Quan Thiền - Mễ Hoa
Món Quà Đặc Biệt
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế là ta và Trình Hy lại một lần nữa chuyển nhà.
Căn phủ liễu rủ trước đây chúng ta ở, cũng chỉ vỏn vẹn được một năm.
Trình Hy khoác trên mình quan bào tím, đưa ta lên lầu các trong phủ mới ngắm cảnh, mỉm cười hỏi ta có hài lòng không.
Nửa năm từ Giang Nam trở về, huynh ấy thường ở trong cung, ta vẫn rất ít khi gặp huynh ấy.
Có lẽ vì xa cách đã lâu, nên khoảnh khắc ấy, người đứng trước mặt ta, khiến ta hơi sững sờ trong chốc lát.
"A Thiền, huynh đang hỏi muội."
Trình Hy dù với người khác có thể lãnh đạm, nhưng đối với ta lúc nào cũng ôn hòa như vậy.
Ta hoàn hồn, khẽ cười đáp: "Nơi này rất đẹp, nhưng ta vẫn thích tiểu viện phía nam thành ngày trước hơn."
Trình Hy không hiểu.
Ta nghĩ, có lẽ huynh ấy vĩnh viễn cũng không biết.
Rằng tiểu cô nương năm xưa được huynh ấy đưa ra khỏi núi, được huynh ấy che chở, sau khi tình ý chớm nở, đã đem trái tim đặt hết vào huynh ấy.
Chúng ta chuyển nhà nhiều lần, cuộc sống ngày càng tốt hơn.
Nhưng trong lòng ta, chỉ có tiểu viện phía nam thành thuở ban đầu là hoàn toàn thuộc về riêng hai người chúng ta.
Hôm ấy, khi vừa chuyển vào phủ mới, chúng ta đứng trên lầu ngắm hoàng hôn rất lâu.
Trình Hy nói nửa năm qua quá bận, phải bù cho ta lễ cập kê còn thiếu.
Sau đó huynh ấy tặng ta một con dấu bằng huyết thạch khắc bốn chữ "A Điển Sử Thiền", cùng một con bạch mã tên là Phù Quang.
Con dấu huyết thạch sắc đỏ mỹ lệ, hai chữ “A Thiền” do chính tay huynh ấy khắc.
Còn Phù Quang toàn thân trắng như tuyết, là tuấn mã Tây Vực, có thể đi ngàn dặm một ngày.
Huynh ấy tặng lễ vật, ta tự nhiên vui mừng khôn xiết, đồng thời không quên nói:
"Ta cũng có lễ vật muốn tặng huynh!"
Trình Hy nghe xong, khóe môi không giấu nổi ý cười, hỏi ta muốn tặng cái gì?
Ta đáp: "Đừng vội, vài hôm nữa huynh sẽ biết."
Nửa năm nay, Trình Hy không hề hay biết, ta lại đến quận Hà Đông một chuyến.
Cuối cùng không phụ công sức tìm kiếm, ta đã tìm được mẫu thân và muội muội thất lạc nhiều năm của huynh ấy.
Trình Hy chắc hẳn không ngờ, mẫu thân và muội muội huynh ấy chưa từng rời khỏi quận Hà Đông.
Chỉ là hai người ấy quả thực đã chịu không ít khổ nạn, Trần thị tóc bạc phơ, lưng còng như một bà lão.
Nữ nhi của bà tên là Khỏa Nhi, lớn hơn ta một tuổi, nhưng đầu óc lại không tỉnh táo.
Trần thị nói với ta, Khỏa Nhi tính tình nhút nhát, năm xưa bị gã lái buôn mua về, thường xuyên đánh đập mắng nhiếc.
Thuở nhỏ Khỏa Nhi chịu quá nhiều kinh hãi, bị đánh đến ngây dại từ sớm.
Sau khi gã kia chết vì bệnh, Trần thị liền mang theo Khỏa Nhi đi hái dâu cho một nông trang.
Khi ta tìm được họ, cả hai thân mặc áo rách, ngày ngày chân trần xuống ruộng, mặt mày vàng vọt gầy guộc như bộ xương khô.
Khi ta còn học chữ ở phố Thập Lý, từng nghe kỹ nữ trong trà lâu vừa gảy tỳ bà vừa hát rằng:
"Nam mạc thái tang xuất, thùy tri thiếp tính Tần.
