Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 28: Đổi tên (3)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chàng không ngờ rằng Thẩm Tây Linh lại đợi mình trước cửa Vong Thất. Vừa trở về, chàng liền sai Thanh Trúc đến trước cửa phòng nàng xem đèn còn sáng hay đã tắt.
Thanh Trúc đi một lượt rồi về bẩm báo, nói đèn đã tắt, nhưng gõ cửa thì không ai đáp lại. Kỳ Sương và Thẩm Tây Linh cùng ở chung một viện, nghe thấy động tĩnh liền thức giấc, bảo rằng cả buổi chiều nay Thẩm Tây Linh không về phòng, nàng đã ra ngoài từ sáng sớm. Thanh Trúc quay lại bẩm báo, khiến Tề Anh thoáng ngạc nhiên, không rõ nàng đã đi đâu. Sau cùng, chàng mới tìm thấy tiểu cô nương đã ngủ thiếp đi ở một góc cạnh cửa Vong Thất, thân hình co ro, nhỏ bé như một chú mèo con bơ vơ.
Mèo còn có đuôi để cuộn quanh thân, còn nàng thì chẳng có gì cả. Trời đang giữa mùa đông giá rét mà nàng lại ngủ ngoài trời như vậy, khiến Tề Anh trong chốc lát cũng chẳng biết nói sao cho phải. Chàng bước đến bên, đưa tay chạm vào tay nàng, lạnh buốt đến rợn người, liền vội vàng bế nàng lên, sải bước vào Vong Thất.
Vừa bị chàng ôm lấy, Thẩm Tây Linh chợt tỉnh, đôi mắt mơ màng hé mở, nàng liền nhìn thấy rõ đôi mắt phượng tuyệt mỹ của Tề Anh ngay trước mắt, nàng ngẩn người, không biết là mơ hay thật.
Tề Anh thấy nàng tỉnh rồi, nhưng cũng chẳng kịp trò chuyện, vừa sải bước vào phòng vừa cau mày dặn Thanh Trúc: “Mang một tấm chăn dày đến đây, thêm hai lò than nữa.”
Thanh Trúc lập tức vội vã đi chuẩn bị. Thẩm Tây Linh được Tề Anh bế vào tận bên trong, đặt nàng ngồi lên chiếc ghế sau án thư mà chàng thường dùng. Nàng còn chưa kịp mở lời thì đã thấy chàng cởi chiếc áo choàng lớn trên người mình, quấn kín lấy nàng, cau mày hỏi: “Thế nào rồi? Đã đỡ lạnh chút nào chưa?”
Lúc ấy đầu óc Thẩm Tây Linh vẫn còn mơ hồ, không ngờ bản thân lại thiếp đi, giờ đây cả người tê cứng, đến răng cũng va vào nhau cầm cập.
Nàng nhìn Tề Anh, môi run run đáp lời: “Đỡ… đỡ hơn nhiều rồi…”
Quả thực là đỡ hơn nhiều. Áo choàng của chàng thoang thoảng hương cam tùng, chẳng khác nào chiếc áo choàng lông mà lần đầu họ gặp nhau nơi rừng ngoại thành, vừa dày vừa ấm.
Tề Anh vẫn cau chặt mày, đúng lúc ấy Thanh Trúc trở lại, sau lưng dẫn theo hai nha hoàn, mỗi người ôm một lò than, còn Thanh Trúc thì ôm theo một tấm chăn dày. Tề Anh bảo hai nha hoàn đặt lò than xuống chân Thẩm Tây Linh rồi lại sai Thanh Trúc thêm một lần nữa đắp chăn lên người nàng. Lúc này, thân thể nàng mới dần dần ấm lại.
Tề Anh thấy sắc môi nàng dần dần hồng hào trở lại, không còn tím tái như trước, chàng mới yên tâm đôi chút, phất tay ra hiệu cho Thanh Trúc và bọn nha hoàn lui xuống. Thanh Trúc dẫn hai nha hoàn lui ra, lúc ra cửa, ánh mắt Thanh Trúc không khỏi chạm vào Thẩm Tây Linh, ánh nhìn thản nhiên nhưng lạnh lùng như dao cứa vào lòng nàng, khiến nàng khẽ run nơi mi tâm. Trong lòng nàng mơ hồ chẳng hiểu, không biết có phải Thanh Trúc đang giận nàng, cũng chẳng rõ vì sao lại giận.
