Quan Thiền - Mễ Hoa
Chương 21
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nói rồi, ta quay người đi vào bếp.
Nhưng vừa quay lưng lại, nước mắt tủi thân đã lã chã rơi.
3
Khi ta đang nhào bột trong bếp, việc đầu tiên là lấy ít tro đáy nồi, rắc lên lòng bàn tay đang chảy máu.
Sau đó, ta giơ bàn tay bị thương lên, dùng tay còn lại khuấy bột mì trong chậu sành.
Khuấy đi khuấy lại, số tro đáy nồi còn dính trên tay bị thương hòa cùng máu bẩn, không may rơi vào trong chậu.
Ta nhìn bột mì trong chậu, thoáng chút khó xử.
Nếu là ta ăn, thì coi như không thấy, cứ thế mà nấu.
Nhưng Trình Hy thì không được, hắn vốn ưa sạch sẽ.
Đang chưa biết xử lý thế nào, bỗng thấy Trình Hy đi tới.
Hắn không nói một lời, trực tiếp bưng chậu sành đến trước mặt, rồi xắn tay áo lên, cúi người nhào bột.
Ta thấy sắc mặt hắn bình thản, liền thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cầm gáo thêm nước vào nồi.
Sau đó, ta ngồi trước bếp nhóm lửa, hắn quay lưng lại nhào bột, hai người không ai nói một lời nào.
Nhưng nói về tay nghề nấu nướng, Trình Hy hiển nhiên giỏi hơn ta rất nhiều.
Hắn nấu ra món bánh canh, tuy không thể gọi là đủ vị, đủ màu, đủ hương, nhưng ít ra canh ra canh, bánh ra bánh.
Không như ta, lần nào cũng múc ra nửa bát hồ dính nhão nhoét.
Chúng ta ngồi dưới gốc hòe già, mỗi người ôm một cái bát, ăn một bữa cơm im lặng nhất từ trước đến nay.
Trình Hy dùng đũa khuấy trong bát, cuối cùng cũng chỉ ăn được vài miếng.
Ta thấy hắn như vậy, đột nhiên cảm thấy bản thân đang ăn ngấu nghiến liền ba bát, chẳng khác nào một con heo.
Thấy trong chậu sành còn sót lại chẳng bao nhiêu, hắn lại buông đũa xuống, khiến ta cũng không tiện ăn tiếp.
Trình Hy thấy ta đặt bát xuống, tưởng ta đã ăn no rồi, bèn quay người vào phòng.
Chẳng bao lâu sau, hắn đi ra, trên tay cầm kéo và một dải vải sạch.
Thực ra vết thương trên tay ta đã được tro đáy nồi cầm máu.
Nhưng hắn vẫn nửa quỳ trước mặt ta, dùng dải vải sạch ấy, cẩn thận băng bó lòng bàn tay ta.
Mi mắt hắn mảnh dài hơi cong, ẩn chứa cảm xúc khó dò.
Ta đoán giờ phút này trong lòng hắn nhất định đang áy náy, lại không chịu cúi đầu nói chuyện với ta, bèn lên tiếng trước:
"Ca ca, chúng ta coi như hòa nhau rồi, làm hòa nhé."
Trình Hy ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Ta nói: "Ta đều biết cả rồi, thân tộc nhà huynh đã đoạn tuyệt đường sống, bán huynh vào phủ Quận công, bán cả mẫu thân và muội muội huynh cho một kẻ bán hàng rong. Huynh tìm được họ chưa?"
Ánh mắt Trình Hy chăm chú nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch một đường cong khó thấy.
Hắn đáp: "Chưa tìm được."
"Vậy nên huynh đến quận Hà Nội, không chỉ để tìm ta, mà còn tìm mẫu thân và muội muội, khi ở trong núi thấy ta trạc tuổi muội muội huynh, lại đáng thương, nên mới đưa ta về Trường An, đúng không?"
"Ừm."
"Vậy sau này ta làm muội muội của huynh trước, cùng huynh đi tìm họ, được chứ?"
"A Thiền, hôm nay ta đến là để cho muội chút lộ phí, tiễn muội rời khỏi Trường An."
"Cái gì? Huynh đuổi ta đi à? Là vì ta ăn nhiều quá sao?"
Trong lòng ta kinh hãi, vội nói:
"Về sau ta có thể ăn ít một chút, hiện tại ta ăn đã rất ít rồi, năm mươi lượng bạc huynh cho ta ta còn chưa xài, vẫn chưa đụng đến. Sau này ta có thể chỉ ăn hai bữa, huynh cũng có thể giao việc cho ta làm, ta sẽ không gây thêm phiền toái cho huynh nữa..."
"A Thiền, ta là hoạn quan."
"Thì sao chứ?"
"Ta ngoài việc có thể cho muội ăn no, không thể cho muội bất kỳ hy vọng nào khác. Muội đi theo ta, sẽ chẳng nhận được thứ gì. Ta đã mang trên mình đầy gông xiềng rồi."
"Huynh đang nói gì thế, đùa ta sao?"
Ta không thể tin nổi nhìn Trình Hy, giật mình nói: "Gì mà 'ngoài việc có thể cho ta ăn no, những thứ khác đều không cho được'? Huynh không biết ăn no là chuyện lớn lắm sao? Huynh tưởng ăn no dễ lắm à? Từ nhỏ đến lớn, ta chưa từng được ăn no bao giờ!"
"Ta và A nương khi ở nhà họ La, vào năm mất mùa cũng thấy họ ăn cá thịt đầy bàn, ăn không hết còn đem cho chó ở trang ngoài. Nhưng mỗi ngày chúng ta chỉ có hai bữa cơm, A nương ta dù nhường hết phần mình cho ta, ta cũng chưa từng biết cảm giác no bụng là thế nào."
"Đừng nói chi đến bách tính bên ngoài, mỗi năm đều có người chết đói, ngay cả năm được mùa, dân làng cũng chỉ có thể ăn cháo trộn cám vào dịp Tết, bởi vì cứ hễ được mùa, lý chính sẽ dẫn người tới lấy hết lương thực, chỉ để lại một giỏ. Đến khi vào đông, nha môn lại tới bắt đi làm phu dịch, còn bắt dân phải tự mang lương thực theo, thế chẳng phải là ép người ta vào chỗ chết sao? Chính bởi vậy, kẻ lòng dạ rắn rết như La lão gia, chỉ vì phát một bát cháo loãng liền bị người đời ca tụng là người tốt."
"Đến năm mất mùa, mọi người tranh nhau ăn đất phật thủ, có người chết đói, liền quay sang ăn thịt người chết. Ở quận Hà Nội có phụ nhân dùng đai váy siết chết trượng phu, quận Hà Nam có trượng phu nuốt sống thê tử, trên quan đạo đội dân lưu lạc, có phụ thân bị tộc nhân phát hiện đang gặm thi thể đứa con nhỏ. Khi ấy, một đấu gạo đổi được một xấp lụa, thảm cảnh của bách tính lại trở thành chuyện cười của nhà họ La."
"A nương ta từng nói, năm đó kho lương Trường An chất đầy, cơm thừa canh cặn trong ngự thiện phòng mỗi ngày đổ đi, đủ để nuôi sống mấy ngôi làng xung quanh, nhưng chẳng ai thèm đoái hoài đến chuyện quận Hà Nội chết bao nhiêu người."
"Thế nên làm sao huynh lại có thể nói rằng ngoài việc cho ta ăn no thì chẳng cho được gì khác? Huynh có thể cho ta ăn no, ta liền nguyện vì huynh mà làm bất cứ chuyện gì."
Hôm ấy, ta nói với Trình Hy rằng ta chẳng mong cầu gì khác, đi theo hắn chỉ vì muốn ăn no bụng.
Trình Hy trầm mặc thật lâu.