Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện
Chương 97
Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đôi mắt cậu bé cừu sáng rỡ, "Không sao đâu, em chỉ uống một chút thôi, anh uống cùng em nhé, chồng yêu, được không?"
Sith nhìn chằm chằm cậu hai giây, bỗng cười, "Được."
Mùi thịt nướng thơm lừng lan tỏa, đôi khi, những món nướng đơn giản lại ngon hơn hẳn những món tẩm ướp cầu kỳ.
Nhưng cậu bé cừu vẫn không quên mục đích của mình.
Cậu ăn chưa được mấy miếng đã ôm lon bia chạy đến, "Chồng ơi, uống đi!"
Sith liếc nhìn cậu một cái, rồi cụng lon.
Phương Trầm vội nói, "Tửu lượng em kém, anh tửu lượng tốt thì phải uống nhiều hơn em. Em uống một ngụm, anh uống một lon."
Cũng khá có lợi.
Sith cố nhịn cười, gật đầu đáp: "Được."
Phương Trầm nhấp một ngụm rất nhỏ, đầu lưỡi vừa chạm đã lập tức đặt lon xuống. Còn người đàn ông thì ngửa đầu, uống cạn một hơi.
Trong lòng cậu bé cừu thầm giơ hai ngón tay hình chữ V!
Kế hoạch thành công.
Suốt bữa tối, một cặp vợ chồng thì ăn thịt nướng, còn cặp kia lại liều mạng uống.
Cuối cùng, bia hết sạch.
Ba của Sith cắn răng, "Bia của ba đã vác lên đó!"
Cuối cùng lại để thằng nhóc ranh này được lợi.
Quan hệ cha con tuy không quá thân thiết, nhưng ông liếc mắt một cái là nhận ra ngay Sith chẳng có ý tốt gì. Chỉ có Phương Trầm ngốc nghếch mới không nhìn ra, còn bị dỗ cho xoay vòng vòng.
Follie cũng rất lo lắng, hạ giọng hỏi: "Cục cưng, con uống nhiều lắm rồi đúng không? Có chóng mặt không?"
Thật ra Phương Trầm chỉ uống một lon, cậu lắc đầu: "Không sao đâu cô, con không say. Nào, con kính cô."
Cậu cầm một cái cánh gà, "Con cạn, cô cứ tự nhiên."
Nói rồi cúi đầu gặm cánh gà.
Follie: "..."
Bà bất lực cười cười, quay sang trừng Sith một cái: "Con đừng có bắt nạt thằng bé."
Sith khẽ hừ một tiếng: "Là em ấy muốn chuốc say con mà."
Nói thì nói vậy, nhưng Sith vẫn sợ Phương Trầm đau đầu, nên dỗ cậu uống nước ấm rồi đỡ cậu về lều.
Phương Trầm giãy dụa: "Em không ngủ, em muốn ngắm sao."
Sith không dỗ được cậu, đành nói: "Rồi rồi rồi, ngắm sao."
Hết cách, Sith đành dẫn cậu bé say rượu ra ngoài. Trải một tấm đệm trên bãi đất trống, cậu bé say rượu lập tức nằm phịch xuống.
Sith sờ tay cậu, thấy hơi lạnh, hỏi: "Có lạnh không bé cưng?"
"Vẫn ổn ạ."
Nhưng Sith vẫn không yên tâm, cởi áo khoác đắp lên người Phương Trầm.
Vận may của họ không tệ, hôm nay bầu trời quang đãng, sao giăng đầy trời.
Nằm trên tấm đệm, Sith kéo Phương Trầm ôm vào lòng. Cậu bé cừu thuận thế tựa vào cánh tay hắn, xúc cảm mềm mại khiến trái tim Sith cũng mềm ra theo.
"Bé cưng, có phải em không muốn kết hôn với anh không?"
Sith bỗng lên tiếng, giọng nói trầm thấp.
Chuyện hôn lễ, hắn không chỉ từng hỏi Phương Trầm một lần, nhưng thiếu niên chưa bao giờ cho hắn câu trả lời rõ ràng.
Sith biết Phương Trầm đã quen với việc trốn tránh, hắn không nỡ ép buộc cậu. Nhưng ham muốn chiếm hữu trong lòng không ngừng quấy phá, hắn thật sự rất muốn buộc cậu bé cừu ở bên cạnh mình.
Phương Trầm khẽ nấc cụt một cái, mơ màng đáp: "Không phải đâu, chỉ là em hơi sợ thôi."
Trái tim Sith khẽ nhói lên. Hắn hơi ngồi thẳng dậy, rũ mắt chăm chú quan sát Phương Trầm, hỏi: "Bé cưng, em đang sợ điều gì?"
Phương Trầm mê man nhìn hắn.
Men rượu khiến đầu óc cậu quay rất chậm, gần như là theo bản năng mà nghĩ gì nói nấy.
Cậu bé cừu bày ra vẻ mặt tủi thân, đôi má núng nính phồng lên, giọng buồn rười rượi: "Em sợ anh sẽ biến mất."
Giống như cún con và bi ve hồi nhỏ.
Cho đến hiện tại, cậu chưa từng giữ được thứ gì.
Trái tim Sith như bị ngâm trong dung dịch axit, xót xa đau đớn.
