Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 82: Say đắm (1)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tề Anh trở về Phong Hà Uyển khi những ngày đầu năm mới vẫn chưa qua.
Núi Thanh Tế vẫn giữ nguyên vẻ cũ ba năm về trước, những bậc đá dẫn lên núi vẫn tròn một trăm lẻ tám bậc. Trước cổng Phong Hà Uyển, đôi lồng đèn vẫn treo trên mái ngói xanh tường trắng, mọi thứ dường như chẳng hề đổi thay.
Từ vườn đi vào tiền sảnh, từ xa đã thấy ánh đèn đuốc sáng rực, tỏa ra vẻ ấm áp, vui tươi. Ngoài sân, Tuyết Đoàn đang dùng đôi chân nhỏ bé của mình nghịch một quả tú cầu thêu. Mấy nha hoàn thấy nó ngốc nghếch đáng yêu liền vây quanh đùa giỡn, trêu chọc, tiếng cười ríu rít vang vọng.
Ba năm trôi qua, Tuyết Đoàn cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Vóc dáng giờ đây đã lớn hơn hẳn so với hồi nhỏ. Chắc hẳn nhờ chủ nhân chăm sóc cẩn thận, nó được nuôi dưỡng vô cùng tốt, béo tròn mập ú, bộ lông trắng phau xù lên như bông. Nhìn nó chạy quanh đuổi theo quả cầu trên đất, đôi khi còn khó mà phân biệt được đâu là mèo, đâu là cầu.
Đám nha hoàn đang chơi đùa vui vẻ, tạm thời không để ý rằng nhị công tử đã trở về. Thanh Trúc theo sau Tề Anh, thấy họ có vẻ lơ là bổn phận, bèn khẽ hắng giọng một tiếng để nhắc nhở.
Ba nha hoàn ấy không ai khác chính là Thủy Bội, Phong Thường và Tử Quân.
Nghe tiếng hắng giọng, ba người quay đầu lại nhìn, thấy công tử đang đứng ở cổng sân thì giật mình, vội vàng dứt tiếng cười, đồng loạt cúi người hành lễ với Tề Anh. Tiếng hắng giọng ấy cũng đánh động Bạch Tùng đang ôm kiếm đứng ở một góc khuất, hắn lặng lẽ bước ra từ trong bóng tối, cũng hành lễ với Tề Anh.
Tề Anh liếc nhìn Bạch Tùng, khẽ gật đầu, rồi tiện tay phẩy nhẹ ý bảo mấy nha hoàn miễn lễ. Chàng sải bước vào tiền sảnh, nhưng không thấy người cần tìm. Chờ đến khi đi vòng qua bình phong rồi ngồi xuống, chàng mới nhàn nhạt hỏi: “Tiểu thư của các ngươi đâu rồi?”
Ba năm trôi qua, đám nha hoàn kia cũng chẳng thay đổi là bao, người chủ sự vẫn là Thủy Bội. Nghe công tử hỏi, nàng vội vàng cung kính đáp: “Thưa công tử, tiểu thư vừa về đã chạy ngay vào bếp, đang tự tay làm bánh canh cho ngài. Tính theo thời gian thì chắc là cũng…”
Chưa dứt lời, mọi người đã nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ ngoài sân. Ba nha hoàn đưa mắt nhìn nhau, biết ngay tiểu thư đã đến. Thủy Bội dứt khoát ngậm miệng, cùng Phong Thường và Tử Quân lặng lẽ lui sang một bên.
Tề Anh cũng nghe thấy động tĩnh, liền ngẩng mắt nhìn về phía cửa hoa sảnh. Ngay sau đó, thấy Thẩm Tây Linh ôm một khay đồ ăn bước ra từ sau bình phong, trong thoáng chốc khiến cả sảnh đường như bừng sáng.
Ba năm trôi qua, tiểu cô nương mảnh mai yếu ớt năm nào giờ đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp rạng ngời.
Thực ra, dung mạo nàng cũng chẳng thay đổi là mấy, vẫn là gương mặt ấy, không khác hồi nhỏ là bao. Đôi mắt kia vẫn lấp lánh như nước, nốt ruồi son giữa chân mày vẫn linh động như xưa. Chỉ là thần thái đã khác hẳn, ngày trước vì cảnh ngộ nên thường rụt rè, né tránh, nay lại trở nên ôn nhu đoan trang hơn, còn thêm vào nét e lệ riêng của thiếu nữ mới lớn. Đôi mắt ấy như thể đã học được cách nói chuyện, chỉ cần nhẹ nhàng nhìn ai một cái là tức khắc khiến lòng người mềm nhũn.
