Quan Thiền - Mễ Hoa
Nỗi sợ hãi và chiếc bánh bao đường
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
A nương cứ nghĩ ta sợ lạnh, sợ đói, sợ thú dữ. Nhưng người nào hay, điều ta sợ lại chẳng phải những thứ đó.
Ta sợ cái cảm giác cô độc giữa núi rừng hoang vu, hệt như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Sợ một ngày nào đó A nương sẽ quên mất ta, không quay lại đón ta nữa.
Bởi lần trước khi trở về, ta đã thấy La Thốc Nhi đang ở trong phòng của ta và A nương, ăn chiếc bánh bao nhân đường mà A nương để dành cho ta. Nàng ta còn nghiêng đầu nhìn ta, cười đầy vẻ tinh quái.
Trên gương mặt nàng ta, ta nhìn thấy rõ sự khiêu khích.
Nhưng trước mặt A nương, nàng ta lúc nào cũng tỏ ra ngoan ngoãn, đáng yêu.
“Vân nương, con đói.”
Chỉ một câu nói đầy đáng thương ấy, cộng thêm vẻ mặt như sắp khóc, đã khiến A nương tuyệt đối không hề trách nàng ta vì đã ăn mất bánh bao.
Thậm chí người còn nhẹ nhàng xoa đầu nàng, dịu giọng dỗ dành: “Không sao, chỉ là một chiếc bánh bao thôi.”
Chỉ là một chiếc bánh bao.
Thế nhưng đó lại là một trong số rất ít lần ta cảm nhận được yêu thương từ A nương.
La Thốc Nhi giở trò "chiếm tổ chim khách", khiêu khích ta đã không chỉ một lần.
Thế nhưng ta từ nhỏ đã vụng về, lời lẽ không lanh lợi, chẳng giỏi tranh cãi với ai.
Vì vậy, A nương từ đầu đến cuối vẫn không hề hay biết những tâm sự trong lòng ta.
Mỗi khi người dẫn ta xuống núi, vẫn như mọi khi, chỉ lặng lẽ bước trên con đường núi quanh co trong đêm, đi phía trước và giọng nghiêm nghị nói:
“Đan điền là nơi khí động, động một sợi tóc có thể khiến toàn thân chấn động, con phải nhớ kỹ, lúc luyện công không được tập trung vào thần niệm.”
“Nếu muốn tâm, ý, hình hợp nhất, phải hiểu rõ ‘biết điểm dừng rồi mới có thể định, định rồi mới có thể tĩnh, tĩnh rồi mới có thể an.’”
(Biết điểm dừng → tâm ổn định → tâm tĩnh lặng → nội tâm an nhiên.)
Khi ấy, ta vừa tròn sáu tuổi.
Trên đường xuống núi, A nương còn nói cho ta biết, vốn dĩ tên ta không phải là A Thiền.
Chữ “Thiền” trong tên ta, là chữ “Thiền” trong “thiền quyên” (ý chỉ vẻ đẹp mỹ lệ).
Kỳ thực tên ta là Quý Thiền, là cái tên mà cha đã đặt cho ta.
Nhưng A nương về sau phát hiện ra rằng, “thiền quyên cộng nhất viên, khả tiếc bất trường nghiên.”
(Trăng tròn tuy đẹp nhưng đáng tiếc chẳng được lâu bền.)
Thế gian này sở dĩ đầy tiếc nuối, chính là vì con người dẫu có dốc lòng hết sức, cũng khó lòng giữ lại những điều mình muốn gìn giữ.
Nếu đã định sẵn không thể viên mãn, vậy thì người hy vọng ta có thể làm một con ve sầu, hút khí sương mai, không màng hưởng lộc, chẳng đòi chỗ ở, chỉ thuận theo thời thế mà sống, giữ đạo thường hằng.
Con ve sinh tử giao thoa, thuở nhỏ đào hang sống dưới đất, khi trưởng thành hóa cánh, vẫn có thể nghênh đón một kiếp sống mới.
Vì thế A nương nói:
“Thiền nhi, con chớ trách A nương. Đời người khó tránh số mệnh, mà đường đời lại dài, mọi đạo lý thế gian đều cần tự mình bước qua.”
