Cái Đầu Gà Và Bánh Bao Nhân Đường

Quan Thiền - Mễ Hoa

Cái Đầu Gà Và Bánh Bao Nhân Đường

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

La Thốc Nhi mãn nguyện rời đi, trước khi đi còn không quên liếc xéo ta một cái đầy đắc ý.
Chẳng biết từ bao giờ, chiếc bánh bao vốn dĩ là của ta đã trở thành món ngon độc quyền của La Thốc Nhi.
Đã lâu lắm rồi, ta chưa từng được nếm lại hương vị ấy.
Lúc này, ngẩng đầu nhìn gương mặt A nương vẫn còn vương nét cười, lòng ta bỗng nghẹn lại, khẽ cất tiếng:
“A nương, ngày mai con cũng muốn ăn bánh bao nhân đường.”
A nương thu lại nụ cười, nhìn ta nói: “Ngày mai La gia tế tổ, con theo A nương vào bếp phụ giúp.”
4
Ta cứ ngỡ, A nương đưa ta đến nhà bếp phụ giúp là để lén lấy cho ta một chiếc bánh bao nhân đường.
Nào ngờ, khi người chủ động nhận việc giết gà, dẫn ta đến chuồng gà sau vườn, rồi đưa con dao bếp cho ta, ta liền chết trân tại chỗ, hoàn toàn không biết phải làm gì.
A nương nói: “Một nhát dao kết liễu, chặt đứt đầu gà là được.”
Dứt lời, người xách một con gà lên, ấn xuống đất, rồi ngẩng đầu nhìn ta.
“Thiền nhi, ra tay đi.”
Từ nhỏ đến lớn, A nương thường nói ta trời sinh thiện lương, là đứa trẻ có lòng dạ mềm yếu.
Những lời ấy vốn dĩ nên là lời khen dành cho một đứa nhỏ, nhưng mỗi lần người nói ra, luôn là với cặp mày nhíu chặt, vừa lắc đầu vừa thở dài.
Thế nên ta hiểu, người không mong ta là một đứa trẻ như vậy.
Bởi có lần, người từng nói với ta: Hai chữ “nhân thiện” phải mọc đầy gai nhọn, làm người mà cứ mềm lòng mãi, sớm muộn gì cũng rước lấy tai họa.
Từ nhỏ đến giờ, chỉ cần là chuyện A nương bảo ta làm, ta chưa từng cự tuyệt.
Thế nhưng giờ đây, người lại đột ngột bảo ta cầm dao, trực tiếp chém đầu con gà...
Ta nuốt một ngụm nước bọt, chẳng biết nên ra tay thế nào.
“A... A nương, con... con chưa chuẩn bị...”
“Dao đã nằm trong tay con, không cần chuẩn bị.”
A nương nhíu mày, thần sắc nghiêm nghị:
“Khi họa giáng bất ngờ, cũng chưa chắc cho con cơ hội chuẩn bị. Gặp kỳ phùng địch thủ, muốn thắng phải ra tay trước, Thiền nhi, đây là điều A nương từng dạy con.”
“Nhưng... nhưng A nương, con gà đâu phải là địch thủ của con...”
“Vậy thì cứ coi nó là địch thủ của con.”
“Nhưng... nhưng giết gà không cần phải chặt đầu... A nương, con thấy Chúc bá bá giết gà, ông ấy nói phải mài dao trước, rồi áp sát cổ gà mà rạch một đường là được...”
Sự do dự, chần chừ của ta, cùng với lời giải thích lắp bắp, khiến chân mày A nương ngày một cau chặt hơn.
Người nhìn ta đầy thất vọng, rồi bất ngờ buông tay.
Người thả con gà ra, sau đó quay lưng đứng dậy, lạnh lùng nói:
“Hôm nay con đến đầu một con gà cũng không dám chặt, ngày sau sao giữ nổi cái đầu của chính mình?”
Dứt lời, A nương xoay người rời đi.
Ta chết lặng đứng đó, biết người đã giận, liền vội vã đuổi theo:
“A nương! A nương! Cho con làm lại một lần nữa! Lần này con dám làm rồi!”
5
Con gà hôm đó, cuối cùng vẫn không giết được.
A nương bận rộn trong nhà bếp suốt cả ngày, không hề đoái hoài gì đến ta.
Tối về phòng, người cũng quay lưng về phía ta, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Ta biết người làm lụng cả ngày ắt hẳn mệt mỏi.
Nhưng mãi đến nửa đêm, trong lòng ta vẫn hối hận không thôi, trằn trọc chẳng thể chợp mắt.
Cũng chính vì vậy, khi đến canh ba gà gáy, ta liền mở to mắt khi thấy một bóng người vụt qua ngoài bậu cửa sổ chuồng lừa.
Ta nhìn rất rõ, thấy bóng người ngoài cửa sổ, theo bản năng muốn gọi A nương dậy, nhưng bóng người kia đã biến mất, ta lại không nỡ đánh thức người.
Giữa bóng tối, ta cảm thấy hình như trên bậu cửa sổ có thứ gì đó được đặt lại.
Thế là ta lặng lẽ bò dậy, chân trần bước xuống giường.
Ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ, rọi vào một tia sáng nhàn nhạt.
Ta đứng trong phòng, ngập ngừng, rồi đưa tay đẩy cánh cửa sổ cũ kỹ ấy ra.
Một cái đầu gà đầm đìa máu, còn dính với phần cổ bị chặt ngang, treo lủng lẳng trên dây ngay nơi khung cửa.
Theo động tác đẩy cửa của ta, nó bất ngờ rơi xuống, mắt nó trừng lớn đối diện với ta.
Ta giật mình, suýt nữa thì hét lên.
Thế nhưng điều còn khiến ta hoảng sợ hơn cả cái đầu gà, chính là nửa chiếc bánh bao nhân đường đặt trên bậu cửa sổ!
Chiếc bánh bao ấy đã bị cắn một nửa, nhân đường bên trong óng ánh dưới ánh trăng, vẫn mềm xốp thơm ngọt như cũ.
Là La Thốc Nhi!
Ta vô cùng chắc chắn, chuyện này là do nàng ta làm!
Nàng ta đang trắng trợn cười nhạo ta:
Chuyện Vân nương bảo ngươi làm, ngươi không dám, ta dám!
Vân nương chỉ có một chiếc bánh bao, ngươi không có, ta có!
Đồ vô dụng không xứng làm con gái Vân nương, chỉ có ta mới là bảo bối của người!
Sự khiêu khích của La Thốc Nhi khiến ta vừa sợ hãi, vừa giận dữ.
Ta cố gắng nén nước mắt, siết chặt nắm tay, lần đầu tiên trong đời ta muốn đánh người.
Cuối cùng ta đã hiểu: ta không thể cứ để La Thốc Nhi lấn át như vậy nữa, nàng ta thực sự có thể cướp mất A nương của ta!
Ta phải nói cho A nương biết, La Thốc Nhi thực chất là đứa trẻ như thế nào!
Đêm đó, trong nỗi tủi thân đến tột cùng, ta gom hết đầu gà và nửa chiếc bánh bao kia mang cả vào trong phòng.
Lúc trời vừa hửng sáng, A nương vừa tỉnh dậy, ta đã vội vã xuống giường, đem hai thứ ấy tới trước mặt người.
A nương lặng lẽ nghe ta kể lại mọi việc La Thốc Nhi đã làm.
Ta vốn nghĩ người sẽ kinh ngạc, thậm chí không thể tin nổi.
Thế nhưng người lại khẽ cong mắt, bất giác bật cười thành tiếng.
Nhờ ơn La Thốc Nhi, A nương tối qua còn giận ta, giờ vì nụ cười ấy mà không trách mắng ta nữa.
Chỉ là người cũng chẳng hề an ủi ta câu nào.
Cười xong, ánh mắt người trầm xuống, thở dài một tiếng:
“Nếu con có được nửa phần tàn nhẫn của nó, A nương nào cần phải lo lắng đến thế.”
“Thiền nhi, có đôi khi, A nương thực lòng mong nó mới là con gái của ta.”