Quan Thiền - Mễ Hoa
Lời hứa, bánh hoa mai và tâm tư Từ mỹ nhân
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hắn vươn tay, nhẹ nhàng xoa lên gò má hốc hác vì đói của ta, khóe mắt hơi ửng đỏ hoe.
Bàn tay hắn vuốt trên má ta, lực ngày càng mạnh.
Ta nhíu mày, khẽ kêu một tiếng: “Đau.”
Trình Hy như bừng tỉnh khỏi cơn mộng, hắn nhẹ nhàng đặt tay ra sau đầu ta, cúi người, để trán ta tựa vào trán hắn.
“A Thiền, ta hứa, từ nay về sau nhất định sẽ để muội ăn no mỗi ngày.”
Giọng hắn trang trọng như đang lập lời thề, tựa như đã hạ một quyết tâm nào đó.
Ta cũng nghiêm mặt, nhìn hắn nói: “E rằng huynh không chỉ có thể khiến một mình ta được ăn no, mà còn có thể khiến nhiều người khác cũng được no bụng.”
“Ta có thể sao?”
“Huynh có thể. Ở Dịch Đình cung, huynh có thể vươn lên chức thứ quan, vậy sao không thể tiếp tục leo lên cao hơn nữa? Huynh có thể trở thành Dịch Đình lệnh, thậm chí là Nội thường thị. Ta nghe nói, ngay cả những phi tần được sủng ái như Từ mỹ nhân cũng chẳng dám đắc tội với họ, phải không?”
“A Thiền, thật ra muội nào có đơn giản chút nào.”
“Dĩ nhiên rồi. Ta sống được đến bây giờ là bởi ta hiểu rõ điều này: tận nhân lực, thắng thiên mệnh.”
Ta nghiêm túc nhìn Trình Hy, nói tiếp:
“Khi bị dồn vào đường cùng, ta ngay cả phân cũng có thể ăn, thì còn gì là không thể làm được? Huynh là ân nhân của ta. Nếu huynh có thể khiến một mình ta được no bụng, ta đã nguyện vì huynh mà liều mạng; nếu huynh có thể khiến nhiều người khác cũng được no bụng, ắt hẳn sẽ có rất nhiều người vì huynh mà liều mạng.”
Ta và Trình Hy quen biết chưa đầy ba tháng, nhưng khoảnh khắc ấy, khi nhìn vào mắt đối phương, một dấu ấn niềm tin đã khắc sâu tận trong lòng.
Khóe mắt Trình Hy hơi đỏ hoe, cuối cùng cũng rơi một giọt lệ.
Hắn nói với ta: “Về sau, không chỉ để muội ăn no, mà tất cả những gì muội muốn, đều sẽ có được.”
“Thật sao? Vậy bây giờ ta muốn ăn hết chỗ bánh canh còn sót lại trong cái chậu đất này.”
“...Được thôi, nhưng bánh canh nguội rồi, để ta ra bếp hâm lại cho muội.”
“Không cần! Đừng phí củi lửa!”
Trình Hy vừa định đứng dậy, ta đã ôm chặt lấy cái chậu vào lòng, rồi bưng lên, cổ vươn dài, ngửa cổ húp sùm sụp một hơi thật lớn.
Đợi húp đến ngụm cuối cùng, ta mới dừng lại, hỏi hắn: “Huynh thật sự không ăn sao? Lúc nãy huynh mới ăn được có mấy miếng.”
“Ta không đói, muội ăn đi.”
“Ồ, là vì máu của ta và tro đáy nồi rơi vào đó, huynh thấy bẩn đúng không?”
“Không phải.”
“Vậy huynh thề đi.”
“...Được rồi, có một chút.”
“Có gì ghê đâu! Dơ dơ một chút, ăn vào lại khỏe! Ta còn từng ăn cả phân nữa kia mà...”
“A Thiền, đừng nói nữa.”
“Nói thì sao.”
“Buồn nôn.”
“Buồn nôn cái gì, có bắt huynh ăn đâu chứ.”
“...”
“Phân thật ra không ghê như huynh nghĩ đâu, vào miệng mềm mềm, hơi chua...”
“Im miệng! Nói nữa ta đánh muội đấy!”
“Ồ, vậy cái này cho huynh.”