Tề Anh thì không nhận ra điều này. Chàng thấy Thẩm Tây Linh đã hồi lại đôi phần, nghĩ bụng nếu không trách phạt nàng vài câu, e rằng lần sau nàng lại vô tâm ngủ thiếp ngoài trời như thế. Hôm nay là chàng trở về kịp lúc, nếu chậm thêm một khắc, e là nàng đã nguy kịch vì lạnh.
Thế nhưng, muốn trách thì trách, song chuyện dạy dỗ tiểu cô nương như thế, với nhị công tử Tề gia mà nói cũng là lần đầu, khó tránh khỏi sự vụng về. Chàng đành phải nhớ lại ngày trước phụ thân từng dạy dỗ hai đệ đệ ra sao. Nghĩ tới nghĩ lui, chàng mới phát hiện phụ thân vốn không thích nói nhiều, đối với Tề tam và Tề tứ thường là trực tiếp vung gậy giáng xuống.
… Việc này không thể học theo.
Không có tấm gương để soi, Tề Anh đành tự mình nghĩ cách, liền mặt lạnh mày nghiêm, trách mắng Thẩm Tây Linh: “Trời rét như vậy, ngươi lại dám ngủ ngoài trời? Nếu ta trở về chậm một chút, ngươi đã chết cóng rồi. Thẩm Tây Linh, ngươi xem nhẹ mạng sống mình đến thế sao?”
Lời tuy không lớn tiếng, nhưng nặng nề, vẻ mặt lại nghiêm túc. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên chàng gọi cả họ tên nàng, càng khiến nàng sợ hãi. Thẩm Tây Linh biết chàng giận thật, trong lòng có chút tủi thân.
Nàng đoán chàng hiểu lầm, tưởng rằng nàng không quý trọng tính mạng, kỳ thực nàng chỉ là lỡ ngủ quên, chứ chẳng hề cố ý làm khổ bản thân. Nhưng tính nàng vốn ít lời, lại chẳng giỏi biện bạch, bị mắng cũng chỉ cúi đầu lặng thinh lắng nghe.
Tề Anh thấy nàng ngoan ngoãn như thế, được bọc kín trong chăn và áo choàng lớn càng khiến nàng trông nhỏ bé, khiến người không khỏi thương xót. Chàng khẽ thở dài, chợt nhận ra tiểu cô nương trước mắt thực chất vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi, liền thu lại cơn giận, thần sắc hòa hoãn hơn, dịu giọng dặn dò: “Lần sau không được như thế nữa.”
Dừng lại một chút, chàng lại thêm một câu: “Chuyện này cũng có phần là lỗi của ta. Lần sau nếu có về muộn, sẽ bảo người báo cho ngươi một tiếng.”
Thẩm Tây Linh nghe ra giọng chàng đã hòa hoãn, mà câu sau còn như đang xin lỗi nàng, lòng nàng bỗng dâng lên một niềm vui khó gọi tên, khẽ mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.
Tề Anh thấy nàng rúc trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt sáng linh động, giữa mày lại có một nốt ruồi son đỏ rực càng thêm nổi bật, chàng bất giác khẽ ho một tiếng, rồi đi thẳng vào chính sự: “Ta tìm ngươi là để nói một việc hệ trọng…”
Chàng đem việc đổi thân phận cho nàng thuật lại tường tận, lại dặn: “Từ nay về sau, ngươi chính là Phương Quân, chữ ‘Thẩm’ tuyệt đối không được nhắc đến. Những việc khác, ta sẽ thu xếp, chỉ một điều ngươi phải nhớ kỹ: ít nói ít làm, càng nói càng dễ lộ sơ hở.”
Thẩm Tây Linh nghe xong chỉ thấy đầu óc choáng váng, trong lòng bỗng trống rỗng lạ thường. Nàng chưa từng nghĩ đến việc thân phận sẽ bị thay đổi. Giờ phút này xảy ra, phần nhiều là kinh ngạc, còn lại đều là mất mát. Phụ mẫu nàng đều đã không còn, chẳng để lại thứ gì cho nàng ngoài thân xác này và cái tên duy nhất ấy, vậy mà đến cả tên gọi, giờ cũng phải đổi thành của người khác.
