Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 218: Cuộc Gặp Gỡ Không Mong Muốn
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 218 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Trường Bách hoàn hồn, nhìn cô cười khẽ rồi lắc đầu: “Không có gì.”
Sau khi bàn xong việc với Hạ Trường Bách, chiều hôm đó, Úc Mặc Huân gọi điện về.
Anh nói:
“Vừa rồi luật sư báo, Lâm Vu vẫn nhất quyết không hủy hợp đồng. Vì chuyện này, cô ta sẵn sàng bồi thường cho chúng ta một khoản phí tổn thất danh dự rất lớn, nhưng anh không đồng ý. Không thể thương lượng được thì anh đã nhờ luật sư tiến hành thủ tục pháp lý.”
Dung Từ đáp: “Vâng, em hiểu rồi.”
Xong việc này, Úc Mặc Huân lại nói tiếp: “Ngày mai Phong Đình Thâm sẽ đến công ty bàn công việc. Phần đầu cuộc đàm phán để Lam Tiêu phụ trách là được, nhưng có một văn bản cần em đích thân xác nhận. Cho nên…”
Ý anh là ngày mai cô sẽ phải gặp mặt Phong Đình Thâm.
Dung Từ hiểu rõ hàm ý, nhẹ nhàng đáp: “Vâng, em biết rồi.”
Hôm sau, Phong Đình Thâm cùng Trình Nguyên đến công ty vào buổi chiều.
Đúng như Úc Mặc Huân dặn, ban đầu Lam Tiêu là người tiếp đón. Giữa chừng, Dung Từ nhận được tin nhắn từ Lam Tiêu liền lập tức đến phòng họp.
Có lẽ trước đó Lam Tiêu đã giải thích với Phong Đình Thâm rằng Dung Từ sẽ thay mặt Úc Mặc Huân xác nhận nội dung hợp đồng và ký tên.
Khi cô đẩy cửa bước vào, cả Phong Đình Thâm và Trình Nguyên đều không tỏ vẻ ngạc nhiên.
Vào phòng, cô lễ phép chào theo nghi thức công việc: “Chào Phong tổng.”
Phong Đình Thâm bắt tay cô xong rồi ngồi xuống, không nói thêm điều gì.
Dung Từ lật tài liệu, kiểm tra lại một số điều khoản trong hợp đồng với anh. Thấy không có vấn đề, cô ký tên ngay tại chỗ và nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Phong Đình Thâm đáp lại: “Hợp tác vui vẻ.”
Việc cần làm đã xong, Dung Từ chuẩn bị rời đi. Cô quay sang Lam Tiêu nói: “Tôi còn chút việc riêng, tổng giám đốc Lam, phiền anh tiếp đón Phong tổng giúp tôi.”
Nói xong, cô đứng dậy định rời khỏi phòng thì Phong Đình Thâm liếc đồng hồ, ngẩng đầu nhìn cô và mở lời: “Tối nay cùng ăn cơm nhé?”
Chưa đợi Dung Từ trả lời, anh đã nói tiếp: “Lát nữa tôi sẽ cho người đón Tâm Tâm qua đây.”
Ban đầu Lam Tiêu nghĩ Phong Đình Thâm mời Dung Từ ăn cơm vì hai bên vừa đạt được thỏa thuận hợp tác. Nhưng nghe đến câu thứ hai, anh sững người.
Vì anh chợt nhận ra, giọng điệu của Phong Đình Thâm khi nói chuyện với Dung Từ quá đỗi thân thiết, tự nhiên, như thể họ đã quen biết nhau từ lâu.
Hơn nữa…
Tâm Tâm là ai?
Chẳng lẽ anh ta định tìm cô để nói chuyện về Lâm Vu?
Sợ cô từ chối nên kéo cả Tâm Tâm vào?
Nếu là trước đây, cô có lẽ đã cảm thấy chua xót trong lòng. Nhưng lúc này, Dung Từ vẫn giữ vẻ mặt bình thường, lạnh lùng đáp: “Xin lỗi, tôi không có thời gian.”
Nói xong, cô quay người bỏ đi mà chẳng thèm ngoảnh lại.
Thái độ này… có phần quá lạnh lùng chăng?
Lam Tiêu đứng nhìn, trong lòng dấy lên cảm giác bất an. Anh định nói gì đó với Phong Đình Thâm thì thấy, sau khi bị từ chối, Phong Đình Thâm chỉ cúi đầu cười khẽ, dường như chẳng để tâm đến sự vô lễ vừa rồi của cô.
Trình Nguyên cũng đã biết chuyện của Tấn Độ.
Anh ta cho rằng Dung Từ vì Phong Đình Thâm, muốn trả thù Lâm Vu nên mới cố tình đẩy sự việc đi quá xa.
Trước đây anh đã không đánh giá cao Dung Từ, nay lại thấy cô công tư bất phân như vậy, trong lòng lại càng coi thường.
Sau vài lần tiếp xúc, Lam Tiêu luôn cảm thấy thái độ của Dung Từ và Úc Mặc Huân đối với Phong Đình Thâm có gì đó kỳ lạ.
Dường như…
Quá tùy tiện.
Thế mà Phong Đình Thâm dường như chẳng hề để ý.
Lam Tiêu không tài nào hiểu được ẩn tình đằng sau, thấy Phong Đình Thâm chuẩn bị rời đi liền nhanh chóng tiễn anh xuống tầng dưới.