37. Chương 37: Nhập phủ (3)

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi

Chương 37: Nhập phủ (3)

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông khẽ liếc nhìn nhị tử, thấy chàng thần thái ung dung, sai nha hoàn kê thêm một chiếc đôn cạnh bàn rồi yên ổn ngồi xuống. Vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt tròn xoe không để lộ bất kỳ điều gì, quả thật khó mà nhìn ra được điều gì khác lạ.
Tề Chương lại quay sang liếc nhìn Thẩm Tây Linh, chậm rãi hỏi: “Vị này chính là tiểu thư Phương gia?”
Tề Chương làm quan đã nhiều năm, tuy giờ phút này chỉ mặc thường phục, vẻ mặt ôn hòa, ngồi trên giường tiếp khách, song khí chất tự nhiên toát ra đã đủ khiến người ta sinh lòng kính sợ.
Thẩm Tây Linh bỗng thấy da đầu tê dại, vội cúi người hành lễ, đáp: “Tiểu nữ bái kiến tướng gia, tiểu nữ chính là nhi nữ Phương gia.”
Tề Chương chăm chú nhìn nàng, trầm ngâm chốc lát mới cất lời: “Lệnh tôn đối với Tề gia có ân tình sâu nặng, lão phu sớm đã muốn báo đáp. Nay mới mời tiểu thư vào phủ thật là thất lễ, mong tiểu thư chớ trách.”
Lời nói tuy khách khí, song khi rơi vào tai người nghe lại trĩu nặng như núi. Gánh vác ân nghĩa của bậc cha ông, một vãn bối như nàng nào dám nhận, khiến Thẩm Tây Linh trong lòng chỉ thấy hoang mang bất an, vội khẽ đáp: “Tướng gia quá lời, tiểu nữ thực không dám nhận.”
Tề Chương đưa mắt nhìn Thẩm Tây Linh đang đứng khép nép trước mặt mình, lời lẽ cung kính, cử chỉ đoan trang, mọi thứ đều khuôn phép, đích thị là dáng vẻ một tiểu thư khuê các xuất thân thế gia. Chỉ là… ông nhớ rõ Phương Dục Khải vốn là bậc quan lại xuất thân hàn môn, gia cảnh nghèo khó, cớ sao lại có thể dạy dỗ được một khuê nữ lễ nghi chu đáo đến thế? Trong lòng ông liền dâng lên mối nghi ngờ.
Lúc đang ngờ vực, ông lại vô tình nhìn thấy nơi cổ tay áo nàng lộ ra một đoạn da thịt chẳng hề trắng nõn mềm mại như những thiên kim khuê các khác. Trái lại, có vết chai sạn của việc lao động lâu ngày, mu bàn tay còn thoáng hiện vài dấu vết do sương lạnh mùa đông để lại. Nhìn vậy, ông thấy đúng là giống người sinh ra trong cảnh nghèo khó, trong lòng nhờ đó cũng tạm yên đôi phần.
Thế nhưng, người như Tề Chương đã quen ngồi ở vị trí quyền cao chức trọng, tự nhiên khó tránh đa nghi, nhìn tay nàng như vậy vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Ông cầm chén trà trên án nhỏ, khẽ nhấp một ngụm, rồi như thể tùy ý mà trò chuyện: “Ba Quận vốn là vùng đất trời ban ân sủng, địa linh nhân kiệt. Năm xưa hoàng đế đi tuần phương Nam, ta cũng hộ tống đến đó. Dân chúng cần cù lại trọng lễ nghĩa, khiến thánh thượng vô cùng yêu mến.”
Dứt lời, ông đặt chén trà xuống, đưa mắt nhìn về phía Thẩm Tây Linh, mỉm cười hỏi: “Ta đã nhiều năm không còn trở lại Ba Quận. Không biết tiểu thư có biết nói ngôn ngữ của vùng Tây Nam không? Thục ngữ khác hẳn Ngô ngữ, nghe vào tai cũng mang một vẻ riêng biệt.”
Ngồi một bên, Tề Anh nghe vậy, đáy mắt khẽ lóe lên một tia hiểu ý, phụ thân là đang dò xét thân phận của Thẩm Tây Linh.
Một tiểu cô nương lớn lên nơi đô thành Kiến Khang, làm sao có thể biết nói phương ngữ vùng Tây Nam? Chàng hơi nhíu mày, đang định mở lời giải vây, thì đã nghe Thẩm Tây Linh dịu dàng tiếp lời: “Lời lẽ quê mùa, thật chẳng dám khiến tướng gia phải nhọc lòng lắng nghe. Song nếu tướng gia muốn thử nghe cho vui tai, tiểu nữ nguyện mạo muội hát một khúc đồng dao thường hát tại quê nhà.”
