142. Chương 142: Lời Cảnh Báo

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành

Chương 142: Lời Cảnh Báo

Quỷ Bí Chi Chủ - Q3: Nhà Lữ Hành thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn phòng tắm ẩm ướt, hơi nước bốc lên nghi ngút từ bồn tắm.
Trừ phần đầu, cả người Klein đều chìm trong làn nước nóng. Hắn nằm đó, thoải mái đến nỗi không muốn động đậy một ngón chân.
Quả là một đêm thật tuyệt vời... Giá mà bên ngoài không có Cynthia thì tốt rồi, chốc lát nữa còn phải đối phó với cô ta... Klein thở dài, suy tính xem lát nữa nên dùng cớ gì để tránh gần gũi với cô ta.
Dựa trên đặc điểm của Đô đốc Aston Rieveldt, hắn quyết định sẽ lấy lý do bận việc trước. Sau đó thì gần đây cơ thể khó chịu, mới bị thương nên chuyện chăn gối gặp vấn đề, cần thời gian để thuốc mới uống phát huy tác dụng, rồi đột nhiên nhận ra xu hướng tính dục thật sự của mình, chỉ có vẻ đẹp của khỉ đầu chó lông xoăn mới lọt vào mắt xanh của hắn.
Còn chuyện này có làm tổn hại danh tiếng của Đô đốc hay không, Klein chẳng hề cảm thấy áp lực. Chỉ cần ngăn Cynthia nghi ngờ mình là Amyrius Rieveldt giả mạo thì đã tính là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.
Việc giải thích sau này về những lý do trên và làm thế nào để nói lý do đã trở lại bình thường, sẽ đều là vấn đề của Đô đốc Amyrius, chứ liên quan gì đến mình, Gehrman Sparrow? Mà danh tiếng của Gehrman Sparrow có bị tổn hại thì cũng liên quan gì đến mình, Sherlock Moriarty? Klein thỏa mãn đứng dậy, người ướt sũng, lấy khăn tắm lau khô người.
Sau khi mặc áo choàng tắm, Klein hít một hơi thật sâu, mở khóa như thể đang đối mặt với kẻ thù bốn phía, vặn tay nắm cửa phòng tắm ra.
Thấy hành lang trống rỗng, chỉ có ánh đèn từ hai bên tường soi sáng lối đi mờ tối, Klein mới thả lỏng đôi chút, thần kinh không còn căng thẳng như dây đàn nữa.
Cảm giác này khác gì khiêu chiến một vị tướng hải tặc đâu chứ... Vừa tự nhủ thầm, hắn chợt phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng. Hắn không biết phòng ngủ chính của mình ở đâu, hay thư phòng trông ra sao.
Bất kể thế nào, mình phải gọi Cynthia, nếu không Đô đốc Amyrius sẽ trông thật kỳ lạ mất... Klein nhớ lại bố cục của những căn nhà tương tự để tìm tới đúng phòng ngủ chính.
Đúng lúc ấy, cửa phòng chếch phía đối diện kẽo kẹt mở ra, Cynthia với bộ đồ ngủ lụa bước tới.
Mái tóc vàng hơi rối bời của cô ta buông xuống, thậm chí vài lọn còn đung đưa trước đôi mắt xanh thẳm và bờ môi đỏ mọng, khiến ánh mắt cô ta nửa khép nửa mở, cánh môi khẽ mím. Trong khung cảnh mờ ảo này, cô ta trông quyến rũ một cách lạ kỳ.
Cổ áo lụa rộng mở, để lộ một phần làn da trắng ngần và khe ngực sâu hút, phản chiếu trong mắt Klein.
...Klein suýt nữa ngẩng đầu nhìn lên trần nhà để tránh né sự kích thích mãnh liệt này.
