Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 132: Tâm Tâm Đến Nhà Ngoại
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dung Từ vừa lái xe được một đoạn, bà cụ Dung bỗng nhiên nhớ ra, vội hỏi: “Phong Đình Thâm đến bệnh viện rồi, vậy Tâm Tâm đâu? Con bé đi đâu mất rồi?”
Chưa kịp trả lời, Dung Từ đã thấy sắc mặt bà cụ Dung trầm xuống.
Nhìn vẻ mặt ấy, Dung Từ hiểu ngay bà đang tức giận vì Phong Đình Thâm bỏ mặc Phong Cảnh Tâm để cùng Lâm Vu đi chăm sóc bà cụ Phong.
“Anh ấy sẽ lo liệu ổn thôi ạ,” Dung Từ nhẹ nhàng nói.
Nhưng bà cụ Dung không tin, gằn giọng: “Nếu nó còn cư xử như vậy, Tiểu Từ, cháu cứ kiện ra tòa, nhất định phải giành cho bằng được quyền nuôi Tâm Tâm!”
Dung Từ hơi khựng lại, rồi khẽ đáp: “Vâng ạ.”
Bà cụ Dung vẫn còn bực dọc.
Về đến nhà họ Dung, bà cụ Dung xuống xe trước. Ngay lúc đó, điện thoại Dung Từ reo lên.
Là Phong Cảnh Tâm gọi.
Dung Từ không nghe máy.
Tính ra, mấy tháng nay thời gian cô và Phong Cảnh Tâm ở bên nhau chưa đầy nửa tháng.
Nhưng chỉ mới cách nhau hai ngày, cô đã cảm nhận rõ ràng con gái quấn quýt mình hơn trước rất nhiều.
Giống như quay lại những ngày chỉ có mình cô chăm sóc Tâm Tâm.
Điện thoại lại reo lần thứ hai.
Dung Từ nhìn màn hình hai lần, rồi vẫn quyết định không nghe, thậm chí tắt luôn máy, đi vào nhà ăn cơm cùng mọi người.
Nhưng vừa ngồi xuống, điện thoại bàn trong nhà bỗng đổ chuông.
Dung Từ gần như đoán được ngay là ai gọi.
Cô lập tức đứng dậy: “Cháu nghe máy đây.”
Cô nhanh chân bước ra phòng khách.
Đúng như dự đoán, đầu dây bên kia là giọng Phong Cảnh Tâm.
Nghe thấy cô, Tâm Tâm reo lên vui vẻ: “Mẹ ơi!”
Dung Từ ừ một tiếng, hỏi: “Ăn cơm chưa?”
“Chưa ạ,” giọng Tâm Tâm có chút buồn bã. “Mẹ ơi, mẹ đang ở nhà bà ngoại hả? Con cũng muốn qua đó. Lát nữa mẹ ăn cơm với con nhé?”
Bà cụ Dung quay sang, hỏi: “Tâm Tâm gọi à?”
Dung Từ đành gật đầu: “Vâng.”
“Tâm Tâm nhớ cháu à?” Bà cụ Dung đặt bát đũa xuống, bước tới. “Nếu con bé muốn qua thì mau gọi cho Phong Đình Thâm, bảo người đưa nó đến đây. Chúng ta để phần cơm cho nó.”
Dung Từ: “... Vâng ạ.”
Vừa nói, cô vừa bảo Tâm Tâm: “Biết rồi, con qua đây đi.”
“Vâng ạ!”
Trước khi gác máy, Dung Từ nhắc: “Đi nhớ nói với ba một tiếng.”
“Con biết rồi ạ.”
Mọi người trong nhà họ Dung định đợi Phong Cảnh Tâm đến rồi ăn tiếp.
Dung Từ bảo mọi người không cần đợi.
Khoảng một tiếng sau, Phong Cảnh Tâm mới tới.
Vừa vào cửa đã chạy ù đến bên Dung Từ: “Mẹ! Con đến rồi!”
“Ừ.” Dung Từ chỉnh lại áo quần cho con, nhẹ giọng nói: “Mẹ đi hâm cơm cho con.”
“Vâng ạ!”
Tâm Tâm đặt ba lô và máy tính bảng xuống, theo Dung Từ vào bếp.
Dung Trường Thịnh và vợ đã đưa Dung Tầm đi học, chỉ còn bà cụ Dung ở nhà.
Thấy Phong Cảnh Tâm như cái đuôi nhỏ dính sát lấy Dung Từ, bà cụ Dung cười vui vẻ, không quấy rầy khoảnh khắc đoàn tụ của hai mẹ con.
Dung Từ bảo Tâm Tâm ra ngoài đợi.
Tâm Tâm ngoan ngoãn ra phòng ăn, ngồi chờ Dung Từ bưng cơm nóng ra.