Tề Anh nghe vậy, trong lòng liền khẽ động. Quả nhiên thấy phụ thân gật đầu đồng ý, liền nghe nàng nói bằng một giọng lanh lảnh, mềm mại mà rõ ràng:
“Bé mập bé tròn vo,
Cưỡi ngựa chạy đến đô,
Thành Đô chơi vui lắm,
Bé mập cưỡi ngựa trắng,
Ngựa trắng phi vút cao,
Bé mập múa đao to,
Đao to quay vòng vòng,
Bé mập ăn bánh trôi,
Ăn nhiều bụng căng tròn,
Bé mập… đi đại tiện.”
Câu cuối nàng cố ý nhấn hơi nhẹ, khiến trong viện vang lên tiếng cười rì rầm.
Tề Chương nghe xong, dù chẳng thể xác định khúc đồng dao đó có thật là của Ba Quận hay không, nhưng giọng điệu nàng cất lên rành rọt, rõ ràng, lại đúng chất giọng vùng ấy, ngữ điệu trôi chảy, hiển nhiên không phải nhất thời học lỏm. Trong lòng ông vì thế cũng vơi đi vài phần đề phòng, bật cười bảo: “Quả là giọng địa phương thú vị, mời tiểu thư an tọa.”
Nha hoàn trong phòng bèn tiến đến kê thêm một chiếc ghế, đặt cách xa chỗ Tề Anh một khoảng. Thẩm Tây Linh khi ngồi xuống, lén đưa mắt nhìn người bên kia, lại bắt gặp ánh mắt chàng cũng vừa nhìn sang, đáy mắt chàng như mang ý cười, chẳng rõ là trêu ghẹo hay ngợi khen.
Dường như… đang khen nàng. Thẩm Tây Linh bỗng nóng bừng hai má, trong lòng lại dâng lên chút vui khó tả.
Ánh mắt ngắn ngủi ấy, Tề Chương không để ý, nhưng lại lọt trọn vào tầm mắt của Nghiêu thị. Bà chẳng mấy nghi ngờ thân phận Thẩm Tây Linh như phu quân mình, ngược lại lại có thêm suy nghĩ khác. Trong bụng thầm nghĩ, xem ra hai đứa nhỏ này… chẳng lẽ là có ý với nhau?
Từ sau khi Tề Anh làm lễ trưởng thành năm ngoái, Nghiêu thị liền quan tâm nhiều đến việc hôn sự của nhi tử. Tuy xưa nay chẳng mấy quan tâm chuyện triều chính, bà lại biết rõ những vướng mắc giữa Tề Anh và lục công chúa. Nay nhi tử nhà mình bị hoàng gia ràng buộc, việc hôn sự chỉ e rằng chẳng thể định sớm. Bà vẫn luôn ôm nỗi tiếc nuối, chậm trễ thế này chẳng phải uổng phí một mối duyên tốt hay sao?
Vốn Tề Anh tính cách lạnh nhạt, trước giờ chưa từng tỏ ra đặc biệt thân cận với cô nương nhà ai, điều ấy khiến bà càng thêm lo, sợ con bị chuyện thị phi nơi triều chính làm hao mòn tâm trí, dần chán ghét việc hôn nhân. Nay thấy nhi tử vì tiểu thư Phương gia mà quan tâm một cách khác thường, lòng Nghiêu thị cũng tạm yên đôi phần. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại dấy lên nỗi băn khoăn mới, cô nương này năm nay… bao nhiêu tuổi rồi?
Bà nhíu mày, dịu dàng hỏi: “Không rõ năm nay Phương tiểu thư bao nhiêu tuổi?”
Thẩm Tây Linh đáp: “Tiểu nữ vừa tròn mười một.”
Nghiêu thị nhẹ gật đầu, quả nhiên còn nhỏ. Bà suy nghĩ một lúc, lại hỏi tiếp: “Sinh vào tháng nào?”
Thẩm Tây Linh mím môi, khẽ liếc nhìn Tề Anh. Chàng chưa từng nói với nàng Phương Quân sinh vào ngày nào, giờ không biết nên trả lời thế nào.
