Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 34
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhìn bóng lưng Lộ Chi Dao rời đi, Lý Nhược Thủy hơi kinh ngạc. Cô vốn tưởng những chuyện này Lộ Chi Dao sẽ từ chối, không ngờ y lại đồng ý dứt khoát như thế.
“Em dâu còn gọi anh là Trịnh công tử thì thật xa cách quá.” Giọng nói mang theo chút ý cười kéo Lý Nhược Thủy về với thực tại. Cô nhìn nam tử tuấn tú trước mặt, sau đó khẽ mỉm cười.
“Anh Cả.”
Người này chính là anh Cả của Trịnh Ngôn Thanh, Trịnh Ngôn Mộc. Trong ký ức của Lý Nhược Thủy, nhân vật này không xuất hiện trong truyện, nhưng vì nguyên tác quá dài nên cô đã bỏ qua khá nhiều đoạn, bởi vậy cũng không chắc là mình đã quên mất hắn ta hay không.
Trịnh Ngôn Mộc mặc áo choàng dài màu xanh đen, đầu đội mũ, giống Trịnh Ngôn Thanh đến sáu phần, nhưng khí chất thì trưởng thành hơn nhiều, nhìn qua cũng thấy điềm tĩnh hơn anh ta vài phần.
Hai tiểu đồng cầm đèn lồng đi trước dẫn đường, cô và Trịnh Ngôn Mộc bước đi sóng vai, cảm thấy khá ngượng ngùng. Dù sao thì cô cũng không phải là con dâu thật sự của Trịnh phủ.
“Trước anh bận việc buôn bán bên ngoài, không kịp về dự hôn lễ của em và em Ba, thật sự rất áy náy.”
Lý Nhược Thủy khẽ lắc đầu, lễ phép đáp: “Anh Cả cứ nói đùa.” Má ơi! Cô thật sự không muốn nói chuyện xã giao với người không quen đâu! Nhất là còn là bậc bề trên như thế nữa!
“Đừng căng thẳng quá, anh nào có ăn thịt người.” Thấy vẻ gò bó của cô, Trịnh Ngôn Mộc không nhịn được bật cười, sau đó lấy hộp gấm từ tay tiểu đồng phía sau, “Đây là quà tân hôn anh chuẩn bị cho hai em, xem như chút lòng thành.”
Trên hộp gấm bằng gỗ trắc có chạm khắc hoa mẫu đơn, tỏa ra hương thơm nhè nhẹ, nhìn là biết thứ bên trong rất có thể là vật quý giá. Lý Nhược Thủy nhìn món quà mà chỉ cảm thấy khó xử. Cô và Trịnh Ngôn Thanh là kết hôn giả, khế ước còn viết xong rồi, bây giờ lại nhận quà quý thế này thì biết tính sao.
“Anh Cả cùng đi đến Đông Uyển với em đi, giờ chắc Trịnh Ngôn Thanh đang ở đó, anh giao cho chàng ấy có lẽ thích hợp hơn.”
“Nhận đi, như vậy trong lòng anh sẽ thấy bớt áy náy hơn phần nào.” Trịnh Ngôn Mộc khẽ thở dài, sau đó nhét hộp gấm vào tay cô, rồi lại đưa thêm mấy quyển sách.
“Không ai được làm phiền nó đang ôn bài, sáng mai ăn sáng là có thể gặp. Mấy quyển sách này, phiền em dâu giao lại cho nó.”
Lý Nhược Thủy ôm cả hộp gấm lẫn sách, không thể từ chối nên chỉ đành mỉm cười nhận lấy. Đưa hết cho Trịnh Ngôn Thanh đi, dù sao cũng đều là đồ nhà anh ta, giao cho anh ta xử lý là được rồi.
“Nói mới nhớ, hình như anh vẫn chưa biết em dâu là người nơi nào.”
Hay quá, cô cũng không biết “Lý Nhược Thủy” này là người ở đâu.
“Giang hồ chẳng có mẹ cha, bốn phương là chốn chở che mái đầu.”
“Xin lỗi.” Trịnh Ngôn Mộc hơi mở to mắt nhìn cô, có vẻ khá hối hận: “Là anh nhiều lời, lại nhắc đến chuyện không nên hỏi.”
“Không sao.” Lý Nhược Thủy ôm đồ trong tay, mỉm cười lắc đầu.
