Chương 23

Phế Hậu Và Hoạn Quan - Mạt Mộ Nhiên Khê thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Mặc kể câu chuyện này với thái độ mang nặng tính chủ quan. Chẳng hạn, hắn gọi vị tiểu thư quyền quý là người “ngây thơ”, có “thiện tâm”, còn vị quan gia lại là người “tự phụ cho là mình thông minh”. Thực ra, chỉ cần nghe qua những từ ngữ đó, Lí Triệt đã có thể đoán chắc mười mươi rằng hắn đang kể về chính quá khứ của mình.
Hắn vốn không phải hạng người tùy tiện gặp ai cũng lôi chuyện cũ ra kể, huống chi lại là một đoạn vãng sự khó lòng dãi bày như thế. Không biết là do hắn nhận ra quan hệ giữa hai người họ đang có vấn đề nên có ý muốn giúp đỡ, hay là vì nghe thấy giọng nói quen thuộc của thành Đức An, lại thấy hai người phong thái phú quý nên muốn thông qua họ để dò hỏi tin tức về Mạnh gia.
Đức An Mạnh gia quả thực xứng danh danh gia vọng tộc, đến mức Lí Triệt thực sự có biết chút ít về gia tộc này. Vị Mạnh phu nhân mà Trần Mặc muốn tìm, hẳn là Vệ Thịnh Di – phu nhân của trưởng tử Mạnh Kỳ Sơn.
Cặp phu thê ấy tình cảm vốn nhạt nhẽo. Không lâu sau khi Vệ Thịnh Di gả vào, Mạnh Kỳ Sơn – người vốn ốm yếu bệnh tật nhiều năm – đã không qua khỏi mùa đông thứ hai. Vệ Thịnh Di trẻ tuổi đã thành góa phụ, nhưng nàng không tái giá mà vẫn luôn ở lại Mạnh gia. Ở Đại Đồng, việc nữ tử thủ tiết cho phu quân quá cố không phải là bắt buộc, nhưng một quý nữ như Vệ Thịnh Di lại chấp nhận mười năm thanh tu như một ni cô thì quả là hiếm thấy. Người trong kinh đều ca ngợi nàng tình sâu nghĩa nặng, cứ thế lãng phí những năm tháng xuân sắc nhất.
Có người hỏi vì sao nàng nguyện chịu cô độc, nàng chỉ đáp rằng chưa từng gặp được ai tốt hơn phu quân mình. Lời ấy khiến bao người vừa kính phục vừa tiếc nuối. Nghe nói chuyện tình của Mạnh phu nhân còn được viết thành thoại bản, ở các quán trà, tửu lầu tại Đức An, người ta vẫn thường kể lại đoạn tình cảm của nàng và Mạnh Kỳ Sơn.
“Hai ta chỉ là dân thường nhỏ bé, đối với ‘Mạnh phu nhân’ trong miệng Trần huynh thì biết rất ít. Tuy nhiên, trong kinh có một vị nữ thương nhân vừa nắm được cơ hội kinh doanh, đang có ý định ghé thăm thành Khâm An một chuyến đấy.”
Nếu Trần Mặc đã không chịu thừa nhận mình đang hỏi thăm người quen cũ, nàng cũng chẳng cần vạch mặt. Chuyện của người khác không nên can thiệp quá sâu, nàng chỉ đưa ra một gợi ý như vậy, ngoài ra không nói thêm gì nữa. Trần Mặc cũng là người hiểu chuyện, không truy vấn thêm mà chỉ khách khí trò chuyện đôi câu, cuối cùng hai bên chào nhau rồi từ biệt.
Lúc trở về, Lí Triệt đặt lò sưởi vào lòng Minh Cẩn Lăng, còn tay nàng thì luồn vào trong ống tay áo hắn. Chạm vào những ngón tay khô gầy, đầu ngón tay nàng rụt lại vì cái lạnh toát ra từ hắn, bàn tay lạnh lẽo kia cũng rụt lại đôi chút. Nàng bèn nắm lấy cổ tay hắn, chỗ này rốt cuộc cũng có chút hơi ấm, không đến nỗi khiến nàng sợ hãi. Lần này hắn không rụt lại nữa, hoặc có thể là hắn đã không còn chỗ để rụt.
