Chương 31

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trình Hy cụp mắt nhìn muội, trong đôi mắt lạnh lùng kia khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt.
Muội liền lại hừ một tiếng, giận dỗi nói với huynh ấy: “Về sau làm việc không cần giấu muội nữa, nuôi muội bao lâu nay rồi, chẳng lẽ không cho muội có cơ hội ra tay sao?”
“Huynh nói thử xem, bản lĩnh của muội lớn thế này, vậy mà huynh lại không coi trọng, có phải là coi thường muội không?”
“… Không có.”
“Vậy huynh thề đi.”
“Thề.”
“Muội bảo huynh thề!”
“Huynh thề.”
“… Huynh nói đi!”
“Huynh nói rồi mà.”
“Huynh nói gì?”
“Huynh không nói gì cả.”
“Trình Hy, muội g.i.ế.c huynh bây giờ!”
Muội làm bộ muốn ngồi dậy, một tay bóp lấy cổ Trình Hy, nhào thẳng về phía huynh ấy.
Trình Hy thuận thế ngả lưng xuống đất, nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên:
“Huynh c.h.ế.t rồi.”
Năm Ninh Đức thứ mười hai, nhờ công hộ giá, Trình Hy được phong làm Nội thường thị bên cạnh Kỳ Đế, cùng Tôn Phúc Hải và năm thái giám khác đồng quản việc nội đình.
Đúng như huynh ấy dự liệu, vì vụ thích khách mà Kỳ Đế nổi giận, sau khi Đại Lý Tự điều tra rõ thân phận Khích Sinh và đám người đó, phát hiện phần lớn bọn chúng không có cửu tộc để tru di, liền trút giận lên Phương gia cùng những kẻ liên quan khác.
Bởi lẽ lúc Khích Sinh ra tay, trên người hắn để lại một tấm *trủng tụng đẫm m.á.u, bên trên viết rõ ràng—
“Quân thượng bất nhân, dung túng tiểu nhân.
Nay dùng oan hồn dâng tụng nơi âm ty, nếu không trừ gian, c.h.ế.t cũng chẳng được yên.
Trên chẳng biết chán, dưới không chịu nổi, g.i.ế.c không hết yêu ma quỷ quái, trời sẽ tru quân vương.”
(*trủng tụng: Lời cáo trạng của người c.h.ế.t)
Hồng Trần Vô Định
Lời này truyền khắp Trường An, gây xôn xao không ngớt.
Kỳ Đế tức giận, ra lệnh quất roi x.á.c c.h.ế.t của Khích Sinh cùng những kẻ khác.
Vài ngày sau, Phương gia bị tru di.
Tứ hoàng t.ử thấy vậy, ngay đêm đó sai trắc phi của mình treo cổ tự vẫn, hôm sau vào cung khóc lóc kể lể, nói bản thân không hề hay biết hành vi của Phương gia.
Vị Phương trắc phi kia vốn là người được hắn sủng ái nhất, nghe nói mỗi lần hắn nổi giận thì cả chính phi trong phủ cũng phải kiêng dè đôi phần.
Vậy mà lúc này vì muốn tự bảo toàn, Tứ hoàng t.ử lại đổ hết tội lên đầu nàng ta.
Dù vậy, Kỳ Đế vẫn nổi trận lôi đình, mắng cho một trận rồi đuổi hắn về phủ, cấm túc một năm.
Ngay cả Lâm Hiền phi, mẫu thân của hắn, cũng không tránh khỏi, bị phạt một năm bổng lộc.
Những kẻ thù của Khích Sinh phần lớn đều bị Ngự Sử Đài thẩm tra.
Song không thể tránh khỏi, vẫn có những kẻ như Tứ hoàng t.ử, nhờ thân phận mà thoát được một kiếp nạn.
Trình Hy nói ngày tháng còn dài, những kẻ đó, huynh ấy sẽ từ từ xử lý.
Muội biết huynh ấy nói được làm được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bởi huynh ấy quả thực thông minh, rất giỏi thao túng quyền thuật.
Địa vị huynh ấy càng cao, càng có năng lực đối phó với nhiều người.
Và cũng đủ sức che chở cho kẻ “tặc nhân” như muội.
Chỉ vì một lần nổi hứng, muội xen vào đám thích khách hành thích Kỳ Đế, tuy bỏ trốn rất nhanh, nhưng sau đó vẫn bị cấm vệ quân ráo riết truy lùng.
