96. Đêm cắm trại và kế hoạch của cừu nhỏ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện

Đêm cắm trại và kế hoạch của cừu nhỏ

Pháo Hôi Sống Lại Khi Đã End Truyện thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sith nhớ lại cuộc đời mình từ nhỏ đến lớn. Vì phải tự lập quá sớm, số lần hắn đi du lịch cùng ba mẹ chỉ đếm trên đầu ngón tay, chứ đừng nói đến việc cùng nhau leo núi dã ngoại. Lần này coi như nhờ phúc của Phương Trầm.
Chiếc xe vừa đủ cho gia đình bốn người, nhưng cả Sith và ba hắn lại đều tự lái xe riêng.
Khi Phương Trầm bị 'nhét' vào ghế phụ, cậu vẫn lầm bầm: “Sao mọi người không đi chung một xe?”
Sith “À” một tiếng: “Đương nhiên vì hai người họ cũng muốn có không gian riêng tư của hai người.”
Phương Trầm chớp chớp mắt, ngửa đầu nhìn hắn.
Rốt cuộc là ba mẹ của ai vậy trời.
Phương Trầm hơi bất đắc dĩ, qua loa dỗ dành hắn: “Không sao đâu mà, chúng ta ngủ riêng hai lều cơ mà.”
Sith mím môi: “Chứ sao nữa, em còn muốn bốn người chúng ta ngủ chung một lều chắc?”
“...”
Phương Trầm thì thầm: “Anh đừng có nhỏ nhen như vậy chứ.”
Sith nghiến răng ken két.
Hắn nhỏ nhen?
Nếu hắn mà nhỏ nhen, thì đã 'xách' cừu nhỏ về từ lâu rồi.
Ôm một bụng giận dỗi lái xe, Sith chỉ đành ký thác hy vọng rằng tối nay, khi ôm cừu nhỏ ngủ trong lều, cậu sẽ chịu cho hắn thêm vài nụ hôn.
Điểm đến là một ngọn núi vùng ngoại ô, cảnh đẹp như tranh vẽ, rất thích hợp để cắm trại. Nhưng điều kiện tiên quyết để cắm trại ngoài trời là họ phải leo lên đến đỉnh núi.
Ba mẹ của Sith thì khỏi phải nói, mấy năm nay họ đã đi du lịch khắp nơi, việc leo núi dễ như ăn kẹo. Với Sith cũng không thành vấn đề gì. Chỉ tội nghiệp cho Phương Trầm, dù đã quăng hết túi lớn túi bé cho người đàn ông, cậu chỉ việc kéo mỗi hai cái chân lên thôi mà cũng leo đến là chật vật, khốn khổ.
Vừa leo được mười phút, cậu đã mệt đến mức phải dừng lại thở dốc.
Sith cũng không vội.
Ba mẹ hắn đã đi tít đằng xa, vậy cũng hay. Kéo giãn khoảng cách, hắn có thể nhân cơ hội này để hâm nóng tình cảm với Phương Trầm.
Đặt Phương Trầm ngồi lên một tảng đá lớn, người đàn ông mở chai nước, đưa đến bên miệng Phương Trầm, dặn dò: “Uống từ từ thôi.”
Phương Trầm thậm chí không cần nhấc tay, chỉ việc ngửa cổ để Sith phục vụ. Uống hai ngụm, cậu nhăn nhó mặt mày nói: “Mệt quá, chân cũng mỏi nhừ. Em trèo lên đó nổi không đây?”
“Không cần vội, cứ từ từ thôi, nhất định em sẽ làm được.”
Người đàn ông quỳ một chân trước mặt cậu, xoa bóp bắp chân cho cậu, dỗ dành: “Bé cưng cố đi thêm năm phút nữa thôi, đúng năm phút đó, rồi anh cõng em lên, được không?”
Thật ra hắn có thể cõng Phương Trầm luôn bây giờ, chỉ là vì đây là lần đầu Phương Trầm leo núi, hắn muốn cậu được trải nghiệm thêm.
Phương Trầm sắp khóc đến nơi: “Thôi, anh đã phải vác nhiều đồ như vậy rồi.”
“Chuyện nhỏ như con thỏ ấy mà.”
Người đàn ông hôn nhẹ lên môi Phương Trầm: “Đằng trước đeo ba lô, đằng sau cõng em.”
Phương Trầm bị hắn chọc cười, cậu vòng tay ôm cổ Sith, hơi cúi đầu hôn chụt một cái lên má người đàn ông: “Hình như hai ngày nay em thấy anh không vui lắm.”
Sith lạnh giọng: “Vậy mà em cũng nhận ra cơ à.”