Tiểu đồng phía trước cầm đèn lồng dẫn đường, thỉnh thoảng có vài con thiêu thân bay ra từ trong bóng tối lao vào chao đèn, rồi khi không vào được, nó lại chỉ có thể bò loạn xạ trên mặt đèn. Bóng cánh lớn in xuống mặt đất, râu rung rung, trông thật đáng sợ. Tiểu đồng vội vã đập nó xuống đất, sau đó quay đầu liếc nhìn hai người, rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Trịnh Ngôn Mộc không thèm liếc mắt đến, hắn nhấc chân giẫm lên xác thiêu thân, vừa cười vừa hỏi: “Nghe nói gần đây sức khỏe của em Ba đã khá hơn nhiều, không còn ho dữ dội như trước nữa, xem ra việc xung hỷ cũng có hiệu quả, đều nhờ công của em dâu cả đấy.”
Lý Nhược Thủy lại gượng cười: “Là công lao của thầy thuốc thôi, em không dám nhận đâu.”
Trịnh phủ quá lớn, Đông Uyển lại quá xa, cô đã đi nhanh hết mức rồi mà vẫn còn một đoạn nữa mới đến.
“Nghe nói trước đây em dâu cùng bằng hữu đã bắt được con quỷ thường đến phủ quấy phá, đúng là khiến người ta bội phục. Có dịp chúng ta có thể cùng nhau trao đổi một chút.”
“Có thời gian thì chắc chắn luôn.” Ai cũng biết, câu này nghĩa là không bao giờ có dịp đó.
Trịnh Ngôn Mộc thoáng khựng lại, rồi tiếp tục nói: “Không biết em dâu có thể kể một chút về chuyện đêm đó không? Anh thường đi làm ăn bên ngoài, bởi thế rất hiếu kỳ với những chuyện như vậy.”
Ký ức đêm đó chẳng mấy tốt đẹp, hơn nữa cô cũng không thân thiết gì với Trịnh Ngôn Mộc nên không muốn kể nhiều, bởi thế chỉ đành cười trừ.
“Chuyện đó dài lắm, hay là để hôm khác có thời gian sẽ nói kỹ hơn… Đông Uyển đến rồi, Anh Cả có muốn vào ngồi một lát không?”
Lý Nhược Thủy đứng trước cổng sân, mỉm cười nhìn Trịnh Ngôn Mộc.
Hắn ngẩng đầu liếc nhìn tấm biển treo trên cổng sân, sau đó lắc đầu: “Anh không quấy rầy nữa, hai người nghỉ sớm đi.”
“Vâng, Anh Cả.”
Trịnh Ngôn Mộc khẽ gật đầu ra hiệu cho cô, rồi dẫn theo đám người rời đi về hướng tây bắc.
Dọc đường nhìn lại, tối nay trừ Đông Uyển, khắp các hiên nhà khác trong Trịnh phủ đều có đèn sáng, chắc chắn là đang mở tiệc tẩy trần.
“Trịnh Ngôn Thanh thật đáng thương, trong nhà có tiệc mà chẳng ai gọi.” Lý Nhược Thủy nhìn theo bóng lưng của họ rời đi, ôm hai món quà, lẩm bẩm một mình.
Cô không ưa Trịnh Ngôn Mộc cho lắm, nụ cười và lời nói của hắn khiến cô thấy khó chịu. Cùng là đeo mặt nạ, nhưng Lộ Chi Dao đeo vẫn dễ chịu hơn hắn nhiều. Người này ngoài miệng thì tỏ vẻ quan tâm em trai, nhưng lại toàn hỏi những chuyện vặt vãnh chẳng mấy liên quan; miệng nói áy náy với hai người họ, thế mà ngay từ đầu lại giao ngay quà cho cô, bắt cô ôm đi suốt một đoạn đường. Nói chuyện vòng vo tam quốc, không biết rốt cuộc muốn moi móc điều gì từ cô. So ra thì người chỉ mang cái “mặt nạ đau khổ” như Trịnh Ngôn Thanh còn dễ thương hơn hắn.
Lý Nhược Thủy ôm đồ bước vào Đông Uyển, dùng khuỷu tay đẩy cửa, vừa vào đã thấy Trịnh Ngôn Thanh đang chăm chú đọc một cuốn du ký.
“Sao cô ôm nhiều đồ thế?” Trịnh Ngôn Thanh vội đặt sách xuống, bước tới nhận lấy mấy quyển sách và hộp gấm.