Trình Hy bảo muội giao Phù Hề kiếm cho huynh ấy, nói rằng việc này huynh ấy sẽ giải quyết.
Còn muội, chỉ cần tiếp tục ẩn náu trong Trường An một thời gian, chớ để lộ diện.
Chớp mắt đã bốn năm kể từ khi muội tới Trường An, mọi nơi trong thành muội đều thông thuộc.
Muội quay lại sống tại nhà tiên sinh ở phố Thập Lý, ở thêm nửa năm.
Nửa năm sau, mọi chuyện sớm đã yên ổn.
Nghe nói tên giặc cỏ kia đã bị Đại Lý Tự bắt được, Phù Hề kiếm cũng đã được dâng lên thánh thượng.
Muội không rõ Trình Hy dùng cách gì, lại có thể thuận nước đẩy thuyền giải quyết được phiền toái cho muội.
Năm đó muội cùng La Thốc Nhi g.i.ế.c cả nhà La Chính Giáp, La Thốc Nhi đã nhảy sông c.h.ế.t, chỉ còn lại nữ nhi Chử thị, tới nay vẫn bị quan phủ truy nã, tung tích không rõ.
Không ai hay biết muội đã sớm vào Trường An, sống dưới chân thiên t.ử suốt bốn năm, mang thân phận muội muội của hoạn quan Trình Hy.
Duy chỉ có Phù Hề kiếm trong tay, luôn là mối hiểm họa có ngày bị bại lộ.
Vậy nên nhân vụ hành thích lần này, Đại Lý Tự điều tra kẻ kia, hỏi rằng tại sao lại có được thanh kiếm ấy?
Hắn nói, bốn năm trước hắn cướp được từ tay một nữ hài ở quận Hà Nam.
"Con bé đâu rồi?"
"Đã bị ta g.i.ế.c rồi."
Khi vụ án này khép lại, vụ án cũ nhà họ La cũng xem như đã có hồi kết.
Kỳ Đế còn cảm khái rằng: “Mọi rối ren đã chấm dứt, Hoài Sưởng cũng có thể yên tâm rồi.”
Hoài Sưởng chính là Trần vương, cháu trai của Kỳ Đế.
Trần vương chỉ làm hoàng đế hai năm, lúc lâm chung vẫn canh cánh chuyện chiếu thư truyền ngôi chưa tìm thấy.
Nào ngờ, vị hoàng thúc này lại chẳng coi trọng món đồ mà hắn đau đáu đến vậy.
Chiếu thư truyền ngôi ư?
Sùng vương c.h.ế.t rồi, thứ ấy chẳng qua cũng chỉ là một mảnh giấy bỏ đi.
Dù sau này thật sự có người đem ra, ai biết thật giả ra sao?
Chuyện thiên hạ, chỉ lời thiên t.ử mới là thật.
Còn tên tiểu thế t.ử mùi sữa chưa tan kia, cho dù có sống, cũng chẳng làm dậy nổi cơn sóng nào.
Kỳ Đế vẫn luôn cho rằng Trần vương chỉ là kẻ có sức mà chẳng có đầu óc, một tên mãng phu ngu dốt.
Vì vậy mới truy tặng hắn thụy hiệu là “Ai”.
Trong đám hoàng thất, kẻ ngu ngốc quá nhiều, ngai vàng chỉ có thể do hắn ngồi.
Ngôi vị chí cao vô thượng này, thứ tốt đẹp nào mà chưa từng thấy qua?
Vậy nên Phù Hề kiếm ấy cũng chỉ được tiện tay đặt sang một bên.
Cho đến khi Kỳ Đế hỏi Trình Hy muốn được ban thưởng vật gì?
Ánh mắt Trình Hy liền dừng trên thanh kiếm ấy.
Thế là vòng vo một hồi, Phù Hề kiếm lại quay về tay muội.
Nhưng khi cầm lấy nó, muội chẳng hề vui vẻ như tưởng tượng.
Muội nói với Trình Hy: "Trước kia ở nhà La gia, La Chính Giáp từng dùng t.h.i t.h.ể một bé gái để giả mạo muội. Nay việc chúng ta làm, cũng đâu khác gì hắn. Muội không muốn vì thoát thân mà làm hại người vô tội."