Quan Thiền - Mễ Hoa
Chương 36
Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu không, khi gặp lại Trần thị và Khỏa Nhi, hắn đã chẳng lập tức nảy sinh ý muốn trả thù những tộc nhân từng chia cắt mẹ con họ.
Giờ đây, Trình Hy đã có đủ năng lực để làm điều đó.
Hắn thậm chí không cần tự mình lộ diện, chỉ cần âm thầm ra lệnh, liền khiến toàn bộ tộc nhân họ Trình ở quận Hà Đông bị bắt vì tội mưu nghịch, tất cả đều bị xử tử không sót một ai.
Chẳng bao lâu sau, khắp nơi đều xì xào rằng Trình Thị Trung, người cận kề hoàng đế, là một hoạn quan lòng dạ độc ác.
Hắn có thù tất báo, vừa đắc thế liền không tiếc dùng thủ đoạn tàn nhẫn để tiêu diệt hết những thân tộc từng xúc phạm mình.
Trong ngoài triều đình, ai ai cũng gọi hắn là nịnh thần bên cạnh thiên tử.
Về những lời đàm tiếu ấy, Trình Hy hoàn toàn không để tâm.
Ngược lại, chính ta lại cảm thấy không vui, bèn nói riêng với Trần thị:
"Năm ấy trượng phu bà mất sớm, bên cạnh vẫn còn Trình Hy, sao lại để đám thân tộc kia ép cho đến đường cùng? Rõ ràng là bọn chúng ra tay quá ác, khi ức hiếp cô nhi quả phụ, nào từng để tâm đến sống chết của hai người?"
"Cho nên kết cục hôm nay, rõ ràng là bọn chúng đáng chết, bà nói xem có đúng như vậy không?"
Có lẽ là vì ta nay đã quen với việc giết người, tâm tính cũng dần trở nên tàn nhẫn như Trình Hy.
Ta không cho rằng Trình Hy làm sai điều gì, bởi trong mười lăm năm cuộc đời mình, ta sớm đã đúc kết được một đạo lý —
Lấy oán báo oán, phải quyết đoán mà tiêu diệt sạch.
Trần thị vốn nhút nhát, trước mặt ta cũng chỉ liên tục cúi đầu đáp vâng, vừa nói vừa lấy tay áo lau nước mắt.
Ta thấy thế bèn khẽ thở dài, khuyên nhủ bà:
"Trình Hy đã chịu nhiều khổ cực, hắn cũng như bà, đều chẳng dễ dàng gì. Các người là thân nhân ruột thịt trên đời, nên thân thiết với nhau nhiều hơn một chút."
Trần thị lại gật đầu, ánh mắt yếu ớt nhìn ta, ngập ngừng nói:
"Thật... thật ra, ta cũng muốn thân cận với nó, nhưng mà..."
"Tuy nó là con trai của ta, nhưng... nó là một hoạn quan, nghe nói hoạn quan đều rất độc ác."
Lời của Trần thị khiến ta thoáng sững sờ.
Sắc mặt ta trầm xuống, bật cười lạnh: "Bà nói gì?"
Trần thị thấy thế, biết mình lỡ lời, sợ đến tái mét mặt, vội vàng phân trần:
"Cô nương, ta... ta không có ý gì khác, chỉ là nghe nói hoàng thượng hiện tại sủng ái hoạn quan, mặc cho bọn họ tác oai tác quái, khiến bách tính chịu khổ."
"Nhưng ta biết con trai của ta không phải hạng người ấy, chỉ là hiện tại ta có chút sợ nó, không dám nói chuyện..."
Lời nói lộn xộn, hoảng loạn của Trần thị khiến lòng ta trùng hẳn xuống.
Từ sau khi Trình Hy nam hạ trở về, trong thành Trường An liền lưu truyền một câu châm biếm—
"Cướp cả bùn trong miệng én, gọt cả đầu kim sắt, cạo vàng mặt Phật mà moi móc, không có cũng tìm cho ra có.”
Câu châm biếm thời cuộc ấy, chính là nói về Trình thị trung đang được thánh ân sủng ái hiện nay.
