Giá Trị Thực Sự

Quan Thiền - Mễ Hoa

Giá Trị Thực Sự

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong tiệc rượu nửa tháng trước tại La gia, vị huyện lệnh nọ uống vài chén rượu say, trên đường từ nhà xí trở về đã vô tình lạc vào hậu viện, bắt gặp A nương đang gánh củi.
Tai họa ập đến lặng lẽ không một tiếng động.
Vị huyện lệnh kia còn trẻ, dung mạo bình thường, ăn mặc giản dị không mấy nổi bật, trông chẳng khác gì gia nhân, khiến người ta khó mà đề phòng.
A nương cũng không hề để ý, sau khi gánh củi xong liền quay về phòng bếp.
Cũng không thể trách người bất cẩn, bởi dung mạo hiện tại của bà đã thay đổi quá nhiều so với trước, vốn dĩ không dễ bị nhận ra.
Nào ngờ, vị huyện lệnh từ Trường An kia lại có trí nhớ siêu phàm. Dù đã uống rượu, nhưng sau khi về ông ta vẫn không ngừng suy nghĩ, đắn đo. Mười ngày sau, ông ta liền cho người triệu La Chính Giáp đến huyện nha.
La Chính Giáp trở về, lập tức hạ lệnh bắt A nương của ta.
Hắn hỏi bà có phải là người ở Hoằng Nông quận Quách Châu, tên Chử Anh không?
A nương phủ nhận, chỉ nói mình họ Vân, là dân chạy nạn từ Hà Đông. Năm xưa khi vào phủ, bà đã khai rõ thân phận với Tiền thị.
La Chính Giáp lại cho người áp giải ta đến, hỏi ta liệu lời A nương nói có đúng sự thật không.
Ta quỳ trên đất, với vẻ mặt thành khẩn:
“Lão gia, A nương của ta họ Vân, cũng gọi là Mãng thị, không có tên nào khác.”
La Chính Giáp bề ngoài tỏ vẻ từ bi, nhưng thực chất lại vô cùng xảo quyệt.
Mãi về sau ta mới biết, năm đó vị huyện lệnh kia thật ra cũng không dám chắc thân phận của A nương.
Lệnh truy nã của nha môn từ lâu đã mờ nhạt không rõ.
Huyện lệnh chỉ dặn La Chính Giáp trông chừng người, chờ phái người về Trường An xác nhận.
Huyện này đối với Trường An mà nói là nơi hẻo lánh, thế nhưng La gia lại là một gia tộc quyền thế ở địa phương.
La Chính Giáp không chỉ có một vị thúc công từng làm Trưởng sử địa phương nay đã về quê an dưỡng tuổi già, mà còn có một vị đại cữu ở quận Thái Nguyên từng đỗ hiếu liêm.
Bản thân hắn thì bị danh lợi che mờ mắt, vốn không xem trọng vị huyện lệnh mới đến.
Trong lòng La Chính Giáp có những toan tính riêng.
Toan tính ấy chính là: lệnh truy nã A nương của triều đình ghi giá thưởng một trăm lượng hoàng kim.
Nhưng trên giang hồ, có người đã ra giá ngầm lên đến mười vạn lượng bạc.
Mà giá trị của A nương, còn chưa dừng lại ở đó.
Triều Đại Kỳ có một phần hồ sơ ghi chép như sau —
Năm Văn Hóa thứ mười ba, Nguyên Đế lâm trọng bệnh, Sùng vương mưu phản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sùng vương từ đất Dự Châu khởi binh, lấy danh nghĩa bảo hộ thánh thượng, đánh thẳng đến Trường An, cuối cùng bỏ mạng dưới tay huynh trưởng là Trần vương.
Sùng vương bỏ mạng, những người còn lại trong phủ đều bị tru diệt. Khi tịch biên gia sản, không tìm thấy tiểu thế tử Lý Bảo Tích cùng rất nhiều của cải trong kho.
Sùng vương là con trai út của Nguyên Đế, sinh mẫu được sủng ái, có phong địa rộng lớn, trong phủ trân bảo vô số.
