Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 85: Men say (4)
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Tây Linh là một người mang trong lòng đầy mâu thuẫn.
Ba năm qua, một mặt nàng không muốn mình lớn lên, vì sợ rằng khi trưởng thành sẽ phải rời xa chàng; nhưng mặt khác, nàng lại tha thiết mong mình mau lớn để chàng không còn xem nàng là tiểu cô nương nữa.
Trái tim nàng cứ thế lay động, lúc thế này, lúc thế kia, khiến chính nàng cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Thật sự quá phiền lòng.
Nàng lặng lẽ cúi đầu, trong lòng cuộn trào bao cảm xúc khó gọi thành tên. Khi ngẩng mặt nhìn chàng lần nữa, vẻ mặt nàng bỗng trở nên dịu dàng lạ thường.
Đó là ánh mắt Tề Anh quá đỗi quen thuộc, một cái nhìn ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Nàng lại dùng ánh mắt ấy lặng lẽ liếc nhìn đầu gối bên cạnh của chàng, nơi mà suốt đêm nay nàng đã thầm mong được tựa vào.
Trong khoảnh khắc cảm xúc dâng trào, nàng không kìm được nữa, khẽ khàng nghiêng người tựa đầu vào, cất giọng nhỏ nhẹ: “… Vậy được, chàng nói sao thì cứ làm như vậy đi.”
Đó đối với nàng là một hành động có thể gọi là dũng cảm đơn độc, một sự thân mật đầy mơ hồ. Sự thân mật của nàng dành cho chàng vừa rõ ràng lại vừa kín đáo: hành động nép vào chàng thì rõ ràng là thân mật, còn từ ‘chàng’ mà nàng thốt ra lại đầy ẩn ý.
Ba năm nay, nàng vẫn luôn gọi chàng một tiếng “công tử” cung kính, xa cách. Nhưng nay lại nói một tiếng “chàng” nhỏ nhẹ, vừa như nhượng bộ trong oán trách vừa như nũng nịu. Một tiếng xưng hô tưởng chừng tầm thường, nhưng trong quan hệ và sự dè chừng giữa hai người bao năm, lại là một bước phá vỡ ranh giới. Một ranh giới vô hình, nàng đã khẽ khàng vượt qua một tấc.
Trong khoảnh khắc đó, tim nàng thắt lại. Sự xao xuyến khi được gần gũi khiến nàng không khỏi run rẩy, cảm giác lo lắng như thủy triều dâng trào, khiến trái tim nàng bồn chồn không yên.
Nàng không biết chàng sẽ làm gì, có đẩy nàng ra không? Rồi sao nữa? Trách mắng nàng ư? Hay là chẳng nói lời nào, chỉ âm thầm trở nên lạnh lẽo?
Mười ngón tay mảnh mai của nàng bất giác siết chặt vào nhau.
Nhưng thực ra, lúc đó trong lòng Tề Anh, suy nghĩ lại không hề phức tạp như nàng tưởng. Nói thẳng ra, lúc ấy lòng chàng trống rỗng.
Hành động vượt ranh giới bất ngờ của nàng khiến chàng cũng trở nên do dự, trong đầu mơ hồ như màn sương mỏng, chẳng khác nào cảnh nàng vừa rồi mở nắp xửng hấp, hơi nước bốc lên mịt mờ, khiến một người luôn nghiêm cẩn như chàng cũng không biết phải xử trí ra sao.
Tề Anh hiểu rất rõ, cử chỉ như vậy vốn không hợp lễ nghĩa giữa hai người lúc này. Nàng nay đã trưởng thành, sắp tới sẽ cử hành lễ cập kê, nào còn là tiểu cô nương nữa?
Khi xưa chàng còn có thể ôm nàng, véo má nàng nhưng từ ba năm trước sau khi biết được tình ý nàng, chàng đã dần dần tránh mọi thân mật, ngay cả những động chạm bình thường cũng vô cùng kiềm chế.
Ấy vậy mà giờ đây, nàng lại tựa vào đầu gối chàng.
Chàng đáng lý phải cách nàng ra, dẫu vì thương nàng cũng nên lặng lẽ đứng dậy rời đi. Nhưng nàng tựa vào chàng với dáng vẻ yếu mềm, đầy lưu luyến, khiến những cảm xúc lạ lùng vốn đã nhiều lần trỗi dậy trong lòng chàng đêm nay lại càng thêm khuấy động. Bởi vậy chàng do dự và lòng chàng bỗng trở nên trống rỗng, không thể đoán định.
