu cảm nhìn Sith, nói: “Anh hết thương em rồi.”
“Không phải, không phải đâu.” Sith vội vàng đáp, “Ừm, để anh nhìn kỹ lại xem nào, lấy cái này đi, màu này trông tươi tắn hơn.”
Lúc này Phương Trầm mới hừ một tiếng, đưa đồ cho Sith, bảo: “Anh đi trả tiền đi.”
Người đàn ông nhận lấy, nói: “Bé cưng, nếu em thích cả mấy cái kia thì chúng ta mua hết cũng được mà.”
“Không cần đâu, mua nhiều thế làm gì chứ? Giờ em là người quản lý tiền, anh phải nghe lời em.”
Sith gật đầu, “Được rồi, anh nghe lời em.”
Hắn cầm đồ đi thanh toán. Bên cạnh, một người đàn ông quay sang trêu: “Bạn trai đằng ấy dữ dằn ghê nhỉ.”
Sith cong môi cười, gật đầu. Hắn không hề tức giận, ngược lại còn tỏ vẻ đắc ý như đang khoe khoang.
Mấy năm gần đây, lượng khách du lịch đến thị trấn tăng lên, kéo theo đó là những cửa hàng mọc san sát. Phương Trầm đi được vài nơi thì bắt đầu mỏi chân. Cậu tra bản đồ tìm một quảng trường nhỏ gần đó, mua hai ly đồ uống nóng với Sith rồi ngồi xuống ghế dài ngắm núi tuyết.
Phương Trầm tựa đầu lên vai Sith, hỏi: “Anh nói xem, nếu sau này chúng ta già rồi quay lại đây, liệu có còn nhớ ngày hôm nay không?”
Sith chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ bị tuột của cậu, khẽ đáp: “Nhớ chứ. Anh sẽ nhớ dáng vẻ của em lúc ngồi bên cửa sổ cho anh chụp ảnh, cũng sẽ nhớ vẻ mặt em khi ngồi trong lòng anh và hôn anh.”
Cừu nhỏ bỗng ngẩng đầu, nói: “Vậy lúc chúng ta già rồi, chắc không cần làm mấy chuyện đó nữa đâu nhỉ? Em sợ anh vừa ưỡn một cái là gãy eo mất.”
Một giây trước còn đang cảm động vì Phương Trầm, giây sau đã tức giận đến mức không nói nên lời vì cậu.
Sith không vui đáp: “Dù eo anh có yếu thì vẫn còn những cách khác mà, em cứ yên tâm đi bé cưng.”
Phương Trầm tròn mắt, buột miệng: “Đồ biến thái.”
Người đàn ông ấn đầu cậu tựa vào vai mình, nói: “Cho nên em phải ngoan. Lần trước em đã hứa với anh thế nào, kết quả lại chơi xấu.”
Phương Trầm nghẹn lời: “Sao mỗi lần nói chuyện với anh đều chuyển sang màu vàng hết thế này? Trước đây em đâu có phải con cừu như vậy.”
Sith không nói gì, nâng cằm cậu lên, nghiêng người lại gần rồi bắt đầu một nụ hôn thật dài.
Cừu nhỏ hôn một lúc là đầu óc đã choáng váng. Lần này cậu cố gắng giữ lại chút tỉnh táo để suy nghĩ.
Nhất định là bị Sith lây nhiễm rồi.
Hôn nhiều quá, lây qua đường nước bọt, mấy cái thứ biến thái đó cũng truyền sang cho cậu luôn.
Dạo xong một vòng quanh thị trấn nhỏ, buổi tối hai người tùy ý chọn một nhà hàng trông khá ổn để dùng bữa.
Hiện tại đang là mùa du lịch nên khách trong nhà hàng khá đông. Hai người ngồi ở bàn cạnh cửa sổ. Phương Trầm đang lén gắp cà rốt ra khỏi đĩa salad thì bỗng nghe bên cạnh vang lên tiếng reo hò.
Cừu nhỏ vốn thích hóng chuyện, lập tức quay đầu nhìn sang.
Hóa ra là có người đang cầu hôn.
Trùng hợp thay, đó cũng là hai chàng trai.
Người cao hơn quỳ một gối xuống, giơ nhẫn, giọng nói cũng run rẩy. Người còn lại có mái tóc vàng xoăn nhẹ, mắt đã đỏ hoe, như đang cố kìm nén nước mắt.
Cuối cùng, hai người ôm chặt lấy nhau giữa những tràng vỗ tay nồng nhiệt.
Phương Trầm cũng đứng dậy vỗ tay theo, vỗ rất mạnh. Sith nhìn thấy vậy không khỏi nhíu mày, sợ cậu vỗ đến mức hai lòng bàn tay đều đỏ ửng lên.
Chờ Phương Trầm ngồi xuống, Sith kéo tay cậu qua, mở ra xem. Quả nhiên, lòng bàn tay trắng nõn của cậu đã hơi đỏ lên.
Hắn đau lòng nói: “Em ngốc quá vậy.”
Kết quả, vừa ngẩng mắt lên, cả người hắn cứng đờ: “Bé cưng, sao mắt em lại đỏ thế này?”
Cừu nhỏ sụt sịt: “Cảm động quá, hết cách rồi, em dễ khóc lắm mà.”
Sith bật cười: “Không được mít ướt nhé.”
“Không cần phải rơi nước mắt vì hạnh phúc của người khác đâu, em cũng đang rất hạnh phúc mà.”
Cừu nhỏ gật đầu: “Em biết mà. Sith, có anh ở bên, em là chú cừu hạnh phúc nhất. Chồng ơi, anh ăn giúp em bát cà rốt này được không?”
Sith: “...”
Ra khỏi nhà hàng, bên ngoài đã bắt đầu có tuyết rơi. Phương Trầm làm nũng không muốn đi, đòi Sith cõng về.
Cậu tháo khăn quàng của mình ra, quấn một nửa lên đầu mình, một nửa lên đầu Sith.
Cừu nhỏ đắc ý nói: “Như vậy sẽ không lo bị nhiễm lạnh rồi ốm đâu.”
Sith “ừ” một tiếng: “Đúng là không bị nhiễm lạnh thật, nhưng nhìn cứ như dở hơi ấy.”
Cừu nhỏ siết cổ hắn: “Khuyên anh cẩn trọng từ lời nói đến việc làm nhé, nếu không thì tháng sau em sẽ không phát tiền sinh hoạt cho anh đâu.”
Sith nhịn cười: “Anh sai rồi bé cưng.”
Về đến nhà gỗ, Sith chuẩn bị nước nóng cho Phương Trầm đi tắm, sợ cậu bị lạnh.
“Vậy anh gọt trái cây trước đi, lát nữa em ra sẽ nấu rượu vang nóng.” Cừu nhỏ vẫn không quên kế hoạch của mình, dặn dò hắn.
“Em cứ tắm đi, để anh nấu cho.”
Hai người mang một chai vang đỏ từ nhà hàng về, còn mua thêm một ít hương liệu và trái cây.
Sith làm nóng nồi, đổ rượu vang vào, cho táo cắt miếng, cam lát và các thứ khác vào. Cừu nhỏ thích ngọt nên hắn bèn cho thêm một ít đường phèn.
Chờ Phương Trầm tắm xong bước ra, trong nhà đã tràn ngập mùi thơm.
Cậu thay sang một bộ đồ lông xù mặc nhà do Sith chọn. Đây là thú vui xấu xa của người đàn ông, tất cả quần áo mặc ở nhà đều là kiểu cừu và cừu, lại còn là dạng liền thân, phía sau có mũ, trên mũ có hai cái tai cừu mềm mại rủ xuống.
Phương Trầm đi vào bếp, hít hà: “Thơm quá đi mất.”
Sith dùng muỗng khuấy nhẹ, nói: “Sắp được rồi đây.”
Hắn quay đầu định nói gì đó thì chợt khựng lại, nhìn cừu nhỏ từ trên xuống dưới một lượt, khẽ cười: “Bé cưng dễ thương quá.”
Mặt thiếu niên hơi đỏ lên, cậu cúi đầu nhìn chính mình, nhỏ giọng mắng hắn: “Đồ biến thái, mua cái thứ kỳ cục gì không biết nữa.”
Sith bày ra dáng vẻ chính nhân quân tử, nói: “Đừng nghĩ nhiều. Chỉ là quần áo bình thường thôi, anh không hề có ý định làm gì cả.”
Ma mới tin lời hắn.
Cừu nhỏ chống cằm, mỏi mắt mong chờ. Cuối cùng, khói trắng phun ra, nắp nồi lắc lư.
Người đàn ông lấy ra hai chiếc ly thủy tinh, còn cẩn thận trang trí thêm bằng cách cắt hai lát dâu tây gài lên miệng ly, rồi rót rượu vang nóng vào. Sau đó, hắn mới bưng khay đặt lên chiếc bàn trước lò sưởi.
Phương Trầm lon ton chạy theo sau.
Cạnh lò sưởi đặt hai chiếc ghế nằm. Cừu nhỏ ngồi xuống, bưng ly rượu vang nóng hổi nhấp một ngụm rồi thoải mái thở ra.
Sith ngồi xuống cạnh cậu, cụng ly, dặn: “Uống ít thôi, mai còn đi trượt tuyết nữa.”
“Không sao đâu.” Cừu nhỏ hơi híp mắt, không biết ngại mà khoác lác: “Giờ tửu lượng của em tốt hơn nhiều rồi.”
Sith bất lực cười một tiếng.
Sau đó, thiếu niên lải nhải kể rất nhiều chuyện hồi nhỏ của mình. Cậu từng lén nuôi một chú cún con, mỗi ngày bớt ra nửa cái bánh bao cho nó ăn, tiếc là sau này không thấy chú cún đó nữa. Cậu rất thích mấy hòn bi ve thủy tinh bán ở tiệm tạp hóa, nhưng lại không có tiền tiêu vặt. Có lần nhặt được một viên bi bên ngoài phòng học, cậu cẩn thận lau sạch, vậy mà lại bị bạn học mắng là đồ ăn trộm, vì chuyện đó còn đánh nhau một trận.
Lúc kể lại những chuyện này, Phương Trầm không hề thấy đau khổ hay buồn bã. So với tuổi thơ đầy khổ cực và thiếu thốn của cậu, những việc ấy chỉ là chuyện cỏn con chẳng đáng nhắc đến. Huống hồ, cậu vốn là người lạc quan, luôn tin rằng chỉ cần mình chạy đủ nhanh, bóng tối sớm muộn cũng sẽ bị bỏ lại phía sau.
Cậu chỉ thấy tiếc nuối, dù là chú cún con hay viên bi thủy tinh kia, cậu đều không có khả năng giữ lấy chúng.
Mà mỗi lời Phương Trầm nói ra đều như những tảng đá nặng trĩu đè lên trái tim Sith. Hắn bước tới, kéo cừu nhỏ ôm vào lòng, cúi đầu khẽ hôn lên trán cậu, thì thầm: “Bé cưng, bé cưng...”
Người đàn ông không ngừng nỉ non gọi cậu. Hương rượu vang trong không khí dần trở nên đậm hơn, Phương Trầm cảm thấy mình giống như một chiếc kẹo cam mềm sắp tan chảy thành nước.
Cậu đã nói dối.
Thật ra tửu lượng của cậu vẫn rất kém.
Giống như bây giờ, cậu mơ mơ màng màng nhìn Sith, thấy rất nhiều cái bóng chồng lên nhau.
Cừu nhỏ bị lật người lại, đặt trên chiếc ghế dài. Sith cúi đầu, môi kề sát tai cậu.
“Bé cưng, em có biết bộ đồ này đáng yêu nhất ở chỗ nào không?”
Tay hắn đặt lên chiếc mũ, nói: “Tai em màu hồng, phía sau còn có cái đuôi tròn nữa.”
“Bé cưng, em có biết không, lần đầu tiên gặp em trong buổi tiệc, anh đã nghĩ, sao trên đời này lại có một chú cừu xinh xắn đáng yêu đến thế.”
Sau này nghĩ lại, thật ra hắn đã trúng tiếng sét ái tình với cừu nhỏ ngay từ khi đó rồi.
Phương Trầm có một giây hơi tỉnh táo lại, tai đỏ bừng vì ngượng.
Đêm nay, tuyết trong thị trấn rơi rất dày, vô số bông tuyết bay rợp trời, gần như phủ trắng cả thị trấn nhỏ.
Nhưng bên trong căn nhà gỗ, lò sưởi ấm áp, ánh đèn vàng cam, cả căn phòng đều tràn ngập hơi ấm.
Tối đó, Sith nói với cậu rất nhiều, kể rằng lần đầu gặp nhau, hắn đã không nỡ đưa cừu nhỏ vào đồn cảnh sát.
Phương Trầm kinh ngạc: “Hóa ra là vậy, lúc đó anh làm em sợ chết khiếp đi được.”
Sith khẽ cười.
“Ngốc ạ.”