“Anh Cả anh tặng đó.” Lý Nhược Thủy ngồi xuống ghế, bàn tay rót trà mà cứ run mãi.
Lúc trước cõng Lộ Chi Dao cô đã rất mệt, giờ còn phải ôm đồ đi một quãng đường xa như thế, chỉ run cơ thôi đã là may lắm rồi.
Nghe cô nói vậy, bàn tay Trịnh Ngôn Thanh đang xếp sách bất giác dừng lại, ngón tay anh ta vô thức gõ nhẹ lên bìa, trên mặt hiện lên nụ cười giễu cợt: “Anh Cả tôi về từ lúc nào đấy?”
Lý Nhược Thủy nhìn hắn rồi thở dài: “Vừa về, nhà anh đang mở tiệc đón tiếp đấy.”
Trịnh Ngôn Thanh buồn bã ngồi xuống ghế, ngẩn người nhìn chằm chằm tấm thảm dưới chân.
“Tưởng anh không còn để ý tới người nhà nữa chứ.” Lý Nhược Thủy vừa xoa bóp cánh tay, vừa bắt đầu nghĩ thầm về cơn đau cơ ngày mai của mình.
“Anh Cả là người duy nhất trong nhà ủng hộ tôi không theo con đường làm quan. Trong cái nhà này, tôi cũng chỉ còn bận lòng mỗi mình anh ấy thôi.” Trịnh Ngôn Thanh bối rối nhìn chằm chằm cuốn sách trên bàn, sau đó thở dài một hơi, “Lần trước cô nói tôi không có khả năng tự lập, tôi đã suy nghĩ rất lâu. Hình như tôi thật sự không tìm ra cách kiếm sống.”
Lý Nhược Thủy đang rửa mặt ở bên cạnh, giọng điệu đáp lại hắn hơi mơ hồ.
“Nếu không kiếm được, vậy anh làm người dẫn đường cho người ta đi, vừa kiếm được tiền, vừa có thể du ngoạn đây đó, lại còn có thể viết du ký, há chẳng phải tốt hơn sao?”
Như được khai sáng, ánh mắt Trịnh Ngôn Thanh nhìn Lý Nhược Thủy bỗng sáng bừng lên: “Người dẫn đường?”
Lý Nhược Thủy không còn sức để bận tâm đến anh ta nữa, cô rửa mặt xong, buông rèm xuống, chui vào chăn: “Chỉ cần tư tưởng không sa sút thì luôn có nhiều cách hơn là khó khăn.”
Cô có thể ở bên cạnh Lộ Chi Dao đến tận hôm nay, hoàn toàn nhờ vào chân lý này.
*
“Lộ công tử, cẩn thận bậc cửa, coi chừng vấp ngã.” Tiểu đồng nhắc nhở, dẫn Lộ Chi Dao vào bên trong phòng phụ.
Lộ Chi Dao bình thường luôn mang theo gậy dò đường, nhưng mỗi khi ra ngoài cùng Lý Nhược Thủy thì y lại không mang, cho nên đi lại cũng cẩn thận hơn.
Bên trong phòng phụ có không ít người: Trịnh phu nhân, Trịnh lão gia, cùng với vài tiểu đồng và a hoàn. Tất cả đều dõi mắt nhìn Lộ Chi Dao đang bước vào.
Trịnh phu nhân và Trịnh lão gia liếc nhìn nhau, sau đó âm thầm thở dài. Lộ công tử này diện mạo xuất chúng, võ nghệ cao cường thì khỏi phải bàn, mà tính cách cũng dịu dàng hiếm có đến thế, họ thực sự rất hài lòng. Song chỉ duy nhất một điều khiến họ không hài lòng, đó chính là đôi mắt. Con gái mà ở bên một người mù, làm sao họ có thể yên tâm cho được, vả lại cũng không biết sau này con cái liệu có bị di truyền bệnh về mắt không.
“Mời Lộ công tử ngồi.” Trịnh lão gia mở lời, “Hôm nay mời công tử đến đây, chủ yếu là để cảm ơn công tử đã giúp đỡ Ngôn Thanh nhà ta vài hôm trước, hy vọng công tử không cảm thấy đường đột.”
Lộ Chi Dao thong thả nở nụ cười, giọng điệu ôn hòa: “Chỉ là việc nhỏ thôi.”
