19. Xây Dựng Mạng Lưới Thương Nghiệp

Phù Thế Nhất Mộng

Xây Dựng Mạng Lưới Thương Nghiệp

Phù Thế Nhất Mộng thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Để hạ bệ Phó Kinh Niên, tân đế đã bắt tay với hoàng thương Tống gia. Hắn ta câu kết với Tống gia, mua chuộc toàn bộ cận thần của ta, hòng tước bỏ quyền lực của ta.
Tống gia cực kỳ giàu có, được tân đế trọng dụng, làm mưa làm gió trong triều, đến nỗi Tống Uyển Chi dám đẩy ta vào doanh trại làm nô tỳ phục vụ quân lính.
Kiếp này, ta sẽ khiến bọn họ mất hết.
Vì không am hiểu kinh doanh, nên ta đã bôn ba khắp nơi, bí mật chiêu đãi các thương gia có tiếng ở mười hai trấn Đại Hạ, mời họ về làm việc cho ta.
Tống gia lợi dụng danh nghĩa hoàng thương, mua chuộc quan lại địa phương, đặt ra quy định ngầm: hàng hóa không có ấn quan, vượt quá mười cân thì bị cấm bán.
Họ độc quyền mọi con đường buôn bán, không cho phép thương nhân khác được chia sẻ lợi ích, khiến nhiều thương gia bất mãn.
Nhưng các thương nhân có tiếng ở địa phương không thể chống lại quan phủ, lại chẳng dám đối đầu với Tống gia nên dần suy tàn.
Ta bắt đầu từ Giang Nam, mở thông con đường thương mại của riêng ta.
Vương gia ở Giang Nam là nhà buôn trà lớn nhất, nhưng họ đang đau đầu vì không có thị trường, trà tồn kho bị ẩm mốc hư hỏng.
Tống gia thu mua trà với giá rẻ mạt, đóng ấn quan, bán ra với giá cao, kiếm lời đầy túi.
Nếu không phải lần này ta bí mật đi điều tra, ta cũng không biết Tống gia đã làm những chuyện lừa gạt bề trên đến mức này.
Số lượng cống nạp cho kho quốc của họ so với những gì họ thu được, chẳng đáng là bao nhiêu.
Sau buổi tiệc chiêu đãi gia chủ Vương gia, ta đã ký khế ước với ông ta: tất cả trà quán, cửa hàng và đồn điền trà dưới danh nghĩa ông ta sẽ cho ta thuê; ông ta quản lý thay ta, lợi nhuận sau khi trừ tiền thuê, ta sẽ chia cho ông ta ba phần mười.
Ông ta thay ta đứng ra, hợp tác với tất cả thương gia trà ở bốn thành Giang Nam, đều nhập vào dưới tên ta.
Ta cũng lấy danh nghĩa “Tạ Hàn Y” làm chủ đứng sau giới trà.
Để lôi kéo quan lại Giang Nam, ta miễn giảm ba phần mười thuế cho bốn thành, đồng thời cam kết chia một phần mười lợi nhuận trà cho quan phủ.
Ai không theo, ta lấy lý do cấu kết quan thương để uy hiếp họ.
Dưới áp lực của lợi ích và sự đe dọa, họ lần lượt chuyển hướng theo ta.
Tống gia dùng tiền mua được thì ta cũng có thể dùng tiền.
Ta không chỉ mua bằng tiền, ta còn dùng cả quyền lực để áp chế.
Dưới sức mạnh của tiền bạc và quyền lực, hào khí nào còn có thể giữ vững?
Cũng bằng cách tương tự, ta mua lại các ngành trà, dệt, gốm sứ ở Giang Nam không theo Tống gia, ký khế ước và giao cho họ phần chia tương ứng.
Như vậy, những hàng hóa bị tồn kho không chỉ có thể đóng ấn quan và bán ra được, mà còn khích lệ ý chí của những thương nhân muốn chống lại Tống gia.
Trong một năm rong ruổi khắp nơi để liên hệ với các thương nhân, ta ngày đêm đọc sách kinh thương, học hỏi các thương gia, cuối cùng cũng dần nắm vững đạo kinh doanh.
Dù mới chỉ bắt đầu nắm vững nhưng vừa học vừa làm, rồi cũng sẽ trở nên tinh thông.