Bình tĩnh, tỉnh táo lại, ngươi là Amyrius Rieveldt... Hơn nữa ngươi cũng từng bị ma nữ mê hoặc rồi còn gì... So với 'Thiếu Nữ Bệnh Tật', sức hấp dẫn của vị tiểu thư này còn kém xa lắm... Khoan đã, sao mình lại nghĩ đến ma nữ? Ai mà biết được những người đó trước kia là nam hay nữ... Klein duy trì ánh mắt, thậm chí còn "đánh giá" từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên.
Giờ này, khắc này, hắn có thể cảm nhận được dục vọng nguyên thủy kia. Song, phần dưới lại im lìm không một chút động tĩnh...
Đây là tác dụng của khế ước tạm thời đó sao? Thật ra Đô đốc Amyrius đâu cần phải rắc rối đến thế. Dù mình có cảm giác đi nữa thì vẫn tự chủ được mà... Còn cảnh tượng nào mình chưa từng thấy nữa đâu chứ?
Ừm... Cynthia lại có vẻ hơi khác so với thông tin trong tài liệu nhỉ. Chẳng phải trên đó ghi là cô ta mới trở thành tình nhân của Đô đốc được một hai năm, hơn nữa hầu hết thời gian đều không thể gặp mặt ông ta, nên trong chuyện này khá dè dặt, lần nào Đô đốc cũng phải dỗ dành cô ta sao? Tự dưng hôm nay lại chủ động quyến rũ là sao?
Do cảm thấy địa vị của mình chưa đủ vững chắc, hay cô ta cũng bị thay thế rồi? Kể từ khi trở thành "Người Không Mặt", Klein nhìn ai cũng thấy có vẻ không thật.
Cynthia cúi thấp mắt. Dưới ánh mắt dò xét của Amyrius, dũng khí đang dâng trào biến mất dần từng chút một. Khuôn mặt cô ta đỏ bừng như rượu vang, trong lòng vừa ngượng ngùng, vừa có chút tự hào.
Sau đó, cô ta nghe thấy giọng nói ra lệnh một cách bình tĩnh của ngài Đô đốc:
"Chuẩn bị cà phê giúp ta, để ở thư phòng.
Đêm nay ta có rất nhiều việc cần giải quyết, em đừng đợi ta."
"..." Cynthia ngơ ngác ngẩng đầu lên, mặt vẫn đỏ bừng như cũ.
Cô ta nhất thời không hiểu Đô đốc Amyrius vừa nói gì.
Klein thầm hít một hơi thật sâu, tiến đến ôm cô ta, khẽ hôn lên trán:
"Mấy ngày nữa ta sẽ dành thật nhiều thời gian cho em."
Phản ứng này giống hệt như trong tài liệu, hắn chỉ thay đổi cách dùng từ một chút.
Thẳng thắn mà nói, nếu trước đó chưa biết gì, Klein còn quả quyết rằng dù là lúc ở cùng với tình nhân hay khi vận động trên giường, Đô đốc Amyrius cũng sẽ giữ nguyên bộ mặt nghiêm nghị kia. Từ lời nói cho đến hành động, ông luôn rất mực nghiêm túc. Song, khi nói chuyện, vị Bán Thần này vẫn có mặt dịu dàng, vẫn biểu lộ cảm xúc. Ông chỉ không giỏi cất lên những lời tình tứ có cánh mà thôi.
Điều này lại khiến Klein hiểu ra một chuyện, rất nhiều người nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì chẳng tài nào tưởng tượng được con người thật của họ khi ở riêng tư. Nếu "Người Không Mặt" muốn giả trang một người thật, nhất định phải điều tra tỉ mỉ và có hiểu biết toàn diện, tựa như 'Ảo Thuật Gia' sẽ không bao giờ biểu diễn nếu chưa chuẩn bị kỹ càng.
Cynthia thất vọng rõ rệt, nhưng nhanh chóng kìm nén những cảm xúc đó lại, cười gượng:
"Vâng ạ.
Đô đốc, đồ ngủ của ngài ở trong phòng. Mặc áo choàng tắm không thích hợp để làm việc đâu ạ."
Điểm này hoàn toàn khớp với thông tin trong tài liệu, tương đối chu đáo, biết thấu hiểu và cảm thông... Klein nhìn Cynthia quay người trở vào phòng kéo chuông gọi người. Còn mình thì nhân cơ hội cởi áo choàng tắm ra, thay sang chiếc áo ngủ màu đỏ sẫm và quần ngủ cùng màu.
Cynthia ân cần mở cửa thư phòng, dọn dẹp qua chiếc bàn hơi bừa bộn một chút rồi chờ hầu gái pha cà phê mang lên, cô ta nhận lấy rồi tự tay mang vào phòng.
Trong quá trình này, Klein lật xem đống văn kiện và tài liệu đó, giả vờ như mình là một người vô cùng chuyên nghiệp. Nhưng trên thực tế, những số liệu và thiết kế về khái niệm tàu chiến bọc thép, tàu chiến chạy buồm gì đó, hắn đọc mà chẳng hiểu chút nào, gần như không khác gì người mù chữ.
Trong lĩnh vực này, hắn chỉ biết đến những khái niệm như tàu sân bay, quyền làm chủ trên không, đại bác chủ lực và tháp pháo.
Từ khóe mắt thấy Cynthia lặng lẽ rời đi, cũng tiện tay đóng cửa phòng, Klein mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết cuối cùng mình cũng che đậy được đêm nay rồi.
Trong phòng ngủ chính, Cynthia mím môi lại, lấy sợi dây chuyền từ dưới gối, nắm chặt mặt dây chuyền hình sừng tê giác đen chỉ nhỏ bằng đốt ngón tay.
Cô ta đứng đó, khẽ thì thầm cầu nguyện:
"Hỡi Mẫu Thụ Dục Vọng vĩ đại, xin hãy làm cho con càng trở nên quyến rũ hơn, khiến Đô đốc Amyrius càng say đắm con hơn, khiến ngài ấy có thể cảm nhận được niềm hoan lạc tột độ từ con, rồi ban cho con một đứa bé..."
...
Trong thư phòng yên tĩnh, Klein lật nhanh đống văn kiện chất chồng trước mặt. Dựa trên phương thức xử lý mà tài liệu đã ghi chép, hắn chọn ra mấy mục đơn giản, ký tên Amyrius Rieveldt vào bên dưới—Nguyên nhân hắn có thể bắt chước được nét chữ là vì 'Người Không Mặt' có thể ghi nhớ đặc điểm của mục tiêu, còn 'Tên Hề' thì cung cấp năng lực kiểm soát chuẩn xác.
Mục nào phức tạp, đọc không hiểu thì Klein ghi chỉ thị tương tự xuống:
[Tiếp tục nghiên cứu.]
"Bận rộn" đến rạng sáng, Klein vươn tay che miệng, ngáp một cái.
Không ổn rồi, phải ngủ một chút mới được. Ngày mai còn rất nhiều thử thách, phải giữ gìn sức lực và năng lượng... Klein suy nghĩ, từ bỏ ý định trở về phòng ngủ chính.
Hắn đưa tay phải đè lên hai con mắt đang khép hờ, kéo chúng xuống hai bên sống mũi.
Rồi, tại vị trí nguyên bản của hai con mắt, Klein tách ra hai khe hở, dùng máu thịt ngụy trang thành một đôi mắt giả.
Sau khi trở thành "Người Không Mặt", đúng là mình càng ngày càng giống quái vật... Nếu hồi đi học mà có kỹ thuật thần thánh này thì tốt biết mấy... Klein lặng lẽ thở dài, hơi cúi người. Mắt thật khép chặt, mắt giả mở ra "đọc" văn kiện, hắn chìm vào giấc ngủ.
Đặc tính của "Tên Hề" giúp hắn duy trì được sự cân bằng theo bản năng, không hề nhúc nhích, hệt như một pho tượng cẩm thạch.
Không biết bao lâu sau, Klein đột ngột bừng tỉnh trong giấc mơ, nhận ra có một sức mạnh nào đó đang cưỡng ép kéo mình vào giấc ngủ sâu để rồi xâm nhập!
Là ai? Dạo gần đây mình đâu có làm gì, sao lại có người muốn xâm nhập vào giấc mơ của mình? Không phải, hiện giờ mình là Đô đốc Amyrius Rieveldt... Trái tim Klein khẽ hẫng một nhịp, hắn lập tức thay đổi ngoại hình. Dù đang ở trong mơ, hắn vẫn biến thành vị Bán Thần kia.
Cùng lúc, hắn cảm thấy ý thức của mình bị siết chặt lại như thể đang cố né tránh thứ gì đó.
Thế này rất khác so với nhập mộng thông thường. Rõ ràng mình đã lấy lại được sự tỉnh táo, cũng có thể thoát ra và tỉnh dậy, nhưng không hiểu sao vẫn chẳng thể thoát khỏi cảnh mơ này... Klein thử nghiệm một chút, phát hiện ra rất nhiều điểm kỳ lạ.
Hắn biết rõ bản thân đang ngủ, và có thể cảm ứng cũng như điều khiển được cơ thể bên ngoài giấc mơ, nhưng dù làm cách nào thì mãi vẫn không tỉnh dậy được!
Ngay sau đó, trước mắt hắn hiện lên một làn khí trắng mờ ảo, ngưng tụ thành một bóng người không rõ ràng.
Klein nhắm mắt lại, xuyên thấu qua cảnh mơ bằng tinh thần, khiến cơ thể thật khẽ cử động, đưa bàn tay vào túi áo, chạm vào Bùa chú Luật Thứ Chín.
Ngay khi ấy, bóng dáng mờ ảo kia bình thản cất tiếng:
"Đừng can dự vào chuyện của đám Aston.
Đây là một lời cảnh báo."
...Khá ấn tượng đấy, lại đi cảnh báo một vị Bán Thần cơ chứ... Rốt cuộc đám người Aston định làm gì vậy? Klein suy tư, linh tính lan tỏa, khiến Bùa chú Luật Thứ Chín tỏa ra một sự uy nghiêm thâm trầm. Rồi, hắn bắt chước nó, tạo ra cảm giác tương tự ngay trong mơ, trầm giọng hỏi:
"Ngươi là ai?
Ngươi đại diện cho ai?"
Bóng người mờ ảo kia sửng sốt một lúc, chợt thở dài, cười nói:
"Quả không hổ là 'Kẻ Dệt Luật' Amyrius, lại có thể duy trì sự tỉnh táo trong tình huống này."
Không không không, dù danh hiệu của Amyrius có là 'Kẻ Dệt Luật' thì ông ta cũng chẳng có chuyên môn trong chuyện tương tự thế này đâu. Ngươi phải nói là, quả không hổ Đấng 'Kẻ Khờ'... Klein oán thầm trong lòng hai câu, nghiêm nghị nói:
"Trả lời câu hỏi của ta."
Bóng người mờ nhòe kia khẽ cười:
"Ngươi không cần biết ta là ai.
Là một Bán Thần, ngươi hẳn rất rõ rằng mọi chuyện mọi vật đều có số mệnh của nó, mà mỗi thời đại cũng vậy.
Đừng chống lại vận mệnh của một thời đại cũng như xu thế của nó. Điều đó sẽ chỉ biến ngươi thành một vật hy sinh của lịch sử mà thôi."
Vận mệnh của thời đại, xu thế của thời đại, vật hy sinh của lịch sử... Nghe đến đây, Klein bỗng nghĩ ngay đến một cụm từ:
Hội Ẩn Sĩ Hoàng Hôn!
Song, Klein không mở miệng hay nói ra cái tên đó, bởi mấy ngày tới Đô đốc Amyrius vẫn là hắn.
Thấy 'Kẻ Dệt Luật' Amyrius im lặng, bóng dáng mờ ảo kia cũng không nói thêm gì, một lần nữa hóa thành làn khí trắng, biến mất ngay trong giấc mơ.