Trịnh lão gia liếc mắt ra hiệu cho phu nhân, hai người nhân cơ hội Lộ Chi Dao không nhìn thấy thì lặng lẽ trao đổi ánh mắt một lúc.
“Cũng không vòng vo thêm nữa.” Trịnh phu nhân hắng giọng, cười nói: “Không biết Lộ công tử hiện tại đã có người trong lòng chưa?”
“Chưa có.” Lộ Chi Dao chẳng hề do dự trả lời.
Trịnh phu nhân có vẻ hài lòng gật đầu, khóe mắt lộ ra vài nếp nhăn: “Vậy… công tử cảm thấy con gái ta thế nào?”
Đôi môi Lộ Chi Dao khẽ nở nụ cười, ánh nến cam ấm hắt lên gò má nghiêng khiến khuôn mặt y trông càng ôn hòa và dịu dàng hơn: “Xin lỗi, con gái của phu nhân là?”
Trịnh phu nhân và Trịnh lão gia liếc nhìn nhau, nụ cười trên mặt dần biến mất. Chẳng lẽ là con gái họ tự mình đơn phương, mà hai người này thậm chí còn chưa từng chính thức quen biết? A hoàn đứng bên cạnh không nhịn được liếc nhìn ra sau tấm bình phong, rồi lặng lẽ lùi về sau một bước.
“Là ta, Trịnh Mi. Chúng ta cũng không phải là lần đầu gặp mặt.” Trịnh Mi nghe đến đây thì không nén nổi nữa, vén váy bước ra từ sau tấm bình phong, đi thẳng đến trước mặt y.
“Ta cũng không vòng vo nữa. Ta đã để mắt đến chàng rồi. Chàng có nguyện ý vào Trịnh phủ làm con rể không?” Từ nhỏ Trịnh Mi đã học làm ăn, thường xuyên giao thiệp với người lạ, nên tính cách cũng vì đó mà thẳng thắn dứt khoát, không ưa kiểu e lệ của nữ nhi thông thường.
Nếu Lý Nhược Thủy có mặt ở đây, nhất định cô sẽ vô cùng khâm phục mà phải vỗ tay cho Trịnh Mi. Việc có vào làm con rể hay không không quan trọng, quan trọng là muốn học hỏi sự tự tin và dũng cảm ấy.
“Không muốn.” Lộ Chi Dao chỉnh lại chuỗi tràng hạt trên cổ tay, sắc mặt vẫn không thay đổi.
Y còn tưởng đến đây sẽ gặp chuyện thú vị gì đó, nào ngờ lại là một màn nhàm chán thế này.
Lộ Chi Dao đứng dậy, khom người hành lễ: “Đa tạ lòng tốt của mọi người, cáo từ.”
Trịnh Mi xưa nay vốn kiêu ngạo, chị ta lập tức bước lên một bước chặn trước mặt Lộ Chi Dao, hoàn toàn không để tâm đến lời từ chối của y: “Chàng có thể suy nghĩ thêm. Nếu làm con rể nhà họ Trịnh, muốn mua gì cũng được, ta còn có thể bỏ tiền chữa mắt cho chàng. Chỉ toàn lợi chứ không hại.”
Lộ Chi Dao khẽ bật cười, y bước lên một bước, giọng vẫn nhẹ nhàng: “Cô đang cản ta sao?”
Nụ cười vẫn là nụ cười vừa từ bi vừa dịu dàng ấy, thậm chí đôi mắt y vẫn nhắm lại, thế mà lại khiến chị ta cảm nhận được cơn lạnh chạy dọc sống lưng.
Trịnh Mi theo bản năng lùi về sau một bước: “Chuyện làm rể cứ từ từ tính sau, ngày mai chàng cùng ta đi du ngoạn quanh hồ.”
Trước khi Lộ Chi Dao từ chối, Trịnh Mi vội nói thêm: “Ta có thể đáp ứng một yêu cầu của chàng.”
Lộ Chi Dao xoay chuỗi tràng hạt lạnh buốt trên cổ tay, khóe môi khẽ nhếch nở nụ cười.
“Được.”
Trịnh Mi thở phào nhẹ nhõm, Trịnh phu nhân cũng mỉm cười rạng rỡ: “Lộ công tử, tối nay nhà ta có tiệc, cùng theo chúng ta nhé…”
“Không cần.” Lộ Chi Dao chỉ khẽ lễ phép chào họ rồi rời đi.