Nàng còn nhớ rõ mẫu thân từng nói, cái tên Tây Linh là do phụ thân tự tay đặt. Từ lúc mẫu thân thai nghén cho đến khi nàng chào đời, phụ thân đã nghĩ suốt mười tháng. Phụ thân nói, Tây Linh là một địa danh ở Hàng Châu, là nơi lần đầu tiên ông gặp mẫu thân, phong cảnh hữu tình, khiến người khó quên. Lại có thơ cổ chép rằng: “Ngắm thuyền hoa lướt vào Tây Linh, nửa hồ xuân để mặc buông lặng lẽ.” Một nơi náo nhiệt mà vẫn giữ được nét yên bình, động tĩnh đều dung hòa.
Ký ức thời thơ ấu tuy đạm bạc, nhưng phụ mẫu nàng luôn yêu thương nàng hết mực. Những đêm hè cùng nhau hóng gió trong viện, lúc thì gọi nàng là Tây Linh, lúc lại gọi tên tự Văn Văn, đó là những ngày tháng nàng yêu quý nhất. Còn bây giờ… đến cả cái tên, nàng cũng không thể giữ lại nữa sao?
Thấy tiểu cô nương ngẩn người, ánh mắt có chút thất thần, Tề Anh đoán nàng chẳng vui vẻ gì chuyện đổi tên đổi họ, trong lòng vừa thương xót vừa bất lực.
Chàng trầm mặc chốc lát, giọng nói trầm thấp ôn hòa, dịu dàng dỗ dành: “Chỉ là trước mặt người ngoài thôi, những lúc khác, ngươi vẫn có thể gọi là Thẩm Tây Linh.”
Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, đôi mắt ươn ướt như phủ một tầng sương, khiến lòng chàng mềm nhũn, chẳng đành lòng, lại lùi thêm một bước: “Tên tự cũng có thể giữ lại, để mọi người gọi ngươi là Văn Văn.”
Nàng hơi tròn mắt kinh ngạc. Nàng không ngờ Tề Anh lại biết cả tên tự của mình. Cái tên ấy xưa nay chỉ có phụ mẫu gọi, chưa từng có người ngoài nào biết đến. Giờ bị một nam tử không thể xem là thân thiết gọi như vậy, gò má nàng bất giác ửng đỏ. Nhưng điều khiến nàng càng thêm kinh hãi là khi nghe chàng gọi “Văn Văn”, nàng mơ hồ cảm thấy quen thuộc, như thể chàng đã từng gọi nàng như vậy…
Thẩm Tây Linh còn ngơ ngẩn chưa kịp phản ứng. Tề Anh thấy nàng không nói lời nào, cứ nghĩ nàng vẫn còn buồn bã, đành lên tiếng hỏi lại ý nàng. Nàng hoàn hồn, do dự một chút, cuối cùng cũng nhìn chàng, nhẹ nhàng gật đầu.
Tề Anh khẽ thở phào, khóe môi vương nụ cười nhàn nhạt: “Được, vậy cứ như thế đi.”
Thẩm Tây Linh nhìn ý cười nhàn nhạt trong mắt chàng, chẳng hiểu sao nàng lại càng cảm thấy choáng váng.
Tề Anh sai Thanh Trúc đưa nàng về. Thẩm Tây Linh khoác áo choàng rộng lớn của Tề Anh, rời khỏi Vong Thất. Nàng theo sau Thanh Trúc bước xuống bậc thềm, nhìn thấy Bạch Tùng vẫn đứng canh ở cửa, tay ôm kiếm, nàng khẽ chào một tiếng. Bạch Tùng hơi bất ngờ, không ngờ gần đây lại thường thấy nàng ra vào Vong Thất như vậy. Nghĩ kỹ lại mới hiểu ra, thì ra công tử đêm nay dù thân thể không khỏe vẫn cố quay về Phong Hà Uyển chính là vì nàng.
Trong lòng Bạch Tùng quả thật có chút kinh ngạc. Khi xưa chính là hắn đưa nàng về, mong công tử có thể thương xót nàng một chút, nhưng không ngờ công tử lại có thể đối xử với nàng đến mức này. Hắn vừa bất ngờ, vừa mừng thay cho nàng. Hắn nghĩ bụng, tiểu cô nương này mệnh khổ, nếu thật sự có thể được công tử che chở, thì đó quả là đại phúc.
Bạch Tùng liếc nhìn Thanh Trúc, thấy hắn mặt lạnh như sương, bộ dạng rõ ràng không vui, trong lòng hiểu ngay là đang nhắm vào Thẩm Tây Linh. Nghĩ ngợi giây lát, hắn cản đường Thanh Trúc, nói: “Để ta đưa nàng ấy về, ngươi ở lại đây.”