Lạc Phong đồng hành cùng ta suốt, sắp xếp công việc cho ta, chưa từng than nửa lời.
Chúng ta ăn gió ngủ sương, uống nước lã, cắn chiếc bánh khô đến rụng răng nhưng chẳng thấy khổ.
Nhìn những cửa hàng sắp tàn lụi được hồi sinh, lòng ta vui mừng.
Ba năm thấm thoắt trôi đi.
Khi sổ sách từ các nơi gửi đến tay ta, ta thấy mừng rỡ: chỉ ba năm, tài sản dưới tên ta đã đủ sức so bì với Tống gia.
Trong ba năm ấy, ta âm thầm lôi kéo những thương nhân từng theo Tống gia, đưa ra lợi ích cao hơn để họ hợp tác với ta.
Thương nhân luôn trọng lợi, ai cho nhiều thì theo người đó.
Bề ngoài họ vẫn hợp tác với Tống gia nhưng trong lòng lại là tai mắt ta cài cắm ở các ngành của Tống gia.
Bí quyết buôn bán của Tống gia bị ta nắm rõ như lòng bàn tay.
Tài sản của ta không ngừng mở rộng, khiến Tống gia không thể không chú ý.
Lạc Phong mang tới mật thư khẩn cấp của gia chủ Vương gia.
Trong thư viết, trưởng nữ Tống gia, Tống Uyển Bình, đã đến Giang Nam, muốn hẹn gặp “Tạ Hàn Y”.
Ta đặt mật thư lên ngọn nến, đốt cháy thành tro, rồi dặn Lạc Phong:
“Đi tìm Tề nhị công tử, nói rằng Tề quốc công đã cao niên, Tề gia nên có người kế nghiệp.”
Tề nhị công tử, Tề Quang Tông là con của thiếp thất, từ nhỏ đã luôn bị phu nhân Quốc công phủ chèn ép, khó lòng ngẩng đầu lên được.
Đời trước, sau khi Tề Diệu Tông kế vị Quốc công, hắn bị đệ đệ này mê hoặc, sa vào cờ bạc.
Chỉ trong hai năm ngắn ngủi, Tề Diệu Tông đã thua sạch gia sản của Tề gia, sa sút thảm hại, cuối cùng mắc bệnh gan, chết trong thanh lâu.
Tề Quang Tông thuận lợi kế thừa tước vị Quốc công, bắt đầu chấn chỉnh lại Tề phủ.
Hắn vốn có chí lớn, tiếc rằng vì thân phận thấp kém nên không được trọng dụng, chẳng có nơi nào để thi thố tài năng.
Sau đó, Tống gia được sủng ái, Tống Uyển Chi vì oán hận phủ Quốc công từng ức hiếp mình, liền ly gián, xúi giục Tống gia đè ép phủ Quốc công.
Kết cục, phủ Quốc công suy tàn, Tề Quang Tông u uất cả đời, giải tán toàn bộ người hầu, rồi châm lửa đốt toàn phủ, cùng chết trong ngọn lửa ấy.
Sau khi chết, hắn bị người đời khinh bỉ.
Khi đó, ta chỉ cảm thấy người này là nhân tài, nhẫn nhục chịu đựng, mưu trí sâu như biển, chỉ tiếc sinh không gặp thời.
Giờ đây, có lẽ ta có thể nâng hắn lên một tầm cao mới, đồng thời nuôi dưỡng thế lực của mình trong triều, để chuẩn bị cho tương lai.
Một canh giờ sau, Lạc Phong dẫn người đến.
“Tề Quang Tông bái kiến điện hạ.” Hắn vén vạt áo bào, quỳ xuống hành lễ.
“Ngẩng đầu lên.” Hắn từ từ ngẩng đầu, giữa đôi mày hơi nhíu lại, trong mắt tràn đầy nghi hoặc và cảnh giác.
Ta nhìn hắn từ đầu đến chân, dáng người gầy gò, thấp hơn nam nhân bình thường, mặt mày thanh tú, da thịt trắng mịn như nữ tử.
Thật sự nhìn thế nào cũng thấy có chút kỳ lạ.
Trước kia ta và Tề Diệu Tông có giao tình, ta là biểu tỷ ác độc, hắn là biểu đệ ăn chơi trác táng, hai người hợp nhau một cách kỳ lạ, chẳng được ai ưa.
Tề Quang Tông nhìn ta như vậy, hẳn là lo ta sẽ gây khó dễ cho hắn.
“Nhị công tử, mời ngồi.” Hắn đứng dậy, lễ độ gật đầu, rồi ngồi xuống.
Ta chợt nảy ra ý định, đứng lên rót cho hắn một chén trà.
“Nhị công tử, mời dùng trà.”