Nghe nói trong phủ có một môn khách tên Quý Phong.
Sau khi Sùng vương thất bại, Quý Phong cùng thê tử Chử thị đã mang theo thế tử Lý Bảo Tích đào tẩu, cất giấu trân bảo ở nơi kín đáo, từ đó mất tung tích.
Thê tử của Quý Phong là Chử Anh, một nữ tử họ Chử ở Hoằng Nông. Nghe nói khi chạy trốn, bà đã mang thai.
……
Ta nghĩ, sở dĩ La Chính Giáp khẳng định A nương chính là Chử Anh, chắc chắn có liên quan đến ta.
Quả nhiên, hắn thích thú vuốt chòm râu, mở miệng nói với A nương:
“Hoằng Nông Chử thị vốn là gia tộc hành y. Nếu ngươi chỉ biết chữa bệnh cho súc vật, lão gia ta còn chưa thể khẳng định ngươi chính là Chử Anh. Nhưng hôm nay nghe huyện lệnh đại nhân nói, lúc vợ chồng các ngươi đào tẩu, ngươi đã mang thai. Tính ra ngươi ẩn náu ở thôn La gia đã tám năm, nếu khi ấy đã có thai, thì đứa trẻ hẳn ở độ tuổi như A Thiền.”
Nói xong, La Chính Giáp phá lên cười lớn.
Hắn phất tay một cái, lập tức có gia đinh tiến lên, rút trường đao, ngang nhiên đặt lên gáy ta.
“Ta hỏi ngươi, phu quân Quý Phong của ngươi hiện đang ở đâu. Trân bảo của phủ Sùng vương bị các ngươi giấu ở chỗ nào. Trong lời đồn nói Quý Phong có một thanh Phù Hề kiếm, chém người không thấy máu, chặt sắt như bùn, thanh kiếm ấy hiện giờ ở đâu.”
Trân bảo của phủ Sùng vương, thanh Phù Hề kiếm chém người không thấy máu, cùng vị thế tử Bảo Tích đã mất tung tích kia, tất cả cộng lại, mới chính là giá trị thật sự của A nương.
La Chính Giáp chẳng hề hứng thú với tiểu thế tử Bảo Tích. Thứ hắn muốn chỉ là trân bảo, cùng thanh Phù Hề kiếm có giá treo thưởng ngầm mười vạn lượng kia.
Hắn đoán chắc A nương là khối xương cứng, lười phải nói nhiều lời, dứt khoát ra tay từ ta, trực tiếp sai người dùng đao lột đi một mảng da nơi gáy ta.
Cơn đau như khoét xương xuyên tim ấy, suýt chút nữa khiến ta ngất lịm.
Nhưng ta không muốn A nương lo lắng, liền cắn chặt răng đến bật máu, toàn thân run rẩy, không hề kêu một tiếng.
“Mãng thị, ngươi nghĩ cho kỹ. Nếu còn thêm một nhát đao nữa, A Thiền khó giữ được mạng sống, sinh tử của nó nằm trong tay ngươi.”
La Chính Giáp nghiêm giọng nói, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm A nương, ra hiệu cho gia đinh lập tức động thủ.
A nương căn bản không kịp phản ứng, hai mắt đỏ rực, khàn giọng gọi hắn lại.
Bà dường như đã mất hết sức lực, vừa khóc vừa nói:
“Chuyện này hệ trọng. Lão gia nếu muốn biết, xin hãy lại gần ta, ta chỉ có thể nói cho một mình ngài nghe.”
La Chính Giáp đảo mắt, tiến lên phía trước, cúi người ngồi xổm trước mặt A nương.
Hồng Trần Vô Định
Để đề phòng A nương giở trò, hắn còn tiện tay cầm lấy thanh đao từ tay gia đinh, kề lên cổ bà.
“Mãng thị, nếu ngươi dám quanh co chối cãi, bịa đặt lừa gạt ta, lão gia tuyệt đối không…”
Chữ “tha” còn chưa kịp nói ra, La Chính Giáp tuyệt đối không ngờ rằng, A nương dù bị trói chặt hai tay lại đột ngột lao tới, một phát cắn phập vào tai hắn.