Từ Mỹ Nhân Triệu Kiến

Quan Thiền - Mễ Hoa

Từ Mỹ Nhân Triệu Kiến

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự băn khoăn ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Đến trưa ngày hôm sau, lại có người gõ cửa viện ta.
Người đến là một cô nương trẻ tuổi, mặc váy lụa vàng nhạt, đầu đội mũ che mặt bằng vải sa. Tuy không nhìn rõ dung mạo, nhưng giọng nói nàng lại trong trẻo.
Nàng nói: "Ta vâng lệnh chủ nhân, đến mời cô nương đến đây một chuyến."
Thấy thái độ nàng khá cung kính, ta bèn thò đầu ra ngoài hỏi: "Chủ nhân của ngươi là ai?"
Nàng đáp: "Cô nương không quen chủ nhân nhà ta, nhưng chắc chắn biết Trình Hy."
Vừa nghe đến tên Trình Hy, ta giật mình. Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng suy nghĩ một lát, cuối cùng ta vẫn đồng ý theo nàng ra ngoài.
Sau đó, cỗ xe ngựa có màn che bằng tơ lụa đưa ta thẳng vào hoàng thành.
Trong Đại Kỳ cung, tại Thừa Hương điện, châu ngọc tầng tầng, kim ngọc đầy nhà.
Lúc ấy, Từ Tu Nghi vẫn chưa phải là một trong Cửu tần của Hoàng đế, nhưng lại là vị mỹ nhân được sủng ái nhất lúc bấy giờ.
Nàng mới chỉ mười bảy tuổi, chưa đến độ diễm lệ yêu kiều, nhưng dung mạo thanh tú khả ái, mày mắt linh động, khéo léo.
Lần đầu gặp nàng, nàng thật sự rất tốt với ta, trước tiên đánh giá ta từ trên xuống dưới một lượt, rồi không nhịn được mà bật cười:
"Ta còn tưởng Trình Hy học theo lũ hoạn quan trong hoàng cung, lén lút nuôi cơ thiếp ở bên ngoài, nào ngờ lại là một đứa trẻ con thế này."
Khi ấy, Từ mỹ nhân tâm trạng cực kỳ tốt, mỉm cười hỏi ta: "Ngươi tên gì? Có quan hệ gì với Trình Hy?"
Từ lúc vào cung đến giờ, ta chưa hề gặp lại Trình Hy. Tuy Từ mỹ nhân trông có vẻ thân thiện, nhưng vẫn không đủ để ta buông lỏng cảnh giác.
Ta chỉ quỳ dưới đất, không đáp lời.
Rồi có một cung nữ tiến lên quở trách: "Từ mỹ nhân đang hỏi ngươi, sao ngươi không trả lời?"
Ta không để ý đến nàng ta, định giả vờ mình là một kẻ câm hoàn toàn.
Từ mỹ nhân liền gọi tỳ nữ mặc xiêm y màu vàng nhạt vừa dẫn ta vào cung đến, xác nhận ta biết nói, rồi mới tiếp tục:
"Ngươi đừng sợ, ta chỉ tò mò muốn gặp ngươi một chút. Bất luận ngươi là ai, Trình Hy đã sắp xếp cho ngươi, lại còn nhiều lần lợi dụng thân phận xuất cung thăm ngươi, đủ thấy ngươi quan trọng đối với hắn đến nhường nào."
Ta từng đoán rằng, Trình Hy là hạ nhân trong phủ một vị quan nào đó.
Chỉ đến khi vào cung, gặp được Từ mỹ nhân, ta mới biết Trình Hy lại là một thái giám.
Hắn là tiểu thái giám tòng cửu phẩm ở Dịch Đình cung.
Dịch Đình cung, chính là nơi lao dịch dành cho cung nữ hạ đẳng trong hậu cung, cũng là nơi dùng để trừng phạt những phi tần thất sủng hoặc con gái của tội thần.
Hồng Trần Vô Định
Từ mỹ nhân nói, Trình Hy làm việc dưới quyền Vương Trường ở Dịch Đình cung, trước nay vẫn luôn an phận thủ thường.
Năm ngoái, hắn khó khăn lắm mới được thăng làm chức thứ quan, vậy mà lại bị đám thái giám dưới trướng Vương Trường ganh ghét đố kỵ.
Bởi vì trong mắt các thái giám khác, Trình Hy tính tình cao ngạo, không dễ hòa đồng.
Trước kia hắn còn biết giữ chừng mực, nên cũng không đến nỗi bị người khác nhắm vào.
Thế nhưng gần đây hắn lại thay đổi, dám tham gia chuyện đánh bạc tụ tập lén lút của bọn thái giám.
Lại còn gom góp được kha khá bạc chỉ trong thời gian ngắn.
Chuyện này khiến hắn hoàn toàn đắc tội với lũ tiểu nhân đỏ mắt ghen tức. Bọn chúng đánh hắn một trận nhừ tử, rồi có kẻ liền tố cáo chuyện này lên Vương Trường.
Trong cung, đánh bạc vốn là chuyện bị nghiêm cấm. Kết quả là đám thái giám kia đồng loạt khai cung, nhất quyết đổ hết tội lỗi lên đầu Trình Hy, nói hắn là kẻ khơi mào.
Thậm chí còn vu cho hắn lấy trộm đồ trong cung đem bán ra ngoài.
Tối Canh Dậu hôm qua, chính là lần cuối cùng Trình Hy ra ngoài cung gặp ta.
Hắn đội đấu lạp là vì trên mặt có thương tích.
Hắn vội vã rời đi ngay là vì đêm đó hắn phải quay về chịu phạt, e rằng trong thời gian tới sẽ không thể xuất cung được nữa.
Từ mỹ nhân thở dài một tiếng, thần sắc ẩn chứa vài phần ai oán.
"Nghe nói tối qua, Trình Hy bị đánh đến mức thương tích đầy mình, hiện giờ đã không thể xuống nổi giường. Sáng nay ta sai cung nữ mang thuốc đến cho hắn, Trình Hy vốn là người ưa sạch sẽ, vậy mà lại nằm đó máu me be bét, không ai ngó ngàng tới. Đám người hèn hạ đó, e là đang nhân cơ hội muốn lấy mạng hắn!"
Nói đến đây, sắc mặt Từ mỹ nhân lộ vẻ căm ghét, rất nhanh lại hỏi về thân phận của ta.
Biết không thể tiếp tục giả vờ ngốc nghếch được nữa, ta bèn nói: "Ngươi đoán xem."
Từ mỹ nhân sững sờ, ngập ngừng quan sát ta rồi thử dò hỏi:
"Trình Hy vốn xuất thân từ quận Hà Đông, do nha môn đưa vào cung. Nghe nói hắn mồ côi cha từ nhỏ, hai mẹ con bị thân tộc chiếm đoạt hết tài sản, không chỉ bán hắn vào phủ quận thủ, mà còn ép mẫu thân hắn tái giá cho một gã bán hàng rong."
"Lúc mẫu thân hắn tái giá, còn mang theo một đứa muội muội vẫn còn trong tã lót. Ngươi tuổi tác như thế này, chẳng lẽ chính là muội muội của Trình Hy?"
"Đúng thế, Trình Hy là ca ca ta."
"Ta biết ngay mà! Trước kia mỗi lần Dịch Đình cung cử người ra ngoài mua sắm, nhiều nhất là ba ngày sẽ quay về, lần trước Trình Hy đi ra ngoài, mà mãi tận bảy ngày mới trở lại. Hắn cũng khôn ngoan, trước đó còn xin ta thẻ bài của Thừa Hương điện, rồi nói với Vương Trường là sẽ tiện đường lo liệu giúp ta vài việc như mua vải vóc mềm mịn các thứ. Hừ, lúc trước ta gọi hắn đến Thừa Hương điện, hắn còn không chịu, giờ có chuyện rồi chẳng phải vẫn phải nhờ ta sao?"
Lúc ấy, Từ mỹ nhân có vẻ rất vui vẻ, nói đến Trình Hy thì giọng điệu lại mang theo vài phần oán trách.
Nàng ta trông khá cao hứng, còn hỏi: "Ngươi tên gì? Trình Hy tìm được ngươi ở đâu?"
Ta thuận theo lời nàng, nhớ đến gốc hòe già trong tiểu viện ở phía nam thành, bèn thuận miệng đáp: