88. Sith thắng trận, cừu nhỏ gặp nguy

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Sith thắng trận, cừu nhỏ gặp nguy

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa hết tiết học, gần như toàn bộ sinh viên đều kéo nhau lên tầng hai, nơi có màn hình lớn đang chiếu trực tiếp trận quyền anh của Sith.
Jaymin cũng kéo Phương Trầm đi xem.
Hai người thuận lợi chen được lên hàng đầu. Lúc này, trận đấu đã qua hai hiệp. Lòng Phương Trầm như lửa đốt, cậu không nhìn bảng điểm mà vội vã tìm kiếm Sith trước tiên.
Khi đã thấy hắn, cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất nhìn thoáng qua, hắn không có vẻ gì là bị thương. Không bị thương là tốt rồi, cậu thật sự rất sợ nhìn thấy Sith trong trạng thái máu me bê bết.
Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của người bên cạnh: "Hôm nay Sith đánh dữ dội thật."
"Đúng đấy, đối thủ như Grace, lẽ ra anh ấy nên giữ sức mới phải."
Phương Trầm không hiểu nhiều về quyền anh, cậu lo lắng kéo tay áo Jaymin: "Sao thế? Tình hình không ổn lắm à?"
Jaymin gãi đầu: "Hôm nay Sith đánh quá hăng, Grace lại là đối thủ mạnh, nếu anh ấy muốn hạ gục nhanh..."
Sẽ khá khó khăn.
Chưa dứt lời, xung quanh bỗng bùng lên tiếng hò reo.
Phương Trầm ngây người nhìn màn hình. Người tên Grace đã ngã xuống, trọng tài bắt đầu đếm. Sith lẳng lặng đứng một bên, vẻ mặt vừa lạnh lùng vừa dữ dằn, lồng ngực phập phồng lên xuống, như một con báo săn đang ẩn mình, khiến người ta không thể nghi ngờ, nếu chọc giận hắn, kết cục chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm.
Tiếng hò reo tạm lắng, tất cả mọi người nín thở chờ phán quyết của trọng tài.
Một giây, hai giây...
Cuối cùng Grace vẫn không thể đứng dậy được.
Sith một lần nữa bảo vệ thành công danh hiệu của mình.
Toàn bộ sinh viên đứng xem ở tầng hai nhảy cẫng lên hò reo. Jaymin liên tục túm lấy Phương Trầm mà lắc: "Thắng rồi! Thắng rồi!"
Phương Trầm vẫn còn hơi ngẩn người.
Thắng rồi ư? Cứ thế mà thắng rồi sao? Cậu mới chạy tới xem được có mấy phút mà đã kết thúc rồi?
"Đỉnh thật! Quá dữ!" Jaymin kích động thốt lên, "Người đàn ông của ông..."
Nói tới đây bỗng sực tỉnh, cậu ta nhìn quanh một vòng rồi vội vàng im bặt ngay lập tức.
Phương Trầm rốt cuộc cũng sực tỉnh, lúc này mới phát hiện ra người mình đã ướt đẫm mồ hôi. Khóe môi cậu cong lên, ánh mắt cũng ánh lên niềm vui, cuối cùng vui vẻ nhảy cẫng lên cùng Jaymin.
Sith thắng rồi!!!
Cảm giác phấn khích đó kéo dài tới tận giờ ăn trưa. Rõ ràng, trận đấu quá đỗi kịch tính ấy đã để lại ấn tượng mạnh với tất cả mọi người. Lúc ở nhà ăn, Phương Trầm vẫn còn nghe xung quanh bàn tán về Sith.
Cậu và Jaymin lấy cơm xong tìm chỗ trống ngồi xuống. Bên cạnh có người vừa bình luận vừa khoa chân múa tay.
"Hôm nay Sith đánh quá mạnh, một cú đấm của anh ấy xuống, tớ nhìn thấy mặt Grace cũng biến dạng luôn."
"Không biết anh ấy đã mua bảo hiểm cho tay chưa nữa."
Người đối diện vỗ bàn.
"Tớ dám chắc, một cú đấm của Sith đủ hạ gục cả một con bò điên."
"..."
Có cần phải khoa trương đến thế không.
Phương Trầm im lặng gặm miếng đùi gà, không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm: "Võ Tòng Bắc Mỹ."
Jaymin ngồi đối diện nghe được, tò mò hỏi: "Nghĩa là gì thế?"
Phương Trầm ngượng ngùng giải thích: "Ờm, đại khái là một cao thủ đánh đấm ở nước tôi, ông ấy có thể hạ gục cả hổ, rất lợi hại. Trong truyền thuyết thì uống rượu cũng rất giỏi."
Jaymin không hiểu lắm, nhưng vẫn gật đầu cho qua chuyện: "Đỉnh thật."
Đến khi cơn hưng phấn qua đi, Phương Trầm lại bắt đầu lo lắng và cảnh giác. Đoán chừng mai Sith sẽ về, cái mông của cậu chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Hay là trốn đi đâu đó hai ngày nhỉ, nếu không được nữa?
"Trầm? Phương Trầm? Ông có đang nghe không thế?"
Hửm?? Phương Trầm hoàn hồn, vội hỏi: "Sao thế?"
"Hay tối nay đi bar uống rượu chúc mừng đi?"
Phương Trầm lắc đầu ngay lập tức: "Tôi không đi đâu."
Mai Sith về rồi, giờ cậu thật sự không dám làm loạn nữa.
Jaymin tiếc nuối vô cùng: "Vậy thôi."
Cậu ta thở dài, ôm vai Phương Trầm: "Thật ra tôi thấy, thi thoảng ông nghe lời anh ấy quá rồi. Không cần vậy đâu, ông cứ nổi loạn lên, thế thì mới kích thích chứ, đúng không?"
Phương Trầm nghẹn lời: "Không cần đâu, như giờ đã đủ kích thích lắm rồi."
Jaymin vẫn còn ôm vai cậu: "Tôi nói thật đó, chuyện này ông phải nghe tôi. Đàn ông mà, tôi hiểu nhất."
Phương Trầm thoáng do dự, nhỏ giọng hỏi cậu ta: "Vậy ông có thể nói cho tôi, nếu tôi chọc anh ấy giận rồi thì phải làm sao?"
Jaymin kêu lên: "Sith mà cũng biết giận ư? Anh ấy thương cậu đến mức muốn nâng niu cậu như báu vật ấy chứ."
Rồi lại gãi đầu: "Nhưng nếu giận thật... Cái này đơn giản mà, ông cứ tự động dâng mình cho anh ấy là xong!"
Phương Trầm: "..."
Cậu đang sợ đúng cái này đây.
Cậu lắc đầu: "Thôi, để tôi tự nghĩ cách vậy."
Chuẩn bị tinh thần dần từ giờ là vừa.
Hu hu hu. Ai đến cứu cừu nhỏ đáng thương này đi!
.
Hôm nay Phương Trầm học kín tiết, buổi chiều cũng học đến mức đầu óc choáng váng. Cậu mua vội một cái bánh mì ngoài cổng trường rồi định bụng về ký túc xá ngủ một giấc.
Ai ngờ vừa về đến dưới ký túc xá thì nhìn thấy chiếc xe thể thao quen thuộc đỗ ở đó.
Bước chân của Phương Trầm khựng lại. Cậu còn tưởng mình học nhiều quá nên hoa mắt, vội dụi dụi mắt. Đúng rồi, chính là chiếc xe này.
Phương Trầm tự trấn an bản thân, cũng đâu phải chỉ có Sith lái chiếc xe này, cũng có thể là người khác. Nhưng giây tiếp theo, cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt lạnh lùng của người đàn ông. Hắn quay sang nhìn Phương Trầm, giọng điệu bình thản: "Lên xe, bé cưng."
Trời sập rồi. Bầu trời của cừu nhỏ sập thật rồi!!
Sao hắn về nhanh vậy?! Không phải vừa mới thi đấu xong sao?!!
Vẻ mặt của người đàn ông đã không còn bình thản như lúc gọi điện, như vừa tháo mặt nạ xuống. Ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm con cừu nhỏ đang làm loạn trước mặt hắn.
Phương Trầm mím mím môi, theo bản năng lùi về sau hai bước: "Em, em về ký túc xá..."
Sith mỉm cười, rồi hỏi: "Muốn anh đi xuống bắt em?"
Phương Trầm sững người. Bây giờ sao? Ở đây ư?
Vừa mới thi đấu xong, hiện tại Sith chính là chủ đề nóng hổi nhất. Nếu để hắn xuống xe thật thì đảm bảo ngày mai cả hai sẽ cùng dắt tay nhau lên đầu diễn đàn của trường.
Nghĩ đến đó, Phương Trầm không dám do dự thêm một giây nào nữa. Cậu ôm ba lô chạy lạch bạch sang cửa bên kia, mở cửa chui tọt vào trong xe.
Người đàn ông cầm vô lăng, liếc nhìn Phương Trầm một cái. Ánh mắt hắn dừng trên chiếc bánh mì trong tay cậu, sắc mặt càng khó coi hơn: "Chỉ ăn cái này? Đã dặn em phải ăn uống đàng hoàng rồi cơ mà?"
Phương Trầm lí nhí: "Em không đói lắm."
