Trình Hy Trở Lại: Đói Khát và Điều Bất Thường

Quan Thiền - Mễ Hoa

Trình Hy Trở Lại: Đói Khát và Điều Bất Thường

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chưa đi hết đầu hẻm, ta đã ăn sạch.
Ta quay lại, hỏi người bán bánh hấp liệu có thể cho ta thiếu một chiếc bánh nhân thịt hay không.
Người bán tỏ vẻ không vui, xua đuổi ta: "Đi đi! Đừng có quấy rầy!"
Đến ngày thứ năm sau khi Trình Hy rời đi, ta đã cạn sạch lương thực.
Ta thử nín thở, vận dụng nội công để tĩnh dưỡng.
Nhưng không hiểu sao, càng đói bụng ta lại càng thêm bực bội, tâm trí cũng chẳng thể tĩnh lặng để vận công.
Ta cảm thấy cơ thể mình có vấn đề rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc hẳn là ta không hợp thủy thổ Trường An.
Dù sao ta đã ở trong núi quá lâu, đột ngột bị đưa ra ngoài thế này, chắc chắn không thể quen được.
Cứ tiếp tục thế này thì không ổn.
Cảm giác đói bụng thật khó chịu, ta dứt khoát vác những món đồ hắn mua trước đây, từng món một đem ra quán bánh hấp để đổi lấy bánh ăn.
Chăn đệm, ấm nước, chậu sành, nồi lớn… tất cả đều bị ta mang đi đổi lấy thức ăn.
Đến ngày thứ tám, Trình Hy trở về sớm hơn dự kiến.
Hắn nhìn tiểu viện giờ đã trống hoác, trầm mặc.
Còn ta thì mệt mỏi ngồi bệt dưới đất, ôm lấy chân hắn và nói —
"Đói quá."
5
May mắn thay, lần này Trình Hy trở về mang theo nhiều bạc hơn.
Chúng ta lại cùng nhau mua sắm lại tất cả những đồ dùng cần thiết một lần nữa.
Bao gồm cả chiếc nồi lớn kia.
Trình Hy quả đúng là một người có chút cổ quái.
Hắn quá mức sạch sẽ, trong mắt không thể dung nạp nổi nửa hạt bụi.
Thế nên, tiểu viện lại được quét dọn tinh tươm, đến cả chiếc ghế đá dưới gốc hòe già cũng bị lau đến không còn một hạt bụi.
Ta chẳng thể tránh khỏi, lại một lần nữa bị hắn ấn vào trong nồi, rửa sạch ba lượt.
Ta chẳng thể phản kháng, bị hắn rửa đến bật cười, trong lòng không khỏi tự hỏi, lúc ấy vì sao hắn lại chịu dẫn một kẻ "bẩn thỉu" như ta ra ngoài?
Còn từng ngủ chung chăn với ta, khi ta còn hôi rình.
Hắn cũng thật là kiên nhẫn.
Tóm lại, ta vô cùng khâm phục Trình Hy.
Lần này hắn về, tay xách nách mang, mang cho ta không ít đồ vật.
Có một chiếc gối lụa màu lam nhạt, một con lừa nhỏ hình búp bê có thể thổi ra tiếng kêu, một hũ cờ vây, một cuốn truyện tranh...
Mỗi một món đồ hắn mang về, ta đều rất thích.
Đặc biệt là cuốn kiếm phổ vẽ hình tiểu nhân kia.
Vì có A nương dạy dỗ từ nhỏ, ta biết sơ qua vài chữ, cũng tạm xem hiểu những chiêu thức trong sách.
Trình Hy nói, những thứ này đều là mang đến cho ta để tiêu khiển, lần này hắn chỉ có thể ở lại một ngày, ngày mai đã phải rời đi rồi.
Có lẽ vì lúc hắn ở đây có thể nấu cơm cho ta ăn, nên lần này ta thật sự không muốn hắn đi.
Ta hỏi hắn: "Ngài muốn đi đâu? Có thể dẫn ta theo được không?"
Trình Hy khẽ cười, không đáp.
Ta đành tự an ủi mình, rồi nói với hắn: "Không sao cả, ta nhất định có thể sống sót, chờ đến lần sau ngài trở lại để cho ta ăn."
Trình Hy tặc lưỡi một tiếng: "Ăn nhiều như vậy, không sợ no đến chết à?"
