183. Chương 183: Tiệc Thọ Và Gặp Gỡ

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 183: Tiệc Thọ Và Gặp Gỡ

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày mừng thọ của bà cụ Phong nhanh chóng đến nơi.
Nhờ được Phong Đình Thâm nhắc trước, Phong Cảnh Tâm đã chuẩn bị quà sinh nhật từ sớm.
Buổi sáng vừa xuống dùng điểm tâm, cô bé đã tặng quà ngay cho bà. Bà cụ Phong cười tít mắt: “Cảm ơn Tâm Tâm.”
Phong Đình Thâm cũng đưa món quà trên tay mình cho bà: “Đây là quà của cháu và Tiểu Từ tặng bà, chúc bà sinh nhật vui vẻ.”
Bà cụ Phong liếc nhìn anh, chưa kịp mở lời thì quản gia đã bưng hai hộp quà bước vào, khom người nói: “Lão phu nhân, đây là quà mừng thọ do bà Dung và mợ chủ sai người mang tới ạ.”
Bà cụ nhận quà, ánh mắt liếc sang Phong Đình Thâm.
Bà hiểu rõ cháu trai mình cố ý nói vậy để làm mình vui, gom quà của riêng anh vào thành quà chung của hai vợ chồng. Nhưng từ lâu, bà đã không còn ép buộc chuyện của họ nữa.
Bà khẽ hừ một tiếng: “Tiểu Từ nhà ta đã tặng quà riêng cho bà rồi, không cần cháu thêm chuyện.”
Nói xong, bà quay sang chỗ khác, chẳng thèm để ý đến anh thêm nữa.
Phong Đình Thâm chỉ cười nhẹ, không để bụng, quay sang thúc giục Phong Cảnh Tâm ăn nhanh để còn đưa đi học.
Gửi quà xong, Dung Từ cầm chìa khóa xe đến công ty.
Chưa được bao lâu, cô cùng Úc Mặc Huân lên đường đi Tấn Độ.
Vừa đặt chân tới nơi, họ đã gặp Lâm Vu.
Thấy hai người, Lâm Vu chỉ hướng về Úc Mặc Huân, lễ phép chào: “Úc tổng.”
Nụ cười của cô rạng rỡ, tâm trạng dường như rất tốt, hoàn toàn không thấy chút buồn bã nào dù không được tham dự tiệc mừng thọ của bà cụ Phong.
Úc Mặc Huân bĩu môi, chẳng thèm đáp lại, quay sang Dung Từ và cùng cô đi làm việc.
Dung Từ không dự tiệc mừng thọ, nhưng Úc Mặc Huân lại tỏ ra khá hào hứng.
Tối hôm đó, anh về nhà chính, cùng cha mẹ đến khách sạn nơi tổ chức tiệc.
Họ đến khá sớm.
Khi vừa tới, sảnh tiệc còn chưa đông khách.
Hôm nay là đại thọ của bà cụ Phong, cả dòng họ Phong đều coi trọng, ai nấy đều có mặt đầy đủ.
Trong đó có cả Phong Cảnh Tâm.
Úc Mặc Huân đã hai ba năm rồi chưa gặp lại cô bé.
Trước kia gặp, anh đã thấy Phong Cảnh Tâm có nét giống Phong Đình Thâm, nhưng lần này gặp lại, sự tương đồng càng rõ rệt hơn.
Thấy nhà họ Úc tới, người nhà họ Phong liền lịch sự ra tiếp đón: “Úc tổng, phu nhân Úc, Tiểu Úc tổng.”
Hai bên chào hỏi vài câu xã giao, ánh mắt phu nhân Úc bất giác dừng lại trên người Phong Cảnh Tâm.
Úc Mặc Huân và Dung Từ quen nhau sau khi Dung Từ trở thành học trò của Nam Trí Tri.
Phu nhân Úc rất quý Dung Từ, thấy cô vừa xứng tuổi với con trai mình, lại xuất sắc, bà từng muốn se duyên cho hai người.
Nhưng chưa kịp mở lời, Úc Mặc Huân đã nói rõ Dung Từ đã có người trong lòng, rồi cô nhanh chóng kết hôn.
Về chuyện Dung Từ và Phong Đình Thâm, phu nhân Úc cũng biết đôi phần.
Vì vậy, bà hiểu ngay Phong Cảnh Tâm là con gái của Dung Từ.
Thấy ánh mắt phu nhân Úc dừng lâu trên cháu gái, bà cụ Phong cười nói: “Đây là chắt gái tôi, Tâm Tâm.”
Phu nhân Úc mỉm cười, xoa đầu Phong Cảnh Tâm: “Đáng yêu quá.”
Phong Cảnh Tâm lễ phép gọi: “Bà Úc.”
Xong, cô bé quay sang nhìn Úc Mặc Huân, ánh mắt dừng lại vài lần, dường như có điều gì muốn nói.
Bà cụ Phong thấy vậy, bật cười hỏi: “Sao vậy, Tâm Tâm nhìn chú Úc chằm chằm thế?”
Phong Cảnh Tâm nhẹ nhàng trả lời: “Cháu thấy chú Úc… trông sao quen quen ạ.”