Nàng lại dọc theo cổ tay, sờ lên y phục của hắn. Không giống nàng mặc kín mít như một con chim cút xù lông, trên người hắn chỉ có vài lớp áo mỏng, cánh tay sờ vào cũng lạnh lẽo như cổ tay vậy.
“Trẻ con quả nhiên đều thích đẹp mà chẳng màng mặc ấm, thật khiến người ta nhọc lòng mà.”
Hắn khựng lại một lát rồi mới chậm rãi đáp: “Qua năm mới, ta đã mười chín rồi.”
Gió thổi khiến đầu óc nàng hơi ngẩn người. Nàng sững sờ một lát, tự hỏi sao hắn đột nhiên lại nhắc đến tuổi tác. Sau một hồi im lặng, nàng mới phản ứng lại được, hung hăng nhéo cổ tay hắn một cái, cười mắng: “Chàng không phải trẻ con, mà là một kẻ bướng bỉnh thì có, muốn chọc ta tức chết sao?”
Hắn không đấu lại được cái miệng lanh lợi của nàng, há miệng định nói gì đó nhưng không tìm được lời lẽ thích hợp, ngược lại gương mặt lại hơi nóng lên. Hắn vốn không phải kẻ được người ta yêu thích, những năm trước còn chẳng thể nói năng, gần như là túi trút giận cho kẻ khác.
Sức nàng vốn yếu, dù có dùng hết sức thì hắn cũng chẳng thấy đau, huống chi nàng xót hắn, đâu nỡ mạnh tay. Động tác kia nói là nhéo, chẳng thà nói là nàng đang xoa nắn cổ tay lạnh buốt và có vẻ đau nhức của hắn thì đúng hơn.
Đến chạng vạng tối, lúc Minh Cẩn Lăng đi ra ngoài, Lí Triệt một mặt viết thư cho Lục Bình, một mặt hỏi tiểu nha đầu đang nghiên mực cho mình: “Thúy Bình, trên đường ta thấy một thiếu niên, dù lạnh đến mức đầu ngón tay buốt giá cũng không chịu mặc thêm áo, là sao vậy nhỉ?”
Thúy Bình suy nghĩ một lát, để chắc chắn hơn liền hỏi lại: “Thưa chủ tử, ‘thiếu niên’ đó có hoàn cảnh thế nào ạ?”
“Thuở nhỏ nghèo khó, hiện giờ gia cảnh khá giả, chỉ có một mẫu thân bệnh tật cần chăm sóc cẩn thận, ngoài ra không còn người thân nào khác.” Lí Triệt vận dụng chiêu ‘kể chuyện’ của Trần Mặc một cách nhuần nhuyễn, thậm chí còn trò giỏi hơn thầy, mở miệng kể chuyện mà sắc mặt không hề thay đổi.
Thúy Bình vốn cũng xuất thân nghèo khó, nghe vậy liền có đáp án: “Thiếu niên này từ nhỏ nghèo khổ, cùng mẹ già nương tựa vào nhau mà sống, nay dẫu giàu có nhưng nếu là người có lương tâm thì đều sẽ xót xa cho nỗi vất vả của mẹ ngày xưa. Thuê người giúp việc sao yên tâm bằng tự tay mình chăm sóc mẫu thân ạ?”
Ngòi bút của Lí Triệt khựng lại một chút, rồi nàng đưa tay viết nốt vài chữ cuối cùng, gật đầu khen ngợi: “Thúy Bình nói có lý.”
Nàng vốn sinh ra trong gia đình khá giả, sau khi lấy chồng lại càng vinh hiển, dẫu thuở nhỏ có lòng muốn cứu giúp dân nghèo nhưng rốt cuộc chưa từng thực sự thấu hiểu nỗi khổ của nhân gian, càng chưa từng phải cúi đầu chịu nhục, nên nàng không hiểu được tâm tư của Minh Cẩn Lăng. Thúy Bình có cảnh ngộ tương đồng nên nàng mới muốn thông qua nha đầu này để hiểu những tâm tư mà hắn sẽ chẳng bao giờ nói ra.
“Nhưng theo nô tỳ thấy, thiếu niên đó nên mặc thêm áo vào, kẻo mẹ già nhìn thấy lại lo lắng thêm. Nô tỳ vốn hay lo chuyện bao đồng, nếu gặp hắn ta, nhất định phải mắng cho vài câu.”
Giọng Thúy Bình đầy vẻ bất bình, có hơi lớn tiếng một chút, vừa lúc Minh Cẩn Lăng đang định gõ cửa đã nghe thấy. Hắn tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng đành mặt không cảm xúc gõ cửa hai tiếng. Theo lệnh của Lí Triệt, Thúy Bình ra mở cửa cho hắn.
Nhân lúc Thúy Bình đang khép cửa, Lí Triệt nói vọng theo câu vừa rồi: “Phải đó, phải mắng cho vài câu, kẻo hắn cứ tưởng làm vậy là hiếu thảo, nhưng thực chất là đang làm mẹ già lo lắng đến chết mất thôi.”
Thúy Bình vốn đang định đóng cửa, thấy Minh Cẩn Lăng nghe xong câu đó thì cúi đầu im lặng, nàng nhạy bén nhận ra không khí không ổn chút nào, liền khôn ngoan lùi ra ngoài, đóng chặt cửa lại, còn kéo cả Niệm Hà đang định bưng trà bánh tới sang phòng bên cạnh.
Trong phòng, không khí giữa hai người thật khó tả. Họ không nói chuyện phiếm, chỉ bàn về sổ sách công việc, thi thoảng mới kể vài câu chuyện đã thấy đã nghe. Thường thì Lí Triệt kể, còn hắn chỉ lắng nghe, thi thoảng mới đáp lại vài lời coi như giao lưu.
Nhưng lúc này, hắn đã nghe trọn cuộc đối thoại của nàng và Thúy Bình. Với tâm tư tinh tế của mình, việc cung đình hắn còn xoay sở được, huống chi là ẩn ý của nàng. Hơn nữa hôm qua nàng vừa nhắc chuyện hắn mặc phong phanh, nên chắc chắn hắn đoán được “thiếu niên” trong câu chuyện kia chính là mình.
“Theo ý A Cẩn, nếu thiếu niên kia không chịu mặc ấm, để cơ thể bị lạnh giá làm tổn thương, khiến mẹ già ở nhà lo lắng, thì tội lỗi này nên đổ lên đầu hắn ta, hay đổ cho cơn gió đông lạnh thấu xương kia đây?”
Cái tên “A Cẩn” này nàng là lần đầu tiên gọi. Vốn tưởng mình sẽ có chút ngập ngừng, nào ngờ khi thốt ra lại tự nhiên đến thế, tựa như nàng vốn dĩ phải gọi hắn như vậy.
Hắn hơi cúi người, giọng điệu không nhanh không chậm: “Vậy thì cứ đổ hết lên đầu ta đi.”
“Vì sao? Chuyện này liên quan gì đến chàng?”
“Chủ tử đã hỏi mà ta lại không đáp được câu hỏi này, đương nhiên phải đổ lên đầu ta.”
Nàng nghe vậy thì sững người. Nếu không phải nàng biết rõ hắn không phải kẻ khéo ăn khéo nói, nàng đã bật cười mắng hắn “giở trò” rồi. Thần sắc và lời nói của hắn lúc này quả thực rất giống một cao thủ tình trường đang dụ dỗ thiếu nữ ngây thơ, nhưng nàng biết, hắn không phải.
Hắn giấu mọi thứ thật kỹ để người ta không thể bắt bẻ, nhưng đồng thời lại bày ra mọi thứ trước mắt để nàng có thể thấu hiểu tâm tư. Lẽ ra sau bao lần bị phản bội và vu oan, nàng phải thận trọng, phải khép lòng mình lại, nhưng nàng lại không muốn thế. Nàng cứ muốn được khóc, được cười, được hận, được yêu và được tin tưởng.
“Đúng là nên đổ lên đầu chàng, nhưng biết làm sao đây, ta lại không đành lòng.”
Nàng nheo mắt nhìn hắn, trong đôi mắt ấy như chứa đựng cả một bầu trời ánh sáng.