Thanh Trúc mặt không đổi sắc, ánh mắt hờ hững liếc qua Bạch Tùng, hừ lạnh một tiếng rồi gật đầu. Thẩm Tây Linh cũng nhận ra Thanh Trúc có phần không vui, nhưng lại không dám chắc hắn có phải đang giận mình hay không. Nhớ lại lúc nãy hắn rời phòng còn lườm nàng một cái sắc lạnh, nàng lại càng hồ nghi, nhưng nhất thời không nghĩ ra mình đã làm gì khiến hắn phật lòng. Trong lúc còn đang do dự, Bạch Tùng đã vẫy tay gọi nàng: “Đi thôi.”
Thẩm Tây Linh ngoái đầu nhìn Thanh Trúc, thấy hắn hoàn toàn không nhìn mình, mặt lạnh đứng yên ở cửa Vong Thất, nàng mím môi, rồi theo Bạch Tùng rời đi.
Từ cái đêm đầu tiên Bạch Tùng đưa nàng về Phong Hà Uyển đến nay họ cũng chưa từng trò chuyện thêm lần nào. Giờ có dịp, Thẩm Tây Linh mới nhớ đến thương tích của hắn do trăm roi lần trước, bèn mở lời hỏi. Bạch Tùng chỉ thản nhiên đáp: “Sớm khỏi rồi.”
Vừa đi, hắn vừa cúi đầu liếc nàng một cái, thấy nàng so với lúc rời Lang Gia còn gầy hơn, nghĩ chắc là do trận bệnh trước, bèn nói: “Ngược lại là ngươi, nhỏ tuổi mà bệnh hết lần này đến lần khác, phải chú ý giữ gìn sức khỏe cho tốt.”
Lần đầu gặp Bạch Tùng, Thẩm Tây Linh chỉ thấy hắn lạnh lùng, vết sẹo giữa chân mày lại càng khiến người ta sợ, chẳng ngờ lại là người ôn hậu như thế. Trong lòng nàng cảm kích, khẽ gật đầu, nhẹ giọng cảm ơn.
Đi cùng Bạch Tùng, trong đầu Thẩm Tây Linh lại hiện lên thái độ của Thanh Trúc lúc trước, lòng vẫn canh cánh không yên. Do dự một hồi, nàng rốt cuộc mở miệng hỏi: “Bạch đại ca… ta không biết mình có làm sai điều gì, khiến Thanh Trúc không vui?”
Bạch Tùng im lặng chốc lát, đáp: “Thanh Trúc từ nhỏ đã hầu hạ bên cạnh công tử, tình cảm sâu đậm.”
Hắn ngừng lại giây lát, liếc nhìn nàng, rồi nói tiếp: “Hắn luôn đặt công tử lên hàng đầu, tính lại ngay thẳng, đối với những việc bất lợi cho công tử sẽ không có sắc mặt tốt. Đêm nay công tử thân thể không khỏe, nhưng vì ngươi mà vẫn quay về Phong Hà Uyển, chậm trễ việc nghỉ ngơi. Thanh Trúc e là vì thế mà giận lây sang ngươi.”
Thẩm Tây Linh ngẩn người: “Công tử không khỏe?”
Nghĩ kỹ lại, quả thật sắc mặt Tề Anh tối nay có phần tái nhợt, nhưng lúc ấy vì bản thân bị lạnh nên nàng chẳng chú ý.
Bạch Tùng gật đầu: “Gần đây bận rộn quá độ, dạ dày có phần tổn thương, hôm nay lại buộc phải uống rượu.”
Thẩm Tây Linh không nói gì, trong lòng dâng lên từng đợt áy náy. Chàng thân thể khó chịu như thế, vậy mà từ đầu đến cuối vẫn luôn chăm lo cho nàng, chẳng hề hé lộ chút mệt mỏi. Rõ ràng hai người vốn chẳng liên quan gì, vậy mà chàng lại vì nàng làm đến mức này…
Thẩm Tây Linh ngoái đầu nhìn lại. Lúc này, nàng và Bạch Tùng đã đi khá xa, nhưng vẫn còn trông thấy ánh nến le lói từ cửa sổ Vong Thất, chứng tỏ người trong phòng vẫn chưa nghỉ ngơi, vẫn đang bận rộn.
Thẩm Tây Linh khẽ nhíu mày, lặng lẽ nhìn về phía ấy không nói một lời.