Quán Ăn Sáng Của Bà Ngoại
Chương 3: Mua Sắm Nguyên Liệu
Quán Ăn Sáng Của Bà Ngoại thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe Khương Tiêu Tiêu muốn nghỉ việc, các đồng nghiệp trong công ty đều ngạc nhiên. Hiện tại kinh tế suy thoái, tìm được việc đã không dễ dàng, vốn dĩ chẳng mấy ai chọn cách nghỉ việc.
Một chị đồng nghiệp dò hỏi: “Tiêu Tiêu, em tìm được công việc mới rồi à?”
“Dạ không ạ.” Khương Tiêu Tiêu cười nói. “Em được thừa kế quán ăn sáng mà bà ngoại để lại, nên tính về nhà mở quán.”
Hóa ra là phải về nhà kế thừa sản nghiệp gia đình, các đồng nghiệp xung quanh đều lộ ra ánh mắt hâm mộ. Chuyện nghỉ việc dĩ nhiên cũng rất thuận lợi.
Căn hộ ở thành phố S của Khương Tiêu Tiêu là nhà thuê. Mẹ Khương đơn độc mang cô lên đây sống, cũng không có dư dả để mua nhà. Tầng trên quán ăn sáng của bà ngoại là lầu trống, dọn dẹp một chút là đủ chỗ cho một người ở thoải mái. Khương Tiêu Tiêu trả phòng ở thành phố S, đem số hành lý ít ỏi đến quán ăn sáng, chuẩn bị bố trí chỗ ngủ ở trên gác.
Khương Tiêu Tiêu ngại mua giường, chỉ mua một cái nệm trải trên mặt đất. Bên cạnh đặt một cái bàn học nhỏ làm tủ nhỏ đầu giường. Cô còn mua thêm một cái đèn ngủ đặt dưới đất. Buổi tối, cô cuộn mình trong chăn, ánh đèn bàn ấm áp chiếu ánh vàng dịu nhẹ xuống, trên đầu là ô cửa sổ nhỏ trên mái, có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, vô cùng ấm áp.
“Lúc cửa hàng thăng cấp thì trang trí của lầu trên cũng sẽ được thăng cấp theo đấy.” Thất Thất bất ngờ cất lời.
“Trên lầu cũng thăng cấp luôn sao? Vậy tôi sẽ có được một cái giường đúng không?” Khương Tiêu Tiêu hớn hở hỏi.
“Đương nhiên, đến lúc đó người thừa kế có thể tự do lựa chọn phong cách nữa.” Thất Thất trả lời cô.
Hóa ra còn có thể lựa chọn theo phong cách nữa sao? Khương Tiêu Tiêu nhất thời tỉnh cả ngủ, một lòng muốn nhanh chóng mở quán, thăng cấp thật nhanh. Không thể không nói, hệ thống đúng là nắm bắt được tâm lý cô.
Tuy nói là Khương Tiêu Tiêu nghĩ tới cuộc sống mới mà hưng phấn khó ngủ, trằn trọc mãi đến nửa đêm, song rốt cuộc cô vẫn chìm vào giấc mộng dưới ánh sao trời, cả đêm đều mơ đến chuyện mở quán.
Ngày hôm sau, Khương Tiêu Tiêu dậy thật sớm, nhận ra mình không cần phải vội vã bắt xe buýt đi làm, đột nhiên cảm thấy một sự thoải mái chưa từng có.
“Thất Thất, hôm nay chúng ta phải làm gì?” Khương Tiêu Tiêu hỏi.
“Bởi vì kỹ năng nấu nướng của người thừa kế còn hạn chế, vậy nên phải nấu một món ăn sáng đạt cấp ba thì mới có thể mở quán.” Thất Thất đáp. “Cho nên hiện tại mời người thừa kế đi mua nguyên liệu.”
Nguyên liệu nấu ăn là do bản thân mình mua sao? Trước đây Khương Tiêu Tiêu có đọc qua vài quyển hệ thống ẩm thực, trong sách đều là nguyên liệu nấu ăn sẽ do hệ thống cung cấp, là nguyên liệu quý hiếm, nấu bừa món gì cũng ngon đến mức ai nấy phải thốt lên kinh ngạc. Cô còn tưởng hệ thống của mình cũng có thể cung cấp nguyên liệu nấu ăn cơ chứ.
Trong đầu cô thầm đối thoại với Thất Thất, nhưng Thất Thất lại giống như không biết cô đang nghĩ gì. Đối với những lời cằn nhằn của Khương Tiêu Tiêu thì Thất Thất cũng không phản ứng lại. Khương Tiêu Tiêu đánh răng rửa mặt xong, thay quần áo rồi xách một chiếc giỏ lớn bước ra từ cửa sau của quán, đi về phía chợ gần đó.
