Chương 30

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng Trình Hy lại không hài lòng với hành động của ta, hắn nắm lấy cổ áo ta, lần đầu tiên nổi trận lôi đình trước mặt ta.
Ta nắm lấy tay hắn, nghiêm túc nói: "Ta cũng có thể giúp huynh làm việc, mà còn làm tốt hơn bọn họ."
Trình Hy tức giận mắng: "Không cần! Những chuyện ta tính toán kỹ càng, đều có lý lẽ riêng, không cần muội dạy ta nên làm thế nào!"
“Muội tưởng mình rất thông minh, có thể làm tốt hơn, nhưng muội có biết việc này phải lấy thân mình ra làm mồi, phải hy sinh mạng sống của Khích Sinh và những người như hắn!”
"Ta không sợ chết! Vì huynh, ta cũng có thể liều chết!"
"Câm miệng!"
Ánh mắt cố chấp của ta cuối cùng khiến Trình Hy nổi giận thật sự, hắn giơ tay tát ta một cái.
Tuy rằng cú tát ấy không dùng toàn lực, rõ ràng là hắn đã kìm lại, nhưng ta vẫn giận sôi máu, liền đá hắn một cước rồi quay người bỏ chạy.
Khi ấy hoàng đế vừa bị thích khách ám sát, Trường An đang trong thời điểm tình thế hỗn loạn, canh phòng nghiêm ngặt khắp nơi.
Ta vừa ra phố đã thấy cấm quân tuần tra, lập tức quay đầu trở về.
Khi đẩy cửa vào, đúng lúc bắt gặp Trình Hy đang định ra ngoài, vẻ mặt đầy lo lắng.
Vừa thấy ta, hắn lập tức ôm chầm lấy ta, kéo ta vào lòng.
Trình Hy ghì đầu ta vào ngực hắn, giọng khẽ run: "A Thiền, ta xin lỗi, ta không nên đánh muội."
Mặc dù hắn đã hối hận, lòng sợ hãi khôn nguôi, nhưng ta vẫn chẳng muốn nói chuyện với hắn, đẩy mạnh hắn ra rồi giận dỗi bước vào nhà.
Trình Hy vội theo sau, đóng cửa lại, rồi tiếp tục bước đến, hai tay nắm lấy vai ta.
Ta giãy giụa, không muốn để hắn đụng vào.
Hắn đành hạ giọng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Đừng giận nữa, là lỗi của ta, ta thề sẽ không bao giờ động tay với muội nữa. Nếu vi phạm, ta chính là súc sinh, chẳng bằng cầm thú."
"Nếu muội vẫn còn giận, cứ tát lại ta một cái, chúng ta coi như hòa, được không?"
"Hoặc là muội cứ đâm ta một nhát nữa vào cánh tay cũng được, thấy máu có lẽ muội sẽ nguôi giận."
Nghe hắn nói thế, ánh mắt ta bất giác liếc nhìn vết thương trên tay hắn do ta rạch trước đó.
Vết thương ấy tuy đã được băng bó cẩn thận, nhưng vẫn nhắc nhở ta, hắn từng là người bị ta làm tổn thương.
Mà lúc này, hắn lại cúi đầu hạ giọng, hết lời dỗ dành, khiến lòng ta cũng mềm lại.
Ta hừ lạnh một tiếng, không nhịn được mà nói: "Ta mà ra tay, huynh sớm đã nằm xuống rồi, huynh không phải đối thủ của ta."
"Phải phải phải, A Thiền lợi hại nhất. Đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho ta một lần đi, ta nào phải đối thủ của muội, chắc chắn sẽ bị muội đánh cho nằm đo ván."
"Hừ."
4
Trình Hy giải thích với ta rằng, hắn không muốn ta tham gia vào chuyện ám sát là bởi việc này quá nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng có thể khiến chính hắn bị liên lụy.
Dù rằng hắn đã cẩn thận hết mức, từ đầu đến cuối chỉ gặp gỡ một mình Khích Sinh.
Nhưng loại chuyện tru di cửu tộc thế này, người biết càng ít càng tốt, như vậy mới càng an toàn.
Kỳ Đế tuần du, khắp nơi đều có cấm quân, hoàng thành canh phòng nghiêm ngặt.
Khích Sinh và những người kia vốn dĩ không trốn thoát được.
Dựa vào bản lĩnh của bọn họ, cũng khó lòng thực sự làm tổn thương Kỳ Đế.
Thế nên mục đích của họ từ đầu đến cuối, chỉ là gây ra một trận náo loạn, đặt mũi kiếm trước mặt hoàng đế.
Làm được đến mức ấy, khiến Kỳ Đế kinh hãi, thế là đủ rồi.
Chuyện ám sát hoàng đế này, ngay từ đầu đã là kế hoạch do Trình Hy bày ra.
Hắn nói, vốn dĩ kẻ thù của Khích Sinh chỉ là công tử nhà họ Phương kia, người hắn muốn giết cũng chỉ có một.
Là Trình Hy đã nói với hắn: “Thù hận sâu như vậy, giết một người sao đủ? Nếu ngươi đồng ý, ta có thể giúp ngươi diệt sạch cả nhà họ Phương, còn kéo cả vị hoàng tử đang che chở bọn họ xuống nước, coi như tế linh hồn cho vợ con, mẹ già ngươi dưới suối vàng.”
Trình Hy muốn Khích Sinh đi ám sát Kỳ Đế, hắn nói chỉ cần Kỳ Đế nổi giận, ắt sẽ liên lụy đến cả nhà họ Phương.
Sau khi gia đình tan hoang, Khích Sinh kết giao được với vài người đáng thương có hoàn cảnh tương tự như hắn.
Kẻ thù của bọn họ, từ quan lại địa phương cho tới vương tôn quý tộc, đều là những kẻ mà dù có liều mạng, họ cũng không thể động đến.
Bởi vậy lời của Trình Hy, với Khích Sinh mà nói chẳng khác nào ngọn đèn chỉ lối.
Hắn và Trình Hy đã giao kèo, hứa sẽ dẫn theo mấy người cùng nhau ám sát hoàng đế theo sự sắp đặt của Trình Hy, liều thân mình, tạo cơ hội cho Trình Hy hộ giá.
Đổi lại, Trình Hy phải đảm bảo từng người trong số họ đều có thể báo được mối thù lớn.
Dù cho cuối cùng hoàng đế không giáng tội lên kẻ thù của họ, thì Trình Hy cũng phải thề với trời, sau này nhất định sẽ thay họ báo thù.
Lúc ấy Trình Hy đã bắt đầu nổi bật trước mặt Kỳ Đế, lời nói cử chỉ đều rất đáng tin, Khích Sinh nói, hắn tin Trình Hy.
Suốt một năm sau đó, hắn nhận không ít bạc từ Trình Hy, khổ luyện kiếm thuật.
Cuối cùng cũng chờ được cơ hội ám sát hôm ấy.
Khích Sinh và những người kia vốn chẳng định sống sót, trước lúc ám sát đã sớm uống thuốc độc.
Đó là điều kiện trong giao kèo giữa họ và Trình Hy, vì Trình Hy phải đảm bảo an toàn cho bản thân mình.
Sau khi biết rõ tất cả mọi chuyện, ta không biết còn có thể nói gì nữa.
Ta và Trình Hy ngồi tựa vào nhau trước nhà, ta gác cằm lên cánh tay lành lặn của hắn, qua kẽ lá trên cành hòe trong sân, ngẩng đầu nhìn bầu trời trăng sáng sao thưa.
Chúng ta im lặng rất lâu.
Mãi đến khi ta giơ tay ôm lấy cánh tay hắn, ta mới cất tiếng:
“Hôm trước tiên sinh dạy ta một câu, gọi là ‘cảnh sắc đầu hạ’. Trình Hy, huynh nhìn xem, cây hòe trong sân nhà ta lại sắp nảy mầm rồi.”