Độc liên khuynh quốc mạo, bất phụ tảo oanh xuân.
Châu lũ đãng hoa thấp, long câu chiết quế tân.
Sử quân na trú mã, tự hữu Thị Trung nhân.”
(*tạm dịch: Ra hái dâu nơi ruộng phía nam, ai hay thiếp họ Tần.
Chỉ thương nhan sắc nghiêng nước, chẳng phụ xuân sớm oanh vàng.
Hài ngọc lướt qua làm ướt cánh hoa, móc rồng mới bẻ cành quế tươi.
Sứ quân sao còn dừng ngựa, tự đã có người Thị Trung hầu hạ rồi.
Trường An là nơi phồn hoa, bởi tiếng ca của nàng quá đỗi lay động lòng người, có lần ta mê mẩn, bỏ cả giấy bút, quay sang bảo tiên sinh:
"Hay quá, chúng ta đến trà lâu ngắm xem nàng ấy đẹp đến mức nào đi.”
Tiên sinh không chịu, chỉ đáp một câu:
"Đào tận môn tiền thổ, ốc thượng vô phiến ngõa; thập chỉ bất nhiễm nê, lân lân cư đại hạ."
(*Đào hết đất trước cửa, trên mái không còn một mảnh ngói; mười đầu ngón tay chẳng hề dính bùn, nhà nhà lại ở lầu cao rộng lớn.)
Tiên sinh ta xuất thân hàn vi, ta hỏi câu ấy nghĩa là gì, ông chỉ thở dài đáp:
"Trên đời làm gì có nữ tử hái dâu nào khuynh quốc khuynh thành, chẳng qua là chuyện văn nhân phóng bút mà thôi."
"Những nữ tử hái dâu thực sự đều nghèo khổ, vì mưu sinh mà khổ cực lao động, chẳng biết phấn son là gì, càng không biết đến phồn hoa nhân thế, ấy mới là bộ dạng chân thật của họ."
Hồng Trần Vô Định
Khi ta gặp được Trần thị và Khỏa Nhi, mới hiểu lời tiên sinh hoàn toàn đúng.
Họ còn thảm hại hơn cả trong tưởng tượng của ta.
Ta thậm chí hoài nghi, nếu đến muộn một ngày, có khi họ đã chết đói giữa ruộng đồng rồi.
Vì vậy ta không dám lập tức đưa họ đến gặp Trình Hy, mà tạm thời an trí trong khách điếm, cho ăn uống điều dưỡng một thời gian.
Đợi đến khi trông họ có phần giống người bình thường, ta mới dẫn họ đi gặp Trình Hy.
Nay Trình Hy đã áo gấm mặt ngọc, khí thế bức người, trông như người tôn quý nhất thế gian.
Trần thị không dám nhận người, kéo lấy Khỏa Nhi, lập tức quỳ sụp xuống trước mặt huynh ấy.
Trình Hy thoáng ngẩn ra, sau đó liền nhíu mày.
Chờ ta nói rõ thân phận của Trần thị và Khỏa Nhi, huynh ấy trầm mặc hồi lâu, rồi thở dài một tiếng.
"A Thiền, muội có lòng rồi."
Ta không ngờ, cảnh mẫu tử trùng phùng lại là dáng vẻ như vậy.
Trần thị không dám ngẩng đầu.
Trình Hy xưa nay tính tình lãnh đạm, nay vẫn lạnh nhạt như cũ.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng là lẽ thường.
Thuở nhỏ cốt nhục chia lìa, giữa họ đã cách mười mấy năm tháng, giờ một người ngồi nơi cao đài, một người rơi xuống bụi đất, sớm đã thành người xa lạ.
Đối diện Trần thị đang sợ hãi trước mặt mình, Trình Hy day trán, cuối cùng vẫn không thể gọi nổi một tiếng “nương”.
Huynh ấy chỉ phân phó hạ nhân, từ nay trở đi hãy đưa Trần thị và Khỏa Nhi vào phủ, chăm sóc chu toàn.
Trong lòng ta được an ủi phần nào, vì biết huynh ấy rốt cuộc vẫn còn nhớ đến tình thân.