“Người thừa kế có muốn mở tính năng phân biệt chất lượng nguyên liệu không?” Vừa đến cửa chợ, Thất Thất đột nhiên hỏi.
“Tính năng phân biệt chất lượng nguyên liệu?” Khương Tiêu Tiêu không hiểu đây là tính năng gì, có điều cũng không tốn tiền, không mở thì cũng phí. Khương Tiêu Tiêu đáp: “Mở đi!”
Trong nháy mắt, trước mặt Khương Tiêu Tiêu xuất hiện một mảng màu vàng kim khổng lồ. Cô cố gắng phân biệt một chút, phát hiện toàn bộ đều là chữ số, bởi vì số lượng vô cùng nhiều nên tất cả đều trở nên mờ ảo, lộn xộn.
“Thế này thì nhìn kiểu gì!” Khương Tiêu Tiêu than thở với Thất Thất. “Cái nào cũng chồng chất lên nhau.”
“Người thừa kế có thể lựa chọn khoảng cách và cấp bậc. Chất lượng được chia thành cấp một đến cấp năm, cấp một là tệ nhất, cấp năm là tốt nhất.” Thất Thất giải thích.
Khương Tiêu Tiêu suy nghĩ: “Trước tiên chỉnh thành khoảng cách trong bán kính năm mét đi.”
Vừa dứt lời, khung cảnh ở xa hơn lập tức khôi phục bình thường, song ở chỗ lân cận vẫn là một mảng vàng sáng chói lóa.
Khương Tiêu Tiêu phân loại một chút, cấp bậc đồ ăn ở đây hầu hết đều đạt cấp bốn, tạm thời chưa thấy cấp năm nào. Hàng cao cấp chắc chỉ bán trong siêu thị sang trọng thôi, nhưng chất lượng kém quá cô cũng không muốn mua, bèn nói với Thất Thất: “Chỉ hiển thị chất lượng từ cấp ba trở lên thôi.”
Thế là hình ảnh trước mắt trở nên rõ ràng hơn nhiều, ánh sáng vàng trở nên thưa thớt hơn, dễ phân biệt hơn hẳn. Khương Tiêu Tiêu thong thả đi dạo đến một quầy hàng thực phẩm xem thử, phát hiện đa số là nguyên liệu cấp ba, một bộ phận nhỏ là cấp bốn, còn có vài thứ không hiển thị thì chắc là cấp một hoặc cấp hai rồi, dễ hiểu hơn nhiều.
“Bữa sáng chúng ta sẽ nấu món gì?” Có được tính năng từ hệ thống, Khương Tiêu Tiêu cũng bình tĩnh hơn.
“Trước mắt hệ thống chỉ cung cấp một món ăn sáng là tiểu long bao và hoành thánh rong biển tôm khô. Mời người thừa kế mua thịt heo, tôm, bột mì, trứng gà, rong biển, tôm khô và các loại gia vị.” Thất Thất hiện lên danh sách những món đồ cần mua trước mặt Khương Tiêu Tiêu.
Khương Tiêu Tiêu nghe thấy hoành thánh thì lập tức nuốt nước bọt, vội hỏi lại: “Mua bột mì luôn à? Tôi cũng phải tự làm vỏ hoành thánh và tiểu long bao luôn sao?”
“Đương nhiên rồi!” Thất Thất hớn hở nói. “Công thức nấu ăn mà hệ thống cung cấp là tốt nhất, vậy nên người thừa kế phải tự tay chế biến hoàn toàn, mới có thể làm ra món ăn đạt tiêu chuẩn của hệ thống!”
“Được rồi, được rồi, tôi sẽ tự làm.” Khương Tiêu Tiêu vội vàng trấn an hệ thống.
Trứng gà ở chợ khá tươi mới, cơ bản đều được đánh giá cấp bốn. Mấy thứ rong biển và tôm khô cũng ngon. Cô đi một vòng đã mua xong xuôi, chỉ còn thịt heo và tôm tươi. Khương Tiêu Tiêu xách một chiếc giỏ đầy đồ vào khu hải sản.
Các loại tôm dùng trong hoành thánh vốn không giới hạn, chủ yếu là để tăng thêm hương vị, cho nên Khương Tiêu Tiêu cũng không bận tâm đến loại tôm gì mà đi thẳng đến một quầy hàng có ánh sáng vàng cấp bốn.
“Lấy em một cân.” Khương Tiêu Tiêu chỉ vào một chậu nước, trong đó toàn bộ đều là tôm cấp bốn, giúp cô đỡ mất công lựa chọn.