Cả hai người đều chìm trong im lặng. Khó mà nói khi ấy sự im lặng kia khiến ai thấy khổ sở hơn, nhưng người đầu tiên không chịu nổi, vẫn là Thẩm Tây Linh.
Chuyện này cũng hợp tình. Nàng còn nhỏ, chưa từng trải qua bao sóng gió như Tề Anh. Làm sao nàng chịu đựng được lâu? Nếu không chịu được thì phải hành động thôi, phải làm gì đó để xua tan nỗi lo âu và căng thẳng trong lòng.
Lúc ấy nàng có hai con đường, một là âm thầm ngồi thẳng dậy, giả như chưa từng có gì xảy ra. Chỉ cần nàng không nói, chàng chắc chắn cũng sẽ không nhắc đến, vậy là mọi chuyện êm xuôi. Hai là bất kể đúng sai, cứ tiếp tục tiến tới, đánh một canh bạc, xem thử rốt cuộc hai người có thể đi đến đâu.
Tính nàng vốn cẩn trọng, thông thường sẽ không chọn vế sau. Nhưng ba năm kinh doanh đã dần rèn cho nàng thêm can đảm, nay trong lòng quyết một phen, tự nhủ: “Không tiến ắt sẽ lùi.” Thế là nàng lại tiến thêm một bước, nàng nghiêng cả thân mình về phía chàng, hai tay đặt lên đầu gối chàng, gương mặt xinh đẹp vùi nửa mặt vào khuỷu tay mình.
Nàng nằm rạp trên đầu gối chàng.
Thậm chí, nàng không né tránh ánh mắt chàng, ngược lại, dùng ánh mắt nhìn thẳng vào chàng, trong mắt có vẻ ngây thơ cũng có chút mị hoặc mà nàng tự mình học được, nhẹ giọng nói: “Công tử… ta vẫn còn muốn ăn cua.”
Gió thu khẽ lay, làn sóng lăn tăn lan trên mặt hồ.
Tề Anh trong khoảnh khắc ấy, đầu óc bỗng choáng váng.
Chàng luôn biết tiểu cô nương này xinh đẹp, bất kể lúc nào cũng khiến người ta ngẩn ngơ. Nhưng thuở trước nàng còn nhỏ, dù đẹp cũng chỉ như một đứa trẻ ngoan, nàng lại luôn cư xử đúng mực, dù làm nũng cũng có chừng mực, chưa từng có cái vẻ lặng lẽ đưa tình như lúc này.
Tề nhị công tử từng gặp vô số nữ sắc. Chốn quan trường vốn đầy quyền mưu và mỹ nhân, chàng đã thấy bao nhiêu giai nhân diễm lệ, tình ý mê hoặc, thế nhưng chưa từng động lòng. Ấy vậy mà nàng… nàng hôm nay, nằm bên đầu gối chàng, dùng đôi mắt ấy nhìn chàng…
Chàng lại… động lòng.
Chàng cuối cùng không đẩy nàng ra. Chỉ âm thầm đổ tất cả sự bất thường đêm nay lên men rượu làm ấm trong trà gừng khi nãy. Rồi lặng lẽ cầm lấy con cua còn lại, đáp: “… Được.”
Chàng đã ngầm cho phép rồi.
Thẩm Tây Linh tức khắc thở phào nhẹ nhõm, lúc hoàn hồn mới phát hiện lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi.
Nàng từng nghĩ chàng sẽ né tránh nàng, thế mà lại không. Nàng thấy lòng mình rạo rực. Nàng không đi suy đoán việc chàng thuận theo lần này rốt cuộc có ý gì, chỉ biết thỏa mãn với sự gần gũi hiếm hoi này. Nàng nhìn chàng vì nàng mà bóc cua, tai nghe tiếng vỏ cua rôm rốp, mắt ngắm bàn tay dài thon đẹp đẽ kia khẽ khàng tách từng chiếc chân cua nhỏ bé. Gần lắm, gần lắm.
Nàng nằm nghiêng trên đầu gối chàng, cảm thấy vô cùng ấm áp.