Nàng cũng cao hơn, dáng người mảnh mai, thanh tú. Hôm nay nàng mặc bộ y phục trắng viền gấm thêu ngọc trai, kiểu dáng ôm eo càng làm tôn lên đường nét mềm mại, eo thon không đầy một vòng tay, mà những nơi cần đầy đặn thì vẫn đầy đặn, tỏa ra vẻ đẹp quyến rũ kín đáo.
Nàng có một gương mặt thanh khiết như tiên nữ bay lượn trong tranh Phật, nhưng vóc dáng lại mang vẻ mềm mại yêu kiều như hồ ly trong truyện hát rong. Điều đó khiến ai nhìn thấy cũng chỉ biết cảm thán tay nghề của Nữ Oa nương nương thật quá đỗi tinh xảo, ngay cả người đẹp đến vậy cũng nặn ra được.
Bức bình phong phía sau nàng vẽ hoa nở rực rỡ, nàng đứng đó, chẳng khác nào bước ra từ một bức tranh sống động, càng làm toát lên nét đẹp kiều diễm. Chính vào lúc ấy, ánh mắt nàng giao nhau với ánh mắt của Tề Anh, đôi mắt long lanh tức thì sáng lên, ánh cười rạng rỡ lan ra nơi đáy mắt làm cả gian sảnh như bừng sáng theo nụ cười ấy.
Thủy Bội đứng bên cạnh nhìn thấy rõ ràng, ngay giây phút tiểu thư bước ra từ sau bình phong, thần sắc của công tử cũng lập tức dịu xuống. Hai người chỉ liếc nhau thoáng qua, rõ ràng nhẹ nhàng như nước, nhưng nàng lại cảm thấy tim như bị xao động, như bị gió xuân thổi nhẹ… thậm chí, mơ hồ còn mang chút dư vị tình sâu ý nặng.
Nàng giật mình trong lòng, rồi thấy tiểu thư bước tới gần công tử, nhẹ nhàng đặt khay đồ ăn lên bàn, khẽ khom người hành lễ, giọng nói dịu dàng vang lên: “Công tử đã về.”
Giọng nàng nhẹ như suối chảy, nghe êm ái lòng người.
Nàng còn chưa kịp cúi người thật sự, Tề Anh đã đưa tay nhẹ đỡ, môi mỉm cười, khẽ lắc đầu, rồi chỉ vào ghế bên cạnh ý bảo nàng ngồi.
Thẩm Tây Linh nhìn chàng một cái, mặt hơi ửng hồng, thuận theo ý ngồi xuống bên cạnh. Lại nghe chàng hỏi:
“Nàng về lúc nào vậy?”
“Đã hơn một canh giờ rồi ạ!” Nàng đáp. “Lẽ ra phải về sớm hơn, nhưng dọc đường gặp mưa nên mới bị chậm trễ.”
Nàng dừng lại, rồi bắt đầu nhỏ giọng kể lể chuyện dọc đường, nào là xe sa vào bùn mấy lần, cực nhọc thế nào, không giấu diếm chàng điều gì.
Tề Anh lặng lẽ lắng nghe, đợi nàng nói xong mới khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thu lại ánh mắt, nói khẽ: “Bình an trở về là tốt rồi.”
Lời lẽ nhẹ nhàng, nhưng người trong sảnh ai nấy đều nghe ra một tầng ấm áp khác thường.
Chuyện này chẳng phải lạ lẫm gì. Thanh Trúc và Bạch Tùng theo hầu bên cạnh Tề Anh nhiều năm, đều rõ điều đó. Ba năm nay công tử thăng quan tiến chức, tính tình cũng trở nên nghiêm nghị, lạnh lùng hơn. Nhưng chỉ cần nói chuyện với Thẩm Tây Linh thì giọng điệu luôn dịu dàng hơn vài phần, mà hôm nay lại còn đặc biệt dịu dàng.
Mọi người đều lặng im, cúi đầu làm thinh. Chỉ mơ hồ nghe thấy tiểu thư nhẹ giọng “vâng” một tiếng, sau đó lại nghe công tử nói: “Đi đường vất vả rồi, trở về nghỉ ngơi là được, cần gì phải tự mình xuống bếp?”
Lúc ấy hình như tiểu thư mới chợt nhớ đến món ăn trước mặt. Cả sảnh nghe thấy tiếng bát đĩa va vào nhau, hẳn là nàng lấy bát trong khay ra, rồi đẩy đến trước mặt công tử.
Nàng nói: “Món này là nhất định phải làm… Công tử nếm thử xem, tuy hôm nay về gấp, nhưng canh này đã ninh hơn một canh giờ, chắc cũng vừa miệng công tử.”