Phương Trầm nhịn cười: “Anh sắp bước sang tuổi ba mươi rồi đó? Lẽ nào là 'ba của ba tuổi' sao?”
Sith hít sâu một hơi.
Có ai dỗ người ta như cậu không?
Câu nào câu nấy đều đâm thẳng vào tim hắn.
Hắn đứng dậy, lạnh lùng nói:
“Đứng lên đi, leo tiếp.”
Phương Trầm, “...”
Đúng là trở mặt nhanh thật.
Cậu chu môi, không còn cách nào khác, đành lóc cóc đi theo sau. Nói một cách công bằng thì cảnh núi ở đây rất đẹp, tuyến đường họ đi lại ít người, yên tĩnh, không khí mát mẻ. Trừ việc hơi mỏi chân ra, thì mọi thứ đều hoàn hảo.
Nhưng thể lực của cừu nhỏ thật sự có hạn, đi được mấy bước lại không chịu nổi nữa, bèn kéo nhẹ góc áo Sith: “Chồng ơi, cõng em đi mà.”
Yết hầu của Sith khẽ chuyển động.
Không biết bao nhiêu ngày rồi cừu nhỏ không gọi hắn thế này.
Đúng là có việc thì 'chồng ơi chồng à', hết việc lại thành 'tên đàn ông nước ngoài xấu xa'.
Dẫu vậy, người đàn ông vẫn chuyển ba lô ra phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt Phương Trầm: “Lên đi bé cưng.”
Phương Trầm vui vẻ nằm lên lưng hắn.
Sith cõng cậu, giống như đang treo thêm một cái móc khóa hình cừu nhỏ, không hề tốn chút sức lực nào. Phương Trầm ôm cổ hắn, những lời ngon tiếng ngọt lại bắt đầu tuôn ra ào ào không cần nửa đồng tiền.
“Chồng yêu tốt quá à, sao chồng em lại tốt như vậy chứ? Chồng yêu đi nhanh hơn được không, để đuổi kịp cô chú.”
Ban đầu Sith chỉ tăng tốc bước chân, sau đó càng lúc càng nhanh. Dưới những câu cổ vũ nối tiếp nhau của Phương Trầm, hắn gần như đã chuyển sang chạy.
Dưới một gốc cây, Follie nhặt một chiếc lá lên, lấy túi khóa kéo trong ba lô ra cho vào.
Gân của chiếc lá này rất đẹp, mang về phơi khô có thể làm thành thẻ đánh dấu sách.
Vừa ngẩng đầu lên, bà đã thấy có người chạy vụt qua.
Follie ngẩn ra.
Trông quen quen nhỉ.
Bà không chắc chắn lắm, hỏi: “Anh yêu, vừa rồi có phải là hai đứa Sith chạy qua chỗ mình không?”
“...”
Leo núi đàng hoàng không muốn, lại biến thành một cuộc đua tốc độ.
Chờ vợ chồng Follie lên đến bãi cắm trại trên đỉnh núi, Sith đã dựng lều xong.
Phương Trầm ngồi trên ghế gấp nhỏ, ôm một đống đồ ăn vặt trong lòng. Thấy hai người Follie, cậu còn nhiệt tình vẫy tay chào.
Follie cười với cậu: “Hai đứa nhanh thật đấy.”
Phương Trầm ăn một miếng khoai tây chiên: “Là Sith siêu nhanh đó ạ, anh ấy cõng cháu chạy lên đây này.”
Nhìn sang người đàn ông, vì chạy một mạch lên núi nên lúc này hắn đã cởi áo khoác ngoài cho đỡ nóng, chỉ mặc áo thun đen. Hắn đang tập trung dựng lều, cơ bắp trên cánh tay nổi lên rõ rệt, đúng là có thể ngắm thay cơm luôn.
Phương Trầm ngắm rồi lại ngắm, không nhịn được sáp tới bên cạnh Sith: “Chồng em vất vả quá, ăn khoai tây chiên không?”
Phương Trầm đưa khoai tây chiên đến miệng hắn, người đàn ông thuận thế cúi đầu cắn một miếng: “Bé ngoan, qua kia ngồi đợi anh, sắp xong rồi. Hay là đói hả? Lát nữa anh sẽ bắc bếp nướng thịt cho em.”
Phương Trầm không đi: “Một mình anh vất vả lắm, để em giúp nha.”
Nói xong, cậu đặt túi khoai sang một bên, nhưng không phải đi dựng lều, mà là bóp bóp cánh tay Sith: “Em mát xa cho anh.”
Bàn tay bé cưng được nuôi dưỡng nuông chiều đến trắng mềm, đặt lên cánh tay rắn chắc của người đàn ông, tạo ra sự tương phản rõ rệt. Ánh mắt Sith trầm xuống, giọng hơi khàn, lộ ra vẻ nguy hiểm: “Phương Trầm!”
Nhưng Phương Trầm không hề sợ, ban ngày ban mặt, lại có vợ chồng Follie bên cạnh, Sith có thể làm gì cậu chứ.
Cậu hừ hừ hai tiếng: “Sao hả, em giúp anh mát xa mà anh còn hung dữ với em sao?”
Mấy ngày nay Phương Trầm đi sớm về khuya, chơi bời thả cửa, về nhà là lăn ra ngủ. Sith còn chẳng được 'húp miếng canh suông' nào, sớm đã đói đến mức hai mắt xanh lè, sao chịu nổi kiểu trêu chọc này chứ.
Người đàn ông cắn răng, cật lực nhịn xuống: “Phương Trầm, em nghĩ cho kỹ đi. Đúng là tối nay ngủ trên núi, nhưng tối mai thì sao, ngày kia thế nào? Sớm muộn gì cũng phải về nhà thôi.”
Suýt nữa thì quên mất, người đàn ông này cực kỳ thù dai.
Cậu đứng dậy, giả vờ như không có chuyện gì, huýt sáo đi tìm cô Follie để chơi.
Ánh mắt đen kịt của Sith bám theo bóng lưng cậu, hắn nghiến răng.
Cứ giả vờ đi, cứ giả vờ tiếp đi.
Rồi sẽ có ngày em rơi vào tay hắn thôi!
Cả hai bên đều đã dựng lều xong. Leo núi lên đến đây, ai cũng đói meo, mọi người lấy đồ ăn trong ba lô ra chuẩn bị nướng thịt.
Cuối cùng Phương Trầm cũng giúp được chút việc, đứng một bên xiên thịt. Chỉ là ánh mắt của Sith vẫn luôn dừng trên người cậu, khiến Phương Trầm gượng gạo không thôi. Nhất là khi đó không phải là ánh mắt thân thiện gì cho cam, Phương Trầm còn chẳng dám nhìn sang hắn, sợ Sith cứ thế kéo cậu vào lều.
Nhìn que xiên trong tay, chiếc que vừa dài vừa to. Trong nháy mắt, Phương Trầm bỗng nảy sinh một cảm giác 'đồng bệnh tương liên' với mấy miếng thịt.
Phương Trầm cũng rất sợ bị làm thành xiên thịt.
Đang nướng thịt thì Sith đi tới, như không có chuyện gì mà vòng tay ôm Phương Trầm vào lòng, cúi đầu kề môi bên tai cậu, giọng thản nhiên: “Bé cưng, anh cố ý dựng lều ra xa rồi, cách âm tốt hơn đấy.”
Cái gì cơ?!
Hai mắt Phương Trầm trợn trừng: “Anh đừng...”
Không đợi cậu nói xong, Sith đã vỗ nhẹ lên eo cậu, rồi lại như không có chuyện gì mà quay người đi mất.
Chỉ vì một câu này mà Phương Trầm căng thẳng thành khúc gỗ.
Cậu không muốn làm 'chuyện đó' giữa nơi hoang vu thế này đâu!!
Phương Trầm sốt ruột đi vòng vòng.
Nếu không phải không hợp lẽ, cậu thật sự muốn ngủ chung với vợ chồng Follie luôn rồi.
Cuối cùng, cậu liếc mắt thấy mấy lon bia bên cạnh, là do ba của Sith mang lên.
Không phải nói uống say là sẽ 'chết máy' à?
Vậy chỉ cần chuốc say Sith thôi.
Phương Trầm tự khen mình thật thông minh!
Nhưng chỉ có mấy lon thế này, liệu có đủ làm Sith say không?
Nghĩ vậy, Phương Trầm lén lút tiến lại gần, nghiên cứu độ cồn trên vỏ lon.
Mọi hành động của Phương Trầm đều lọt vào mắt người đàn ông. Hắn hơi híp mắt, mặt không biểu cảm đi đến bên cạnh Phương Trầm, rồi thình lình lên tiếng: “Làm chuyện xấu gì đấy?”
Phương Trầm giật mình, ngẩng phắt đầu lên.
“Em xem... bia thôi mà.”
“Xem bia làm gì.” Sith từ tốn nói: “Tửu lượng em kém như vậy, cũng không uống được đâu.”
Nghe người đàn ông nói, Phương Trầm rất không phục: “Sao lại không uống được? Tửu lượng em cũng tăng lên chút xíu rồi mà, hôm nay đi chơi, em muốn uống một ít.”
Sith nhướn mày: “Nhưng độ cồn cao lắm đấy.”
Cao à?
Cao càng tốt.