Trịnh Mi lại quên mất nỗi sợ hãi vừa rồi, chị ta hài lòng nhìn bóng lưng Lộ Chi Dao đang rời đi, sau đó bắt đầu nghĩ đến bộ đồ ngày mai sẽ mặc. Nhưng phải mang theo nhiều hộ vệ hơn một chút.
*
“Lộ Chi Dao, Lộ Chi Dao…” Trong bóng tối truyền đến vài tiếng gọi mờ ảo, giọng nói trong trẻo, thanh thoát, vừa nghe là y đã nhận ra ngay. Nhưng trước mắt y chỉ là một mảng tối đen, dù mở mắt cũng không thấy gì.
Lý Nhược Thủy gọi y làm gì?
Tiếng bước chân từ xa đến gần vang lên, xen lẫn tiếng chuông leng keng, song không khiến người ta phiền phức mà lại mang đến cảm giác sinh động. Hình như y đang ngồi trong sân, làn gió nhẹ thổi qua, tiếng lá cây xào xạc, cùng với đó là tiếng ve kêu không ngớt.
Đây là mùa hè sao?
“Xem tôi mua gì này.” Người đó chạy đến bên y, vòng tay ôm lấy vai y. Đối phương đến gần, mang theo hương vải ngào ngạt, hương thơm ấy chỉ cần ngửi thôi là đã thấy ngọt thanh, mọng nước.
“Lại mua vải à?” Lộ Chi Dao nghe thấy giọng mình, giọng nói đó pha lẫn chút bất lực và những cảm xúc khác mà y hoàn toàn không sao lý giải được.
Đó là y sao?
“Gần hết mùa rồi, bây giờ không ăn thì sau không còn nữa.”
Tiếng bóc vỏ vang bên tai, nước vải bắn lên mặt và hàng mi y khá nhiều, ngứa đến mức y không chịu được, phải khẽ chớp mắt. Sau đó y nghe thấy tiếng cô nín cười, đầu ngón tay mát lạnh khẽ chạm vào má và mắt y, lau đi dòng nước ngọt lịm dính trên đó.
“Để tôi bóc xa anh ra.” Tiếng chuông leng keng bên cạnh lại lần nữa vang lên, đều đều không ngừng, là âm thanh y hoàn toàn xa lạ.
Hình như Lý Nhược Thủy ngồi xuống bàn đá, hương vải dịu nhẹ bay đến từ phía trước mặt y. Tiếng chuông lanh lảnh ấy sau khi cô ngồi yên lại vang lên từ chân y, theo gió nhẹ ngân vang. Lộ Chi Dao khẽ nhíu mày, vươn tay tìm đến nơi có tiếng chuông. Y sờ thấy cổ chân nhỏ nhắn của cô cùng chiếc vòng chân lạnh ngắt.
Không chỉ có chuông, mà còn có cả chuỗi hạt ngọc trắng của y.
Ánh mặt trời như đổ lửa, tiếng ve kêu não nề lòng người.
Lộ Chi Dao thả tay ra, giọng khô khốc: “Cái này là gì?”
“Đó là vòng chân do anh làm.” Tiếng chuông lại vang lên, hương vải ngọt thanh thoảng qua, từ xa tới gần, rồi dừng lại trước mặt y.
“Tại sao?”
Giọng cô nghe có vẻ bất lực: “Chẳng phải chính anh cầu xin sao?”
Tiếng ve kêu bỗng lớn hơn, đánh thức Lộ Chi Dao đang ngẩn ngơ, y ngồi trên giường, im lặng hồi lâu. Dường như hiện tại y vẫn còn có thể ngửi được mùi hương ngọt ngào kia, nghe thấy tiếng chuông đó, và cả cảm giác cô đặt chân lên chân mình.
Lộ Chi Dao ngồi yên trên giường, ánh trăng từ từ bò lên cổ tay rồi lướt nhẹ qua chuỗi tràng hạt trên đó, cuối cùng chiếu vào đôi mắt nửa mở của y. Trong đôi mắt mờ ảo đó ẩn chứa ánh trăng, đẹp đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Lộ Chi Dao vô thức nắm chặt chuỗi tràng hạt trên cổ tay, trong lòng thắc mắc.
Y đang cầu xin điều gì?