Tề Anh nhìn ra được sự thỏa mãn nơi nàng, trong lòng thoáng nghĩ, có lẽ là do nàng nuôi Tuyết Đoàn đã nhiều năm nên bản thân nàng cũng ngày một giống mèo con, dẻo dai, mềm mại, lại càng biết quấn người, biết làm nũng.
Có thể là do hơi rượu ấm lòng khiến tâm tình cũng chênh vênh, đến cả chàng cũng sinh ra vài phần thất lễ, chỉ thấy thiếu nữ tựa gối mình lúc này thật khiến người ta yêu thương, thế nên khi tách vỏ được một chiếc càng cua, chàng không trao tận tay nàng như thường lệ mà đưa thẳng đến bên môi nàng.
Giữa lúc men say thoang thoảng, hai người đều lặng lẽ chìm vào một tầng sương mờ của cảm giác.
Nửa tháng chia ly, kỳ thực không chỉ có Thẩm Tây Linh nhớ nhung. Tề Anh… cũng có đôi phần nhung nhớ. Bằng không, đêm nay khi Thủy Bội đến mời, sao chàng lại đáp lời?
Giờ phút này, nàng đang vùi trên đầu gối chàng, tay chàng kề cận bên mặt nàng, nhìn nàng ngoan ngoãn ăn phần thịt càng cua mình đưa, trong lòng chàng có thứ cảm giác tê dại dịu dàng lan tỏa, khó gọi thành tên.
Điều này không đúng. Thật sự là không đúng. Nhưng giờ khắc này, chàng vẫn không muốn chấm dứt.
Đến khi chàng bóc xong cả con cua đó, rõ ràng ban đầu nàng nói là mua về cho chàng nếm thử, cuối cùng lại thành ra chàng chẳng ăn được bao nhiêu, tất cả đều vào bụng nàng.
Thế nhưng lúc đó, ai còn bận tâm đến cua ngon hay không, trong mắt họ, chỉ còn có nhau.
Hai người nói chuyện không ngớt, rõ ràng chỉ mới nửa tháng không gặp, vậy mà dường như đã có vô vàn điều muốn kể.
Thẩm Tây Linh thủ thỉ kể về những điều mắt thấy tai nghe dọc đường, kể về các điền trang nàng mới mua, kể về núi non sông nước nàng từng đi qua, kể về những chưởng quầy, tiểu nhị đã giao thiệp. Bình thường nàng vốn không phải người hay nói, vậy mà giờ lại như có dòng suối trong lòng không ngừng tuôn chảy, chỉ bởi vì người đang ngồi trước mặt là chàng.
Tề Anh vẫn lặng lẽ lắng nghe, thấy nàng lúc cao hứng thì hơi ngồi thẳng lên, lúc mệt lại nhẹ nhàng tựa lên gối chàng nghỉ một lát. Trong mắt chàng luôn mang ý cười nhè nhẹ, dịu dàng, lượn lờ quanh nàng không tan. Đến khi nàng ngẩng đầu hỏi ý, chàng sẽ dùng giọng trầm khẽ, lạnh lùng mà ấm áp đáp lời, nàng hỏi gì, chàng tất sẽ trả lời.
Chàng vẫn luôn như thế, dịu dàng và đáng tin cậy.
Đêm ấy quá đỗi đẹp đẽ, đến nỗi Thẩm Tây Linh không hề muốn chia ly. Rõ ràng nàng mới từ xa trở về, cả ngày chạy xe ngựa mệt mỏi, vậy mà giờ phút này chẳng thấy chút mệt mỏi nào. Nàng chỉ muốn mãi cùng chàng trò chuyện, hoặc dẫu không nói gì, chỉ cần được lặng lẽ tựa trên gối chàng cũng đã mãn nguyện.
Nàng lại sợ chàng mỏi, nghĩ chàng cả đêm tiếp đãi khách khứa hao tổn không ít tinh thần, sáng mai còn phải vào triều, chắc hẳn nên nghỉ sớm mới phải.
Nàng cố nén nỗi lưu luyến trong lòng, ngẩng đầu khẽ hỏi: “Công tử có thấy mệt không? Sáng mai còn phải thượng triều…”
Tuy miệng nói vậy, nhưng trong mắt và mày nàng vẫn phảng phất nét quyến luyến, chẳng hề muốn rời. Nàng lại nghe chàng khẽ đáp: “Không sao, cứ để ta nghe ngươi nói thêm một lúc nữa.”
Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, ánh mắt hai người giao nhau, trong khoảnh khắc ấy, tựa như có điều gì vừa khẽ khàng sinh ra trong tim cả hai, mơ hồ mà huyền diệu, không rõ ràng nhưng sâu sắc. Khó lòng diễn tả.
Nàng chỉ cảm thấy hân hoan, tiếp tục thủ thỉ kể chuyện, thi thoảng lại được chàng rót cho một chén trà gừng. Sau rồi nàng thực sự đã mệt, nhưng vẫn chẳng nỡ chia xa bèn nằm yên trên gối chàng giả vờ ngủ.
Lúc đầu, nàng thật không định ngủ, chỉ muốn mượn cớ này mà bám lấy chàng thêm một đêm. Nhưng Tề Anh tưởng nàng buồn ngủ, nên dịu dàng vỗ nhẹ lên vai nàng. Vỗ nhẹ… rồi vỗ mãi, đến khi nàng thật sự chìm vào giấc mộng.
Và nàng chẳng thể thấy được, lúc nàng thiếp đi, ánh mắt chàng nhìn nàng phức tạp biết bao.
Đêm thu hơi lạnh, vậy mà tiểu cô nương lại ngủ ngon lành trên gối chàng. Tựa như nàng hoàn toàn không có chút phòng bị nào đối với chàng. Rõ ràng nàng là người cẩn thận, luôn hiểu thế nào là đề phòng. Thế mà trước mặt chàng, nàng lại luôn như thế, giống hệt con mèo Tuyết Đoàn nàng nuôi, ai khác mà chạm vào nó là nó vươn móng vuốt, riêng nàng lại có thể khiến nó lăn ra phơi bụng.
Tình ý như thế không thể nào là chỉ một sớm một chiều mà là từng ngày từng tháng bên nhau ba năm ròng, hơn một nghìn ngày đêm tích tụ mà thành.
Không chỉ nàng đối với chàng như thế, thực ra, chàng cũng vậy với nàng.
Ba năm trước, chàng từng thử đoạn tuyệt cái tình cảm mơ hồ mà nàng dành cho chàng. Nhưng cuối cùng, chỉ vì một ánh mắt muốn nói lại thôi, chàng mềm lòng bỏ lỡ cơ hội dứt khoát.
Mà có một số cơ hội, bỏ qua rồi là chẳng thể quay lại.
Chàng đã bỏ lỡ. Từ đó về sau, quả nhiên chàng càng ngày càng không thể từ chối nàng. Đến nỗi dần dần, bản thân chàng cũng bắt đầu hồ nghi chính mình, chàng không thể từ chối nàng là bởi không nỡ? Hay là… trong sâu thẳm, chàng cũng có phần nào mong muốn?
Có lẽ… mẫu thân nói đúng. Thậm chí năm xưa huynh trưởng và đại tẩu cũng nói đúng. Chàng đối với nàng, quả thật… đã nảy sinh ý niệm không nên có.
Trong mắt chàng hiện lên một nụ cười như có như không, pha lẫn sự bất đắc dĩ. Nhưng rất nhanh, vẻ mặt lại trở nên trầm mặc, như đang nghĩ đến rất nhiều điều khó khăn.
Chàng nghĩ đến xuất thân của nàng, nghĩ đến tình cảnh của bản thân, nghĩ đến dòng họ của mình… Chàng đang bối rối, cũng đang dao động.
Đêm thu yên lặng như nước, Vọng Viên tựa hồ là một góc riêng không màng thế sự. Nơi đây, cả hai đều được hưởng một khoảnh khắc tự do ngắn ngủi để chàng tạm gác mọi nặng nề, tĩnh lặng mà trân trọng từng giây từng phút ở bên nàng.
Chàng biết, mình không nên để mọi thứ đi xa như hiện tại, chàng lẽ ra phải cẩn trọng hơn, phải nghĩ đến nhiều điều hơn. Chàng lẽ ra… không nên để nàng vượt qua cái ranh giới đó.
Nhưng đêm nay, cứ để như vậy đi.
Duy chỉ đêm nay thôi!