“Em gái khéo chọn quá, tôm này đều mới bắt từ ao sáng nay đó, còn sống đây này.” Chủ sạp là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, vừa dùng túi nilon bắt tôm cho cô vừa cùng cô trò chuyện. “Thấy tôm còn nhảy tanh tách không, tươi rói đúng không?”
Tôm rất sống động, được đặt trong túi nilon buộc thắt lại. Trên tay Khương Tiêu Tiêu cầm túi thấy chúng giãy giụa không ngừng, cô hơi hoảng, bèn nhanh chóng đặt vào chiếc giỏ.
Trả tiền xong, Khương Tiêu Tiêu nghiêm túc ghi nhớ quầy này, dự định về sau sẽ tới đây mua tôm luôn. Ai biết tính năng hỗ trợ có biến mất hay không, bản thân cô cũng không giỏi chọn nguyên liệu.
“Mua thêm một miếng thịt heo nữa là có thể về nhà làm bữa sáng rồi!” Khương Tiêu Tiêu nói với Thất Thất. Không thể không nói nhờ có hệ thống hỗ trợ, tốc độ cô mua nguyên liệu rất nhanh, dù sao cũng không cần lựa chọn, chỉ cần nhìn là biết cái nào ngon rồi.
Chất lượng thịt ở các quầy không đồng đều, Khương Tiêu Tiêu bèn đi đến một quầy thịt gần đó. Thịt heo ngon nhất phải có cả mỡ và nạc xen kẽ, khi làm nhân mới không bị khô cứng. Khương Tiêu Tiêu chỉ vào một miếng thịt heo cấp bốn và nói: “Cháu lấy miếng này, một cân.”
“Được!” Người bán thịt heo là một ông chú. Ông ta lấy miếng thịt kia qua, dao hạ xuống cạch cạch hai tiếng, chia miếng thịt thành một phần cấp ba và một phần cấp bốn, sau đó chuẩn bị gói phần thịt cấp ba đưa cho cô.
Khương Tiêu Tiêu lập tức kinh ngạc, đây là loại đao pháp thần kỳ gì vậy chứ? Cô nhanh chóng ngăn ông ta lại: “Khoan đã chú, cháu không lấy miếng này!”
“Sao lại không lấy? Chú đã lấy cho cháu phần ngon rồi.” Ông chú bán thịt heo trừng mắt, trông có vẻ dọa người.
Khương Tiêu Tiêu cũng không sợ ông ta, trước mặt nhiều người thế này, chẳng lẽ ông ta dám đánh người sao? Cô chỉ vào miếng thịt cấp bốn mà ông ta đặt sang một bên: “Cháu không cần miếng thịt chú đang cầm, cháu muốn lấy miếng này.”
Ông chú sững sờ, nhất thời có chút chột dạ. Bác gái bán thịt ở quầy bên cạnh lập tức cười phá lên: “Cháu gái à, dì nói cháu nghe, ông ấy quen thói rồi, thấy cháu còn trẻ nên nghĩ cháu không biết chọn, mới lấy phần nhiều mỡ nhiều gân cho cháu, lúc nãy chỉ là nhầm lẫn thôi.”
Thực ra Khương Tiêu Tiêu cũng không phân biệt được, chẳng qua là nhờ có hệ thống. Lúc này nghe chủ quán bên cạnh nói, Khương Tiêu Tiêu cẩn thận nhìn hai miếng thịt, đúng là miếng thịt ông ta định đưa cho cô có rất nhiều mỡ. Nếu cô lấy về, chắc chắn sẽ thừa lại rất nhiều mỡ. Thật tình mua có miếng thịt mà cũng phải lằng nhằng mãi.
“Được rồi được rồi, miếng này cho cháu.” Ông chú đưa miếng thịt cấp bốn cho cô, chắc vì ông ta cũng làm loại chuyện này không ít lần, thế nên vẫn mặt dày chào mời. “Lần sau cháu tới đây chú biết rồi, sẽ không lừa cháu nữa đâu.”
Khương Tiêu Tiêu nhận lấy miếng thịt, thực sự muốn trợn mắt lên, chỉ có kẻ ngốc mới quay lại ủng hộ ông ta buôn bán.
Mua nguyên liệu xong, Khương Tiêu Tiêu xách túi nguyên liệu trở về quán ăn sáng. Lúc ở chợ thì thấy một quầy bánh kếp, lúc chủ quán đưa bánh kếp cho khách hàng, trên món ăn còn lóe lên đánh giá ba sao.
“Ơ? Đồ ăn cũng có xếp hạng sao?” Khương Tiêu Tiêu ngạc nhiên hỏi.
“Đương nhiên rồi, nếu không thì làm sao xác nhận đồ ăn cô nấu có đạt yêu cầu của hệ thống hay không.” Thất Thất đáp lại.
Hóa ra xếp hạng đều dựa trên điều này. Vừa hay Khương Tiêu Tiêu cũng thấy đói bụng, liền đi qua mua một cái bánh kếp, xem thử bánh kếp cấp ba có mùi vị như thế nào.
Tốc độ của chủ quán rất nhanh, chỉ lát sau đã làm xong một chiếc bánh cho cô. Khương Tiêu Tiêu nhận lấy bánh kếp, cắn một ngụm, đôi mắt liền mở to vì kinh ngạc.
Vỏ bánh bên ngoài giòn rụm, nhân bánh bên trong gồm đậu phụ khô thái nhỏ, trứng gà thái sợi, tể thái và thịt băm. Bên ngoài không biết là loại nước sốt gì nhưng ăn rất ngon, cắn một miếng giòn tan, trong miệng tràn ngập hương vị. Hóa ra đồ ăn cấp ba thôi đã ngon đến vậy rồi.
Túi nguyên liệu quá nặng, Khương Tiêu Tiêu dứt khoát đặt túi xuống chân, chăm chú đứng bên quầy ăn bánh kếp, vừa ăn vừa nhìn một đám khách hàng vây quanh quầy bánh kếp này.
“Thất Thất à, cô nói thử xem, tới khi quán ăn sáng của chúng ta mở cửa, không biết có được đông khách như vầy không?” Khương Tiêu Tiêu khát khao hỏi.
“Chỉ cần người thừa kế nỗ lực không ngừng, việc kinh doanh của chúng ta chắc chắn sẽ tốt hơn một quầy ăn vỉa hè cấp ba này rồi.” Giọng nói của Thất Thất nghe không chút cảm xúc.
Khương Tiêu Tiêu chỉ mải mê ảo tưởng về cảnh cửa hàng đông khách trong tương lai, hoàn toàn không để ý trong lời nói của Thất Thất còn một điểm quan trọng khác.
Ăn bánh kếp xong, Khương Tiêu Tiêu xách túi nguyên liệu trở về quán ăn sáng. Thất Thất hiển thị công thức làm hoành thánh và tiểu long bao trước mặt cô. Tiểu long bao cần phải hầm da heo đông lạnh, Khương Tiêu Tiêu cho da heo vào nồi hầm mềm, sau đó chuẩn bị nguyên liệu làm hoành thánh.
Công thức hoành thánh mà hệ thống cung cấp còn gọi là hoành thánh trứu sa. Phần vỏ hoành thánh rất mỏng, gần như trong suốt, nhưng không phải loại vỏ bánh trong suốt như há cảo tôm pha lê mà thay vào đó, phần bột được cán liên tục để vỏ bánh mỏng đến mức độ nếu đặt lên một quyển sách, có thể nhìn xuyên qua thấy được dòng chữ bên dưới.
Hai tiếng sau, Khương Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào bát súp thịt băm trước mặt. Nói thật, cô biết trình độ của mình kém nhưng không ngờ lại tệ đến thế. Bên trên bát thịt thấp thoáng ánh sáng cấp một. Khương Tiêu Tiêu cảm giác ánh sáng cấp một này cũng không sáng như lúc sáng, như thể hệ thống còn không muốn cho cô đạt cấp một vậy.
“Cô thật sự là hậu nhân của Khương Văn Bội sao?” Trong giọng nói Thất Thất mang theo vẻ hoài nghi.
Không phải chính cô bảo tôi là người thừa kế sao? Khương Tiêu Tiêu thầm oán thán, đành nói: “Thật sự tôi chưa nấu ăn bao giờ. Vỏ hoành thánh này mỏng quá, cứ chạm vào là nát. Luyện tập nhiều lần sẽ làm được thôi.”
Thịt đông dùng trong tiểu long bao yêu cầu phải ướp lạnh trước khi dùng, cho nên ngày đầu tiên Khương Tiêu Tiêu dành toàn bộ thời gian làm hoành thánh. Ngay cả bữa trưa cũng ăn súp thịt băm, nhưng phải thú thật, công thức nấu ăn mà hệ thống cung cấp đúng là rất đáng tin cậy. Tuy cô làm trông rất xấu nhưng hương vị không tệ, khiến Khương Tiêu Tiêu cũng có thêm tự tin, tin chắc mình có thể làm được món hoành thánh và tiểu long bao, nhất định sẽ được mọi người đón nhận.