Tối đó, chúng ta lại ngủ chung một giường.
Việc này quả thật chẳng còn cách nào khác, tiểu viện chỉ có duy nhất một gian phòng.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường có màn trướng.
Hắn nằm đầu bên kia, ta nằm đầu bên này.
May mắn là giờ mỗi người đều có một tấm đệm riêng, hắn ban đêm không còn phải đá chân ta ra nữa.
Hôm sau, Trình Hy lại rời đi.
Khoảng năm ngày sau, hắn lại quay về.
Lần này thời gian ở lại còn ngắn hơn, chỉ vỏn vẹn một canh giờ.
Là vì sợ ta đói bụng, đặc biệt đến để đưa bạc cho ta.
Ta lại hỏi hắn: "Ngài làm việc trong phủ nào? Sao có thể có nhiều bạc như vậy?"
Trình Hy chưa từng nói thân phận mình.
Trước kia hắn bảo là nô tài trong phủ quận thủ Hà Đông, sau đó lại bị bán đến Trường An.
Nay bị ta truy hỏi mãi, cuối cùng hắn cũng chịu mở miệng, nói rằng chức quan của đại nhân nhà hắn không tiện tiết lộ, chuyện không nên hỏi thì chớ nên hỏi.
Hồng Trần Vô Định
Trình Hy có diện mạo rất tuấn tú, tuy chỉ mặc áo bào xanh cũ kỹ đơn sơ, nhưng cử chỉ phong thái lại chẳng giống một người hầu hạ bình thường chút nào.
Ta nhớ lúc theo hắn đến Trường An, khi ra vào thành, chỉ cần đưa ra một chiếc lệnh bài, liền không ai dám ngăn cản xe ngựa của hắn.
Thế nên ta đoán, vị đại nhân kia chắc hẳn là người có quyền thế.
Ta bèn nói với Trình Hy: "Vậy ta có thể làm gì cho ngài và chủ nhân của ngài? Không lẽ cứ nuôi ta mãi mà không đòi gì?"
Trình Hy nghiêng đầu nhìn ta, khóe môi khẽ cong, cười nhạt: "Ngươi chẳng cần làm gì cả, cứ ăn ngon uống khỏe trước đã."
Ta đến Trường An đã hơn một tháng.
Số bạc của Trình Hy hao hụt rất nhanh, như nước chảy vậy.
Hằng ngày ta chẳng biết no đói là gì, ăn đến bụng căng tròn, chỉ nhàn rỗi chờ hắn quay trở về.
Trình Hy lần cuối trở lại là vào giờ Dậu hôm qua.
Khi ấy trời đã nhá nhem tối, hắn gõ cửa sân, ta vội chạy ra mở, nhưng hắn lại không bước vào.
Trời đã tối, hắn đội một chiếc đấu lạp, ta chẳng nhìn rõ được mặt hắn.
Ta nghi hoặc nói: "Làm gì có mưa, sao ngài lại đội đấu lạp?"
"Đau đầu, không chịu được gió."
"Ồ, vậy ngài có đi khám đại phu không? Ta ra phố bốc cho ngài một thang thuốc..."
"Không cần, sắp đến giờ giới nghiêm rồi, ta phải lập tức quay về, cái này đưa cho ngươi."
Trình Hy đưa tay, trao cho ta một thỏi bạc.
Thỏi bạc lớn năm mươi lượng, nặng trĩu trong tay ta.
Trình Hy dặn dò: "Dùng kéo cắt ra mà tiêu, tự tay cắt, chớ mang nguyên thỏi ra tiêu thụ, dạo này ta có việc, chưa thể quay lại thăm ngươi."
Trước nay Trình Hy đều chuẩn bị sẵn đồ ăn cho ta, hiếm khi đưa bạc, dù có đưa cũng chỉ là bạc vụn mà thôi.
Đây là lần đầu tiên trong đời ta thấy thỏi bạc lớn năm mươi lượng, cảm thấy rất mới lạ, vì vậy chẳng để tâm đến lời hắn dặn.
Hắn không vào viện, nhanh chóng quay về xe ngựa ở đầu ngõ.
Ta đứng trước cửa tiễn hắn, không nhịn được lẩm bẩm một câu: "Có gió đâu mà cũng đội đấu lạp."
Tối đó, Trình Hy quả thật có chút kỳ lạ.
Về sau ta mới chậm rãi nghĩ lại, luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn.