Sự thật và tai ương

Quan Thiền - Mễ Hoa

Sự thật và tai ương

Quan Thiền - Mễ Hoa thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đôi khi, A nương thực sự mong La Thốc Nhi là con gái ruột của người.
Lời nói ấy của A nương giáng xuống ta như sét đánh ngang trời.
Mắt ta lập tức đỏ hoe, đến lúc này ta mới bàng hoàng nhận ra — A nương thông minh như thế, sao có thể không nhìn thấu những mưu tính trẻ con của La Thốc Nhi?
Ta còn nhớ năm ngoái, khi ta đang ngồi thiền trên núi, A nương đến đón, tay người cầm theo một cái hũ gốm nhỏ.
Khi đó ta từng hỏi, trong hũ đựng gì?
A nương đáp, đó là một con rết trăm chân người bắt được trên núi.
Ta vốn đã quen A nương tinh thông y thuật, thường dùng những thứ kỳ quái nghiền thành thuốc, nên cũng chẳng lấy làm lạ.
Chỉ là chiếc hũ gốm ấy, sau khi về nhà, ta không còn thấy nó đâu nữa.
Mà chẳng bao lâu sau, Ngũ tiểu thư La Ngọc Kiều trong lúc ngủ trưa đã bị một con rết cực độc cắn trúng.
Lần ấy nàng ta trúng độc rất nặng, đến khi khỏi hẳn thì thân thể suy nhược, khí lực tiêu hao, thường xuyên uể oải không gượng dậy nổi.
Từ đó về sau, nàng không còn sức lực để bắt nạt La Thốc Nhi nữa.
Ta đã sớm sinh nghi rằng con rết cắn La Ngọc Kiều kia, có lẽ chính là con mà A nương đã bắt về.
Bởi chiếc hũ gốm kia đã không cánh mà bay, mà người duy nhất lui tới nơi ở của chúng ta, chỉ có La Thốc Nhi.
La Thốc Nhi hận La Ngọc Kiều đến tận xương tủy.
Vì La Thốc Nhi từng mấy phen suýt bị nàng ta dùng dây dắt chó siết cổ đến chết.
Ta vẫn luôn cho rằng, chuyện La Thốc Nhi trộm hũ gốm, lén thả rết cắn La Ngọc Kiều, lúc đầu A nương không hề hay biết.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ con rết ấy vốn dĩ là A nương cố ý bắt giúp La Thốc Nhi…
La Thốc Nhi là loại trẻ con như thế nào, A nương rõ hơn ai hết.
Thế mà người vẫn thương xót nàng, đầy trìu mến.
A nương vốn thích những đứa trẻ dứt khoát, ra tay không mềm lòng.
Huống chi, Thốc Nhi còn thông minh lanh lợi đến thế.
Vì muốn cảnh cáo ta, nàng lén giết một con gà, rồi ném xác nó vào chuồng lợn cạnh nhà xí.
Mà A nương thì lặng lẽ xử lý chiếc cổ gà bê bết máu ấy, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
La Thốc Nhi sau đó lại xuất hiện với dáng vẻ ngoan ngoãn, gọi A nương một tiếng “Vân nương” ngọt như mật.
A nương cười đáp lại, còn đưa tay xoa đầu nàng.
Ta chưa bao giờ từng sợ hãi đến thế.
Nỗi sợ bị La Thốc Nhi cướp mất A nương dâng lên đến tột độ trong lòng ta.
Đêm ấy ta thao thức không yên, cuối cùng vào một đêm nọ, ta không màng gì nữa, ôm chầm lấy A nương, òa khóc nức nở:
“A nương! A nương, con sai rồi! Xin người cho con một cơ hội nữa! Xin người! Con muốn giết gà! Con muốn giết gà!”
Chờ mãi, đợi mãi.
Chẳng hay chẳng biết đã đến cuối năm.
Có lẽ thấy hình phạt dành cho ta đã đủ, A nương cuối cùng cũng mở miệng, nói rằng ngày Tết Lạp năm nay, người sẽ lại dẫn ta tới chuồng gà giết gà.
Khoảng thời gian ấy, ngoài việc vào núi nhặt củi và luyện công, hễ rảnh rỗi là ta liền tới bếp mài dao.
Chúc sư phụ thấy thế thì khen ta một câu, nói A Thiền đã lớn rồi, càng ngày càng hiểu chuyện.
Ông còn bất chợt hỏi ta, có muốn vào bếp học nghề với ông hay không.
Tay nghề làm đầu bếp cho nhà quyền quý của Chúc sư phụ là nghề gia truyền, ông không chỉ biết làm đủ các loại mì, bánh, còn tinh thông các món trong yến tiệc, tay nghề cao siêu.
Ông kể rằng mình từng có một muội muội, cũng tài giỏi không kém, nhờ biết làm món tiệc, năm xưa được chủ nhân mang theo lên Trường An.
Ông còn nói mình có một đứa con trai, lớn hơn ta bốn tuổi, nhưng lại chẳng hứng thú với nghề gia truyền, chỉ thích đọc sách, từ nhỏ đã theo cô cô đến Trường An học ở học đường.
Chúc sư phụ cần mẫn làm việc tại La gia, gom góp được bao nhiêu tiền đều gửi hết về Trường An để đóng học phí cho con trai.
Ông nói muội muội đã hơn ba mươi mà chưa chịu gả chồng, còn ông chỉ có một đứa con, vì muốn có người kế thừa nghề bếp gia truyền nên định thu nhận một đứa trẻ làm đồ đệ.
A nương bán mình vào La gia làm nô, khi ấy ta còn đang trong tã lót, Chúc sư phụ xem như đã nhìn ta lớn lên từng ngày.
Bảo sao dạo gần đây ông thường khen A nương, nói rằng đứa nhỏ A Thiền này ngoài tật tham ăn, thì ngoan ngoãn hiểu chuyện, lại chẳng ngại khổ cực, không có gì đáng chê trách.
Lúc này ông hỏi ta có muốn theo ông học nghề không, ánh mắt ta liền nhìn sang phía A nương, trong lòng đầy hy vọng.
A nương lại rất sảng khoái, cười bảo: “Còn ngây ra đó làm gì, còn không mau dập đầu tạ bá bá đi!”
Ta liên tục gật đầu, vừa định quỳ xuống, Chúc sư phụ đã đưa tay ngăn lại, ông cười rất vui, nói:
“Đầu bếp nhà bếp dù thuộc hạng hạ cửu lưu, nhưng dẫu sao cũng là chuyện thu nhận đồ đệ, để ta chọn một ngày lành, hấp một xửng bánh bao nhân đường cho A Thiền nhà chúng ta, A Thiền ăn rồi hẵng dập đầu cũng chưa muộn.”
A nương từng nói, Thiền quyên tuy tròn đầy như trăng tròn, đáng tiếc chẳng được lâu bền… Người không thể mãi mãi ở bên ta.
Khi ấy nghe lời ấy, ta luôn không để tâm, cho rằng người chỉ dọa ta mà thôi.
Thế nhưng về sau, dao trong bếp đã mài xong, gà ta vẫn chưa kịp giết.
Chúc sư phụ nói muốn thu nhận ta làm đồ đệ, bánh bao nhân đường còn chưa kịp hấp.
La Chính Giáp đột nhiên ra lệnh, bắt giữ A nương của ta.
Hắn nói A nương là tội phạm triều đình truy nã, đã ẩn thân ở thôn La gia suốt tám năm nay.
Trước Tết, Thấm huyện đón một vị huyện lệnh mới được điều từ kinh thành đến.
Nghe nói vị này vốn là Đô quan lang trung ở Hình bộ, chuyên phụ trách quản lý sổ sách tù nhân phạm tội, bị giáng chức rồi mới tới đây.
Tân quan nhậm chức, La Chính Giáp thân là hương thân bản địa, đương nhiên phải mở tiệc lớn khoản đãi.