Hắn cúi đầu, hôn lên gò má mềm mại của cậu bé cừu: "Không đâu bé cưng, anh sẽ mãi mãi ở bên em, cả đời này, mãi mãi không rời xa."
Tốt nhất là mãi mãi ở khoảng cách âm.
Phương Trầm chớp mắt, chủ động rướn người, áp môi mình lên môi hắn.
Sith thật sự không nhịn được nữa, dứt khoát bế cậu bé cừu lên rồi đi vào lều.
Nhưng Phương Trầm vẫn giãy dụa: "Ngắm sao."
Người đàn ông qua loa dỗ dành cậu: "Trong lều cũng có."
Cậu bé cừu say rượu vậy mà tin thật, ngoan ngoãn gật đầu: "Vậy được ạ."
Về đến lều, Sith dỗ cậu thay đồ, nhưng Phương Trầm lại ồn ào nhất quyết đòi tắm cho bằng được.
"Ở đây không tắm được, nhịn một đêm thôi nhé, về nhà rồi tắm."
Phương Trầm không vui, chui tọt vào chăn, cuộn tròn thành cái kén.
Sith hết cách, đành ra ngoài chuẩn bị khăn nóng rồi quay lại "đào" cậu ra để lau người.
Sau một hồi lăn lộn, cậu bé say rượu cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn nằm xuống.
Cậu chớp mắt, hỏi Sith: "Chồng ơi, anh cũng say hả?"
Nhắc tới chuyện này, Sith lại bật cười.
Hắn nhéo má cậu: "Vì sao lại muốn chuốc say anh?"
Cậu bé cừu say rượu không biết nói dối, thật thà khai báo: "Hỏng rồi."
Sith ngẩn ra: "Sao cơ?"
Ánh mắt của cậu bé cừu di chuyển xuống, rất nghiêm túc hỏi: "Anh hỏng rồi à?"
Lúc này người đàn ông mới hiểu được ý cậu là gì, suýt nữa thì bật cười vì tức.
Hắn nắm tay Phương Trầm, giọng nói khàn khàn mang theo nguy hiểm: "Bé cưng giúp anh kiểm tra thử xem?"
Tuy say rượu nhưng cậu bé cừu vẫn rất cảnh giác, cậu rụt tay lại, hai mắt nhắm tịt: "Chóng mặt, ngủ."
Nhưng Sith không giận, còn "ừ" một tiếng: "Ngủ đi bé cưng."
Ngủ rồi thì hắn càng dễ hành động.
Dưới tác dụng của cồn, Phương Trầm rất nhanh đã ngủ say, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
Sith ghé sát, hôn nhẹ lên chóp mũi cậu, thử gọi: "Bé cưng, bé cưng?"
Cậu bé cừu ngủ say, chóp chép miệng, không phản ứng.
Người đàn ông hài lòng mỉm cười.
Đêm đã khuya, đỉnh núi yên tĩnh, chỉ thi thoảng có tiếng gió xào xạc qua những tán lá.
Mà đầu bếp Sith bận rộn cả ngày cuối cùng cũng bắt đầu thưởng thức bữa tối của mình.
Trong lúc cậu bé cừu vắt óc nghĩ cách chuốc say hắn, thì người đàn ông cũng có cùng chung ý tưởng.
Ngủ rồi là tốt nhất.
Trong lều không rộng bằng ở nhà, nhưng vừa đủ cho hai người. Càng chen chúc lại càng ấm, nếu không, gió đêm hơi lạnh thế này, Phương Trầm thể trạng yếu, rất dễ bị cảm. Nếu nhiễm lạnh rồi ốm thì gay go, thế là Sith luôn ôm cậu thật chặt.
Đêm đó, cậu bé cừu liên tục mơ thấy những giấc mơ hỗn loạn.
Cậu mơ thấy trước khi xuyên sách, vì không có tiền mà phải làm rất nhiều việc, chưa từng có lễ Tết hay sinh nhật. Mỗi ngày cậu chỉ hùng hục làm việc, làm việc và làm việc.
Nhưng đến đây rồi, cậu có bạn bè, có gia đình, có người yêu.
Chỉ là người yêu này có hơi tham ăn...
Chính vì giấc mơ đó mà Phương Trầm ngủ không yên. Hôm sau, cậu còn bị Sith gọi dậy từ sớm.
"Bé cưng, dậy xem mặt trời mọc."
Phương Trầm vô cùng khó chịu, vung tay hai cái, vô tình đánh trúng mặt người đàn ông.
Sith bắt được tay cậu, hôn hai cái lên đầu ngón tay của thiếu niên, rồi dứt khoát quấn chăn bế cậu ra ngoài.
Follie và ba của Sith còn chưa dậy. Trên đỉnh núi chỉ có Sith và Phương Trầm. Người đàn ông ôm cậu bé cừu trong lòng, dỗ dành cậu.
"Bé cưng, ngẩng đầu lên."
Phương Trầm mơ màng mở mắt.
Trước mắt, ánh sáng xuyên qua tầng mây, chiếu rọi vạn trượng.
Sith nghiêng đầu, áp má mình vào má cậu bé cừu.
"Sau này, ngày nào anh cũng nói với em một lần được không?"
"Phương Trầm, anh yêu em."