Chưa kịp được Tề Anh nhắc lời, Nghiêu thị đã bật cười: “Con nhìn Anh Nhi làm gì? Nó có tài giỏi đến mấy cũng chẳng biết người ta sinh ngày nào đâu. Cứ nói thật là được rồi.”
Bọn nha đầu trong phòng nghe vậy đều mím môi cười thầm, mặt Thẩm Tây Linh càng đỏ hơn, im lặng một thoáng rồi nhỏ giọng đáp: “Ngày hai mươi tư tháng hai.”
Nghiêu thị nhẩm tính bằng ngón tay, thấy chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa là đến sinh thần vậy tức là đã sắp mười hai tuổi, tính theo tuổi mụ thì là mười ba, vừa đúng độ tuổi trăng tròn mới nhú. Có nhiều nhà còn gả con gái đi lúc mười ba tuổi, nghĩ đến đây, bà liền cảm thấy chuyện hôn sự cũng không phải là không thể cân nhắc.
Trong lòng đã âm thầm tính toán, Nghiêu thị nhìn Thẩm Tây Linh càng thêm thuận mắt. Dù nàng không hề hay biết, song Tề Anh và Tề Chương đều nhìn ra được tâm tư của bà, bỗng nhiên cùng hiện vẻ bất đắc dĩ.
Tề Anh liền khẽ ho một tiếng, cắt ngang suy tính của mẫu thân: “Hôm nay đưa Văn Văn trở về, nếu phụ mẫu không có điều gì phản đối, vậy để nàng tạm ở trong phủ. Vừa hay mấy ngày nữa Vương tiên sinh sẽ đến giảng dạy, thư đường cũng coi như được mở lại. Lúc đó nàng có thể học cùng với Dao Nhi cũng không phụ sự trông cậy của phụ thân nàng khi xưa.”
Câu này, nói ra một lời mà mang hai ý. Trong miệng chàng, ‘phụ thân’ là chỉ Thẩm Khiêm, song rơi vào tai Tề Chương và Nghiêu thị, lại tự động hiểu thành Phương Dục Khải.
Tề Chương gật đầu đồng ý, Nghiêu thị cũng nở nụ cười hiền, từ chỗ ngồi đứng dậy, nắm lấy tay Thẩm Tây Linh: “Đứa nhỏ ngoan, từ nay về sau nơi này chính là nhà con, cứ an tâm mà ở lại.”
Từ Gia Hỉ Đường lui ra, Thẩm Tây Linh như được đại xá, lòng nhẹ bẫng như gió. Tề Anh đi bên cạnh, sai người dọn hành lý của nàng về viện đã chuẩn bị sẵn, rồi dắt nàng dạo quanh hậu viện rộng lớn của Tề phủ.
Hậu viện Tề phủ rộng mênh mông, chẳng khác gì Phong Hà Uyển, đầy cây quý và non bộ, chỉ là mọi thứ đều to lớn hơn gấp bội, đi trong đó dễ rối như mê cung.
Theo sau Tề Anh bước, Thẩm Tây Linh nghĩ thầm đây sẽ là chốn nương thân sau này, lòng dâng lên cảm giác lạ lùng. Đang chăm chú quan sát xung quanh, bỗng nghe Tề Anh hỏi: “Ngươi còn biết nói phương ngữ Ba Quận ư?”
Giọng chàng đong đầy vẻ vui vẻ, như trong lòng cũng đang cảm thấy khoan khoái. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn, đúng là ánh mắt Tề Anh thật nhu hòa, nàng cố gắng kìm nén nụ cười khẽ trên môi, giữ cho vẻ mặt nghiêm trang, đáp: “Vâng, để không bị lộ, ta có chuẩn bị trước rồi.”
Tề Anh thấy tiểu cô nương trong lòng rõ ràng đang vui vẻ phơi phới, nhưng nét mặt lại cố gắng tỏ ra điềm tĩnh, không khỏi lắc đầu cười nhẹ.
Thẩm Tây Linh thấy chàng mỉm cười, lòng lại thêm phần hân hoan, khóe môi chẳng tự chủ mà khẽ cong lên. Nàng nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Tề Anh, chẳng nói lời nào, nhưng ánh nhìn đó rõ ràng như đang mong đợi lời khen tặng.
Làm sao Tề Anh không nhận ra? Chàng theo ý tiểu cô nương, dịu dàng khen rằng: “Ừm, thật là thông minh.”