Hắn rõ ràng là người đi truy thu tài sản tham ô, thế mà vì đắc tội quá nhiều quyền quý, lại bị gán cho đủ mọi tiếng xấu.
Tương truyền khi hắn nam hạ, giết người vô số, trong lúc thu hồi tài vật còn mượn danh nghĩa mà bòn rút của dân chúng, khiến bách tính vùng Hội Kê lầm than.
Lần ấy xuống phương Nam tra án, Trình Hy quả thực có nuốt riêng một ít tiền hối lộ của quan viên, hơn nữa số tiền không hề nhỏ.
Nhưng chuyện ấy, Kỳ đế đều biết cả.
Xem như là phần thưởng cho việc truy thu tài vật, Hoàng đế cho phép hắn giữ lại, không cần nộp lại.
Thế nhưng đám kẻ thù của Trình Hy nào để yên, bèn dựng nên đủ lời đồn nhảm, tung khắp Trường An, mưu toan khiến hắn bị vạn người chỉ trích.
Trần thị lúc còn ở trong khách điếm, hẳn là đã nghe không ít những tiếng xấu về hắn.
Ta nhớ lại vẻ sợ sệt của bà khi đối mặt với Trình Hy, trong lòng có chút nghẹn ứ, bèn nói với bà:
"Huynh ấy là người thế nào, bà nên tự mình nhìn cho rõ, đừng bị lời đàm tiếu của thiên hạ làm mờ mắt."
"Trình Hy là con của bà, huynh ấy trong lòng luôn nhớ đến bà và Khỏa Nhi, cho nên xin bà hãy tin huynh ấy, đối xử với huynh ấy tốt một chút."
Những lời ta nói với Trần thị, hẳn bà đã ghi nhớ trong lòng.
Ngày ấy Trình Hy từ trong cung trở về, bà phá lệ bưng một bát cháo sữa, đi đến phòng của Trình Hy.
Khi đó Trình Hy đang ngồi trước án đọc sách.
Bà nâng bát cháo sữa, lúc nói chuyện với hắn, tay hơi run:
“Con à, thuở nhỏ con thân thể yếu ớt, cha con mỗi khi dành dụm được ít bạc liền ra chợ mua sữa dê, mẹ cho vào nước gạo nấu cho con ăn, con thích nhất món ấy.”
“Hôm nay mẹ nấu cho con một bát cháo sữa dê, con nếm thử xem mùi vị thế nào?”
Trên gương mặt già nua của Trần thị, tràn đầy vẻ căng thẳng.
Trình Hy ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi xuống người Trần thị.
Sau đó hắn đứng dậy, bước tới định đón lấy bát cháo sữa.
Chiếc bát sứ đáy ngọc được hai người cùng giữ, cháo trắng sữa bốc hơi nóng, hương thơm lan tỏa.
Nhưng chẳng biết là tay ai thoáng chốc không giữ vững, lúc trao tay, chiếc bát sứ không may rơi xuống đất.
Cháo trắng văng tung tóe, bát sứ vỡ nát, chỉ còn lại một bãi hỗn độn.
Trình Hy chỉ liếc Trần thị một cái, bà liền quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy:
“Đại… đại nhân thứ tội, dân phụ cầm không chắc.”
Trình Hy đứng thẳng người, quan bào khoác thân, càng thêm uy nghiêm lạnh lẽo.
Hai năm gần đây, ánh mắt hắn quả thực ngày càng lạnh, luôn lộ ra vẻ sắc bén và tàn khốc.
Cả trong lẫn ngoài triều đình, rất nhiều người sợ hắn, nói hắn là một tên thái giám tâm địa u ám, giết người không chớp mắt.
Trần thị yếu đuối hèn mọn, vừa chạm phải ánh mắt hắn, liền sợ đến quỳ rạp xuống đất.
Sau này ta nghe thị vệ ngoài cửa nói, lúc ấy Trình Hy khẽ cười một tiếng, cúi người nhìn Trần thị, chậm rãi nói một câu—
“Phu nhân ở trong phủ nên an tâm tĩnh dưỡng, những việc khác không cần bận tâm, càng không cần miễn cưỡng.”