Sith mím môi, không nói gì thêm, lái xe về nhà.
Suốt dọc đường hắn không nói thêm lời nào, khiến Phương Trầm càng lúc càng hoảng sợ. Xe vừa vào hầm, chân cậu đã mềm nhũn ra, không muốn xuống.
Thấy Phương Trầm chậm chạp không nhúc nhích, Sith nhàn nhạt hỏi: "Muốn ở trong xe à? Vậy phải đổi xe khác, xe này không thoải mái."
??? Cừu nhỏ sợ đến mức suýt thì lăn ra ngoài thay vì dùng chân bước xuống xe.
Xuống xe rồi, Sith lại bình thản như không có chuyện gì. Hắn nắm tay Phương Trầm, bóp nhẹ lòng bàn tay mềm mại của cậu, thấp giọng hỏi: "Sao tay toàn mồ hôi vậy?"
Anh nói xem? Vì sợ chứ sao.
Cừu nhỏ sán lại gần Sith, nịnh nọt: "Chồng ơi, em nhớ anh lắm."
Người đàn ông rũ mắt nhìn cậu, cười nhạt: "Nhớ thế nào? Ôm áo anh gọi điện cho anh? Hay là bấm nghe máy để anh nghe người khác bắt chuyện với em? Hay là nói với bạn bè là anh không được?"
Mỗi câu nói ra, sắc mặt cừu nhỏ lại tái đi một tông. Cuối cùng, khuôn mặt trắng bệch cúi gằm xuống, không dám cả thở mạnh.
Chơi... chơi quá trớn rồi.
Vào nhà, cừu nhỏ ngoan ngoãn đổi giày rồi đi thay quần áo mặc nhà. Sith vào bếp nấu ăn.
Hắn đã cho người mua sẵn nguyên liệu mang đến, không nấu món gì phức tạp, chỉ nấu một bát mì gà xé. Vừa bưng lên bàn, những lời tâng bốc của cừu nhỏ tuôn ra không ngớt.
"Chồng yêu giỏi quá, sao chồng nấu gì cũng ngon hết sảy thế nhỉ, ngửi mùi thôi đã chảy nước miếng rồi."
Sith cười như không nhìn cậu: "Sao bảo không đói?"
Phương Trầm nghẹn họng.
Người đàn ông hất cằm: "Ăn đi, ăn chậm thôi, đừng để bị bỏng. Anh đi tắm."
Vừa nghe người đàn ông nói muốn đi tắm, trong đầu Phương Trầm đã vang lên tiếng còi báo động inh ỏi. Cậu tự hỏi nhân lúc Sith đang tắm mà tông cửa chạy ra thì xác suất thành công lớn đến đâu, và xác suất bị tóm về mà còn sống sót nhỏ đến mức nào.
Cuối cùng, cậu chỉ có thể lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa mà tiếp tục ngồi đó ăn mì.
Chờ Sith ra ngoài, bát mì đã cạn đáy. Người đàn ông đi tới định dọn bàn thì Phương Trầm vội ôm chặt bát: "Em... em vẫn chưa no."
Sith cười một tiếng.
Hắn nâng tay bóp nhẹ sau gáy Phương Trầm, như đang chuẩn bị xách một con mèo, giọng điệu thản nhiên: "Muốn kéo dài thời gian à bé cưng? Đề nghị em không nên ăn quá nhiều, sợ em không tiêu hóa kịp lại nôn ra hết."
Phương Trầm nghe vậy thì cả người cứng đờ, gần như theo bản năng xoay người muốn chạy. Nhưng cậu đã bị người đàn ông dễ dàng ôm ngang eo nhấc bổng lên: "Bé cưng nói là rất nhớ anh mà? Chạy cái gì chứ."
Người đàn ông trên sàn đấu ra tay dứt khoát hạ gục đối thủ, trong miệng các bạn học là "Võ Tòng Bắc Mỹ", một cú có thể hạ gục cả con bò điên. Lúc này, hắn kẹp Phương Trầm không khác gì kẹp một con gà con.
Hắn vỗ vỗ mông Phương Trầm, lời nói mang theo ý cảnh cáo rõ ràng.
"Bé cưng, tốt nhất là em ngoan ngoãn cho anh."
--- Lời tác giả ---
Nhân lúc bạn trai không có nhà tôi cố tình gọi video chọc giận anh ấy, còn làm chuyện ấy rồi thủ dâm ngay trước mặt anh ấy. Bấm nhận cuộc gọi để anh ấy nghe người lạ đến xin làm quen với tôi. Nói với người ta là anh ấy rất bạo lực, nói phương diện kia của anh ấy không được. Tôi chính là con cừu dũng cảm nhất!