Lời khen của chàng vang lên như tiếng phụ thân từng tán dương khi nàng còn nhỏ chép chữ, lại vừa khác biệt so với phụ thân nàng ngày trước. Nàng vui mừng khi được khen, y hệt như ngày nhỏ được song thân ca ngợi, nhưng đồng thời trong lòng lại cảm thấy có điều gì đó khác lạ.
Nàng còn chưa kịp suy nghĩ điều đó là gì, đã nghe Tề Anh hỏi tiếp: “Học với ai vậy?”
Thẩm Tây Linh trở lại hiện thực, thật thà đáp: “Có tỷ tỷ tên Tử Quân ở bếp sau Phong Hà Uyển, cũng là người Ba Quận, ta học từ tỷ ấy.”
Tề Anh cười, hỏi lại: “À, là người từng mang đến cho ta món trứng hấp lần trước ư?”
Thẩm Tây Linh chợt ngẩn người, cứng họng, không ngờ Tề Anh đã biết chuyện đó rồi. Nàng cúi đầu, lắp bắp nói: “Công tử đã biết hết rồi ạ…”
Tề Anh không đáp lời, Thẩm Tây Linh lại mím môi ngẩng đầu nhìn chàng, thấy thần thái ôn hòa chẳng khác, đoán chàng không có ý trách móc, bèn hỏi tiếp: “Món trứng hấp có hợp khẩu vị công tử không?”
Tề Anh chưa trả lời, lại đổi câu hỏi: “Lúc nhỏ ngươi thường nấu cơm sao?”
Thẩm Tây Linh không ngờ chàng hỏi vậy, gật đầu, Tề Anh lại hỏi: “Học cùng ai?”
Câu hỏi này khiến Thẩm Tây Linh chợt nhớ đến cuộc sống ngày xưa bên cha mẹ. Phụ thân nàng tuy là nam nhi lại rất khéo bếp núc, món ăn nấu ra thơm ngon không gì bằng.
Nàng cố gắng thoát khỏi những hồi tưởng xa xăm, cúi đầu nhỏ nhẹ đáp: “Học cùng phụ thân.”
Giọng nói mang chút khàn khàn, hơi thấp. Tề Anh vốn chỉ hỏi thoáng qua, nhưng nhìn ánh mắt nàng đột ngột u sầu, hiểu rằng vô tình chạm vào nỗi buồn đau trong lòng nàng, cảm thấy rất áy náy. Trong lòng chàng vừa có sự hối lỗi, vừa có nỗi thương cảm khôn nguôi.
Chàng lặng thinh một lát rồi đổi chủ đề: “Nãy ngươi nói sinh thần là ngày hai mươi tư tháng hai, là thật hay giả?”
Lời nói của chàng luôn nhanh nhẹn, khiến Thẩm Tây Linh có chút lúng túng, chỉ biết ngơ ngác trả lời: “Là thật…”
Nói xong, nàng chợt có chút lo sợ, cau mày hỏi: “Có gì không ổn sao ạ? Ta không biết tiểu thư Phương gia…”
“Không sao đâu!” Tề Anh dịu dàng an ủi, ánh mắt hiền hòa. “Ta chỉ muốn biết sinh thần ngươi mà thôi.”
Ánh mắt chàng dịu dàng đến nỗi làm Thẩm Tây Linh như lạc vào làn sương mờ mịt, nàng im lặng một hồi, mím môi hỏi: “Công tử biết chuyện này làm gì ạ?”
Giọng nói mềm mại, pha chút nũng nịu, vừa như đứa trẻ, lại vừa như thiếu nữ. Hình bóng nàng trong mắt Tề Anh khiến cả người chàng cũng trở nên nhẹ nhàng, đáp: “Để sau này có thể làm lễ đáp lại món trứng hấp của ngươi.”
Thẩm Tây Linh nghe vậy, khóe môi lại khẽ bật cười, miệng thì giả bộ cự tuyệt: “Vậy không cần đâu, ta đã có đèn hồ ly do công tử ban rồi, chẳng cần gì thêm nữa.”
Tề Anh mỉm cười không nói gì thêm, một lúc sau mới lên tiếng: “Đi thôi, ta dẫn ngươi đi xem viện mà sau này ngươi sẽ ở. Nếu thiếu gì hoặc muốn thêm thứ gì, cứ nói với ta.”
Thẩm Tây Linh nhìn dáng vẻ thư thái, ân cần khi chàng cúi đầu dặn dò mình, lòng thoáng dâng niềm vui nhẹ nhàng. Nàng ngoan ngoãn gật đầu, bước theo phía sau chàng.