“A nương cũng chẳng thể nào theo con mãi mãi.”
“Con cần có chút bản lĩnh thật sự, mới có thể tự cứu lấy mình khỏi nước lửa, mới có thể sống sót giữa cõi đời này.”
Từ năm sáu tuổi, mỗi lần lên Đào Nhiên đình ngồi thiền, ta đã không còn cần A nương tới đón nữa.
Ta có thể một mình băng qua núi rừng, dùng nội lực phi thân xuống núi.
Càng lớn lên, ta càng không thể tiếp tục làm đứa trẻ vô danh trong La gia.
Vì thế, trước khi quản sự hậu viện phân công công việc, A nương đã sớm sắp xếp cho ta công việc lên núi nhặt củi.
Người nói với quản sự: “Củi gỗ từ trang trại gửi đến nhiều thì nhiều thật, nhưng rơm rạ thì luôn thiếu. Ta để A Thiền lên núi nhặt thêm một ít, tiện nhóm bếp nấu ăn.”
“Tiện thể hái ít thảo dược mang về, con lừa con mới sinh trong chuồng bị lở loét sống lưng, mãi không khỏi.”
A nương rất thông minh, người tặng cho quản sự một cây trâm bạc, lại còn hứa rằng sau này toàn bộ tiền thưởng của mình sẽ chia một nửa cho hắn.
Tên quản sự vốn tham lam, tuy khinh thường chút tiểu xảo của người, nhưng cũng bằng lòng giúp một tay.
Dù sao trong mắt hắn, A nương chỉ là nhân lúc nhóm bếp, kiếm cho đứa con gái nhỏ chút việc nhàn nhã mà thôi.
Huống hồ khi ấy ta tuổi còn nhỏ, quản sự hậu viện cũng lười quản.
Tóm lại, dưới sự che chở của A nương, ta trưởng thành trong La gia một cách bình an vô sự.
La Thốc Nhi cũng vậy.
Tuy nàng vẫn hay bị bắt nạt, nhưng mỗi lần bị bắt nạt, nàng đều lén chạy tới tìm A nương, chui vào lòng người mà khóc thút thít.
Có lần ta từ trên núi gánh củi trở về, trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng phòng của ta và A nương đã sáng đèn dầu.
Trong phòng, ánh đèn vàng mờ phủ lên bóng người.
A nương ngồi bên mép giường, La Thốc Nhi gối đầu lên đùi người.
A nương tay cầm lược gỗ, nhẹ nhàng chải mái tóc thưa thớt của nàng, từng chút một gỡ bỏ bụi bẩn và chấy rận.
La Thốc Nhi nhắm mắt lại, khóe môi mỉm cười, bộ dạng thỏa mãn như một con mèo nhỏ được vuốt ve.
Lông mi nàng không dày, nhưng từng sợi đều rõ ràng.
Nàng vốn là một tiểu cô nương dung mạo thanh tú, sống mũi và đôi môi đều nhỏ nhắn xinh xắn.
Chỉ tiếc tính tình vẫn còn tinh quái, vừa thấy ta bước vào, đã lập tức mở mắt trừng ta một cái, rồi nhanh chóng rời khỏi đùi A nương.
“Vân nương, con về đây, lát nữa bọn họ tìm không thấy con, lại đánh con mất. Ngày mai con lại tới tìm người.”
Ta chưa từng thấy đứa trẻ nào giỏi giả vờ như La Thốc Nhi.
Từng lời nói ngoan ngoãn, nét mặt đáng thương, không chỗ nào có thể bắt bẻ.
Ánh mắt A nương nhìn nàng lúc nào cũng đầy xót thương, người đưa tay xoa đầu nàng, dịu dàng nói:
“Được, vậy thì mau về đi, cẩn thận một chút.”
“Vân nương, mai là ngày tế tổ, trong phủ sẽ hấp bánh bao nhân đường, người có thể để dành cho con một chiếc không?”
“Được, đến lúc đó ta sẽ dùng khăn tay bọc lại, để dành cho Lục tiểu thư.”