Thực ra chẳng cần nàng nói, mọi người cũng biết hương vị món canh ấy nhất định là tuyệt hảo. Ngay khi nàng vừa bước vào hoa sảnh, hương thơm đã lan tỏa khắp nơi, giống hệt như bao lần sinh thần những năm trước, nàng đều tự tay nấu bánh canh mang tới cho công tử.
Dường như giữa hai người có một ước hẹn không thành lời. Sinh thần chàng, nàng nhất định phải nấu bánh canh, mà Tề Anh ba năm qua cũng chỉ ăn bánh canh nàng làm.
Lúc này Tề Anh nhìn bát canh trước mặt, nước canh trắng ngần, được ninh từ măng non, không chỉ có màu đẹp mà mùi hương cũng ngào ngạt. Hành lá thái mảnh, điểm xuyết chút tinh tế, dầu mè đun nhỏ lửa cho dậy mùi, sợi mì mềm mảnh như tơ, rõ ràng nàng rất dụng tâm.
Mùi thơm dìu dịu ấy khiến mệt mỏi suốt đêm yến tiệc dường như cũng tan biến, cơn đau âm ỉ nơi bụng cũng như được xoa dịu. Vẻ mặt Tề Anh càng thêm dịu dàng, gắp một miếng măng đưa vào miệng, hương vị chậm rãi lan tỏa, vẫn là hương vị ba năm nay, ngọt ngào mà thanh nhã. Tay nghề của nàng, luôn khiến chàng hài lòng.
Chàng ngẩng lên nhìn nàng, thấy nàng cũng đang nhìn chàng bằng đôi mắt biết nói ấy, vừa mong chờ lại vừa có chút lo lắng, còn nhỏ giọng hỏi: “… Ngon không ạ?”
Làm chàng bỗng thấy mềm lòng.
Tề Anh khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn nàng, đáp: “Ừ. Ngon.”
Món nàng làm, chàng lúc nào cũng thấy ngon.
Lời vừa dứt, Thủy Bội không kìm được lén ngước mắt nhìn hai người một cái, thấy giữa làn hơi nước bốc lên từ bát canh, họ lại nhìn nhau. Chỉ là một cái liếc mắt thoáng qua, nhưng tiểu thư đã mặt ửng hồng, vội cụp mắt xuống, còn công tử thì vẫn nhìn nàng thêm một lát nữa rồi mới thu lại ánh mắt, tiếp tục ăn.
Thủy Bội nhìn thấy cảnh ấy mà chẳng hiểu sao lại cũng đỏ mặt… như thể mình vừa chứng kiến điều gì không tiện nói ra. Nàng vội vã cúi đầu, không dám nhìn tiếp.
Bánh canh dùng xong, đã là quá nửa đêm.
Tề Anh rời khỏi hoa sảnh, Thanh Trúc theo hầu về Hoài Cẩm viện, giúp công tử thay y phục nghỉ ngơi. Vừa ra đến cổng viện, đã thấy Thủy Bội đi tới.
Thanh Trúc bước lên hỏi: “Ngươi tới làm gì vậy? Tiểu thư lại có chuyện gì sao?”
Nói cho đúng thì, trong ba năm qua, người không đổi thay là mấy chính là Thanh Trúc.
Ba năm trước hắn chỉ là một thiếu niên mới lớn, đứng cạnh Thủy Bội còn cao bằng nhau. Giờ ba năm trôi qua, ngay cả Thẩm Tây Linh cũng đã cao vút lên, vậy mà hắn chẳng cao thêm chút nào, vẫn chỉ cao ngang Thủy Bội, thậm chí hình như còn thấp hơn tiểu thư một tẹo.
Thần sắc của hắn vẫn không đổi, vẫn nghiêm túc, đứng đắn như hồi nhỏ. Dù nhỏ tuổi hơn Thủy Bội, nhưng luôn mang dáng vẻ trưởng thành sớm, rất biết cách làm chủ tình hình.
Thủy Bội nghiêng người chào Thanh Trúc rồi nói: “Tiểu thư muốn mời công tử qua nói vài lời, không biết công tử có rảnh không?”
Vừa dứt lời, nàng quay sang thì thấy đèn Hoài Cẩm viện đã tắt, đoán chắc công tử đã nghỉ ngơi. Quả nhiên, Thanh Trúc nói tiếp: “Hôm nay đã muộn, công tử đã đi nghỉ rồi. Ngươi về nói với tiểu thư rằng…”
Thủy Bội đang tiếc thay cho tiểu thư thì chưa nghe xong câu nói của Thanh Trúc, cửa chính của Hoài Cẩm viện mở ra, công tử đã khoác áo đứng ngay cửa hỏi: “Tiểu thư của các ngươi nói hẹn ở đâu?”
Giọng chàng không to cũng không nhỏ, thần sắc cũng bình thản, nhưng Thủy Bội cảm giác tâm trạng công tử rất tốt. Nàng liền khẽ quay lại, lễ phép cúi chào rồi cố kìm nén nụ cười, cung kính đáp: “Bẩm công tử, tiểu thư ở Vọng Viên.”
Khi Tề Anh đến điểm hẹn, Thẩm Tây Linh đang ngồi bệt ở cái đình nhỏ bên hồ Vọng Viên. Dưới đất đặt một cái bếp nhỏ bằng đất nung, trên bếp có một cái xửng hấp, không biết nàng đang hấp gì.
Nghe tiếng động, nàng quay đầu nhìn về phía cổng đá Vọng Viên, thấy Tề Anh khoác áo đi vào.
Đôi mắt phượng của chàng như được tôi luyện, bước đi giữa bóng trúc mờ dưới ánh trăng tạo nên khung cảnh thần tiên tuyệt đẹp.
Vừa vào đình, Tề Anh liền cau mày mắng nàng: “Sao lại ngồi bệt xuống đất, đứng dậy ngay.”
Chữ ‘lại’ này có chút ý tứ đặc biệt.
Ba năm qua, Vọng Viên vẫn cấm người ngoài vào, nhưng Thẩm Tây Linh đã thành khách quen, thường ngồi nghỉ ở cái đình nhỏ.
Khi Tề Anh còn ở Phong Hà Uyển, họ thường cùng nhau trò chuyện trong vườn. Khi chàng không có mặt, nàng cũng thi thoảng một mình đến đây ngồi. Ngồi một mình thì không sao, nhưng khi nói chuyện với nhau, nàng cảm thấy không thể thiếu chuyện ăn uống nên dần dần hình thành thói quen nấu nướng ngay tại Vọng Viên, làm cho không gian vốn yên tĩnh của vườn có thêm chút hơi ấm của cuộc sống.
Thật ra Tề Anh không phản đối nàng như vậy. Vì tay nghề nàng hợp khẩu vị chàng, mà nàng nấu ăn cũng không gây ồn ào. Ngược lại, có một cảm giác bình yên lạ thường, chàng cũng không nói gì. Chỉ là nàng hay ngồi bệt xuống đất khi nấu, mà nền đất thì lạnh, thân thể nàng lại yếu nên nguyệt sự tới hàng tháng là đau bụng không chịu nổi.
Chàng sớm đã dặn nàng không được ngồi dưới đất nữa, nàng lúc nào cũng giả vờ ngoan ngoãn trước mặt chàng nhưng quay đi lại đâu vào đó.
Thẩm Tây Linh nhìn chàng cau mày, mím môi, không có ý định đứng dậy, nói: “Công tử không phải đã bảo người đốt địa long ở đây rồi sao? Rất ấm, không lạnh đâu.”
Thực ra đúng là vậy. Vì nàng hay bướng bỉnh, chàng cũng không còn cách nào, đành sai người đặt địa long dưới cái đình, trừ mùa hè nóng, còn lại ba mùa đều phải nhóm lửa để nàng tiện đến ngồi.
Ở ngoài trời mà đặt địa long dưới đình, mỗi năm phải đốt liền ba mùa, chuyện như vậy ở đâu cũng hiếm thấy, nhưng vì thương nàng, chàng chiều theo.
Khi nói câu đó, ánh mắt nàng có chút nũng nịu, mềm mại và dịu dàng, làm cho người ta không nỡ quở mắng nữa. Tề Anh cũng hơi bó tay, thở dài, cúi người chạm vào mặt đất, cảm nhận hơi ấm từ dưới lên, quả thật ấm hơn chỗ ngồi bình thường, mới thôi không bắt nàng đứng dậy nữa.
Tác giả:
Tề Anh: Ta đi ngủ đây.
Thanh Trúc: Ừ, ngài ấy đi ngủ rồi.
Thủy Bội: Á à…
Thanh Trúc: Đừng nhìn nữa, thật sự ngủ rồi, đi thôi đi thôi.
Thủy Bội: Tiếc quá! Tiểu thư định hẹn hò mà, giờ phải dời rồi…
Tề Anh: Khoan đã — ta tỉnh rồi.
Thanh Trúc: ? Ta thấp nên bị ngươi ta “chơi” hả?