Ta lục trong lòng ra một chiếc khăn tay, mở ra, bên trong là một miếng bánh hoa mai đã vỡ vụn.
Ta nói: “Cái này là Từ mỹ nhân cho ta, ta chừa lại một miếng cho huynh, huynh nếm thử đi.”
Miếng bánh hoa mai đã để hai tháng, mùi vị thế nào ta cũng chẳng rõ.
Ta vốn định nếu Trình Hy không ăn, ta sẽ nuốt luôn một miếng cho xong. Nào ngờ hắn ngẩn người nhìn chiếc khăn tay ấy, rồi chìa tay ra nhận lấy.
Hắn nhón lấy một mẩu vụn bé tẹo, bỏ vào miệng chậm rãi nhấm nháp.
“Ngon không?” Ta rướn cổ hỏi.
“Ngon.”
“Vậy, chia cho ta chút đi!”
Ta chìa tay ra trước mặt hắn, mặt mày hớn hở.
Thế mà hắn lại đẩy tay ta ra, gói chiếc khăn tay lại, rồi đứng lên nhét vào trong ngực.
“Không phải muội đã để dành cho ta sao? Có tí thế này còn đòi chia.”
“Ta thèm lâu rồi! Vốn nghĩ lúc huynh ăn sẽ cho ta nếm thử một miếng!”
“Không cho.”
“Vậy ta không cho huynh nữa! Trả đây!”
“Thứ đã cho người ta rồi, còn định đòi lại? Muội còn chút tiền đồ nào không đấy?”
“Ta không cần tiền đồ, tiền đồ cũng đâu có ăn được!”
“Vậy thì nhịn đói đi.”
“Chia ta chút đi mà!”
“Không cho.”
“Hu hu hu, xin huynh đó, ca ca!”
Ta đến Trường An được một năm, thì Trình Hy đã từ một tiểu thái giám cửu phẩm của Dịch Đình cung, trở thành nội thị thân cận tại Thừa Hương điện.
Trong khoảng thời gian đó, Từ mỹ nhân lại triệu kiến ta vài lần.
Chỉ vì điểm tâm ở chỗ nàng thật sự rất ngon, nên mỗi lần được gọi, ta đều vui vẻ đi ngay.
Trình Hy lại không thích ta tiếp xúc với Từ mỹ nhân.
Ban đầu, hắn cũng không muốn đến bên Từ mỹ nhân làm nội thị.
Ta hỏi lý do, hắn chẳng đáp lời, chỉ nói mình ở Dịch Đình cung đã là thứ quan, sau này chưa chắc không có ngày ngẩng đầu lên.
Ta nói: “Nhưng nếu ở cạnh Từ mỹ nhân thì có thể gặp Hoàng thượng, chẳng phải càng dễ ra mặt hay sao?”
Trình Hy tính tình kiêu ngạo, mà ta còn phát hiện, hắn đối với Từ mỹ nhân có chút chán ghét mơ hồ, không thể nào nói rõ.
Chuyện ấy khiến ta vô cùng tò mò.
Nhưng sự tò mò của ta cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Đến lần thứ ba Từ mỹ nhân gọi ta đến, nàng đã xem ta là người một nhà, và bắt đầu kể khổ với ta.
Nàng len lén nói cho ta biết, Hoàng thượng nay đã gần tứ tuần, đủ tuổi làm cha nàng rồi, mà nàng chỉ mới mười bảy, đang độ tuổi xuân thì rực rỡ.
Kỳ thực nàng không thích Hoàng thượng, bởi trong lòng đã sớm cất giấu một người.
Người đó chẳng phải ai khác, chính là ca ca ta, Trình Hy.
Khi ấy, ta vẫn chưa hiểu hai chữ tình ái là gì, vô cùng khó hiểu: “Nhưng mà, ca ca ta là thái giám mà?”
Từ mỹ nhân lấy khăn lau nước mắt, đau lòng nói: “Nếu hắn không phải thái giám, có lẽ ta đã không chọn con đường này. Có lúc ta thật sự hối hận, vì đã làm hắn tổn thương...”
Từ mỹ nhân xuất thân từ gia đình quan lại sa sút, mười hai tuổi đã vào Dịch Đình làm nô.
Nàng kể, mình đã chịu đủ mọi tủi nhục, từng bị một tên thái giám lòng lang dạ sói bức ép cùng ăn cùng ở.