Thực ra Tâm Tâm ăn rất kén, cơm hâm lại thường không ngon như cơm mới nấu. Nhưng hôm nay, cô bé không hề kén chọn, ngược lại còn ăn rất hào hứng.
Vừa ăn, Tâm Tâm vừa kể chuyện vui hôm nay: “Mẹ ơi, hôm nay con đi chơi mê cung với chú Hạ và bạn Đan Đan ạ.”
Dung Từ: “Ừ.”
Dường như nhận ra Dung Từ có thể không biết Đan Đan là ai, Tâm Tâm vội giải thích: “Đan Đan là bạn con, bạn ấy gọi chú Hạ là cậu.”
“Ừ.” Dung Từ gật đầu, thấy con gái hào hứng chia sẻ, bèn hỏi: “Các con chơi gì nữa?”
“Chúng con đi chơi mê cung ạ.”
Dung Từ không phản ứng, nhưng bà cụ Dung lập tức sa sầm mặt.
Trước đó, Phong Đình Thâm đòi đưa Tâm Tâm về, bà tưởng anh định tự tay chăm sóc con gái.
Ai ngờ, anh ta không những không tự chăm, còn giao con cho người khác trông hộ, nhất quyết không để Dung Từ gần gũi con bé.
Sắc mặt bà cụ Dung trở nên vô cùng khó coi.
Phong Cảnh Tâm không hay biết điều đó, tiếp tục nói: “Chú Hạ định giữ con lại ăn tối, nhưng con muốn về ăn với mẹ nên mới gọi cho mẹ.”
Dung Từ: “Ừ.”
Cô nhẹ giọng hỏi: “Con có cảm ơn chú Hạ chưa?”
“Con cảm ơn rồi ạ,” Tâm Tâm vui vẻ đáp.
Dung Từ không hỏi thêm.
Làm xong bài tập, ăn cơm xong, Tâm Tâm ở lại phòng khách chơi với Dung Từ và bà cụ Dung.
Bà cụ Dung ngồi cạnh, hỏi: “Tâm Tâm có muốn ở lại nhà bà cố ngoại chơi thêm một thời gian không?”
Chưa đợi Dung Từ lên tiếng, Tâm Tâm đã reo lên: “Có ạ!”
Bà cụ Dung cười, nói thêm: “Tâm Tâm đã hứa với bà cố ngoại rồi thì không được nuốt lời, ít nhất phải ở lại một tuần nhé.”
“Vâng ạ!”
Dung Từ nhíu mày.
Bà cụ Dung rất hài lòng, vỗ tay Tâm Tâm đầy yêu thương.
Khi Tâm Tâm cúi đầu chơi game, bà cụ Dung nhìn Dung Từ, nói: “Trẻ do chính mình nuôi lớn thì khác thật, dù thế nào, Tâm Tâm vẫn chỉ quấn mỗi cháu.”
Dung Từ nghe vậy, nhất thời không biết nói gì.
Tâm Tâm xích lại gần, rủ Dung Từ cùng chơi game.
Dung Từ nhìn con gái, hỏi: “Con chắc chắn chứ?”
Cô lo rằng Tâm Tâm đồng ý nhanh vậy, nhưng chỉ vài ngày nữa là lại hối hận, muốn về bên Phong Đình Thâm và Lâm Vu.
Tâm Tâm ngập ngừng giây lát.
Hai giây sau, cô bé mới hiểu ý mẹ, nói: “Đương nhiên rồi ạ, con đã hứa với bà cố ngoại rồi mà.”
Dung Từ không nói thêm.
Bỗng nhiên Tâm Tâm nhớ ra điều gì, nói: “À đúng rồi, con chưa báo với ba. Để con gọi điện nói với ba một tiếng.”
Phong Đình Thâm nghe máy rất nhanh.
Sau khi nghe Tâm Tâm nói, anh đáp: “Ba biết rồi. Cần gì thì gọi cho ba, ba sẽ cho người mang sang.”
Tâm Tâm: “Vâng ạ.”
Cô cúp máy nhanh chóng.
Ban đầu, bà cụ Dung còn lo Phong Đình Thâm không đồng ý, thậm chí định ngăn Tâm Tâm gọi.
Nhưng lý trí mách bảo bà không nên làm vậy.
Giờ thấy Tâm Tâm vui vẻ sau cuộc gọi, bà không kìm được hỏi: “Ba con đồng ý rồi à?”
Tâm Tâm vui vẻ đáp: “Đương nhiên rồi ạ.”
Rồi cô bé thắc mắc: “Tại sao ba lại không đồng ý ạ?”
Tâm Tâm lại nói thêm với bà cụ Dung: “Ba đối xử với con rất tốt, con muốn làm gì ba cũng đều đồng ý hết.”
Bà cụ Dung: “...”
Bà lại một lần nữa không biết phải nói gì.
Dung Từ không xen vào.
Đến giờ đi ngủ, Dung Từ nắm tay con gái lên lầu, dắt vào phòng tắm.