Chương 25: Gặp trong mộng

Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử

Chương 25: Gặp trong mộng

Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có người lẻn vào? Klein không lập tức ngồi bật dậy, chỉ nghiêng người, đặt tay phải xuống gối đầu, lặng lẽ nắm chặt khẩu súng ngắn Chuông Tang. Cùng lúc đó, anh từ từ mở năm ngón tay trái, để Đói Khát Quằn Quại sẵn sàng kích hoạt.
Biết được sau khi về Backlund sẽ khó tìm thức ăn cho Đói Khát Quằn Quại, anh đã sớm lén lút vào nhà tù vịnh Desi ở thành phố Conant tìm một tử tù, xác nhận hành vi phạm tội không sai, sau đó cho nó ăn.
Người của Học phái Hoa Hồng tới bắt mình? Không, không thể nhanh đến thế, hơn nữa nếu là bọn chúng, chắc chắn sẽ không tùy tiện đến tận cửa, mà là chờ cơ hội mình ở nơi hẻo lánh, một đòn chí mạng, tránh kinh động các thế lực ở Backlund... Lúc ở Thánh lễ, mình hiến quá nhiều tiền nên bị kẻ xấu theo dõi? Ừm, một phú ông hào phóng vừa đến Backlund quả thật rất dễ trở thành mục tiêu của kẻ khác... Đương nhiên, cũng có thể là Kẻ Gác Đêm muốn đến điều tra... Trong lúc suy nghĩ miên man, Klein nghe thấy có tiếng động rất nhỏ từ ban công kế bên vọng đến.
Ngay sau đó là tiếng ổ khóa xóc xách, cửa sổ chạm đất gần như không tiếng động bị mở ra.
Klein cẩn thận lắng nghe, phát hiện tiếng bước chân trên hành lang.
Ngừng lại một chút, tiếng bước chân hướng về phía phòng ngủ bên này, sau đó là tiếng mở cửa phòng của người giúp việc nam.
Vào nhầm phòng? Hay là đối phương muốn tìm Richardson? Klein nghĩ vậy, buông Chuông Tang, vươn tay về phía hộp thuốc lá bằng sắt không xa đó.
Anh gỡ bỏ "bức tường linh tính", một bóng dáng mặc áo khoác đỏ sẫm cũ kỹ lập tức xuất hiện bên cạnh, xuyên qua bức tường.
Khi 'Oan Hồn' Senor đến cửa sổ kính phòng Richardson, vừa vặn thấy một cái bóng với làn da nâu nhạt, tóc đen, thân hình mềm mại, đi ra khỏi cửa phòng. Còn Richardson thì lặng lẽ ngồi ở mép giường, thân thể nghiêng về phía trước, lưng hơi nhô lên, như hòa mình vào bóng tối.
Vẻ mặt hắn lúc thì sợ hãi, lúc thì khó xử, lúc thì toát ra vẻ yếu đuối, cuối cùng trở nên yên lặng.
Quả nhiên là đến tìm Richardson... Đặc điểm hình dáng rất giống người Nam đại lục... Thân thủ nhanh nhẹn, hành động thuần thục, hẳn không phải người thường... Đây là bạn Richardson quen biết khi còn ở trang viên Nam đại lục, hay là người quen của mẹ hắn? Richardson chỉ là một người giúp việc lương 35 bảng một năm, có chuyện gì mà cần nhờ hắn hỗ trợ? Klein vừa mượn thị giác của Senor để quan sát, vừa suy đoán trong lòng.
Lúc này, anh chợt hiểu ra vì sao Richardson giỏi quan sát, thích ở ban công đánh giá người qua đường qua lại.
Hắn sợ bị người khác tìm ra!
Hy vọng không có vấn đề gì lớn, cũng không ảnh hưởng đến kế hoạch của mình... Bói thử xem... Nếu Richardson không thể giải quyết phiền toái, vậy tìm cớ đuổi việc hắn... Richardson lại nằm xuống, Klein thấy vậy liền thu hồi 'Oan Hồn'.
...
Lúc này, ở số 7 phố Pinster, Leonard Mitchell lại một lần nữa ngủ say, tiến vào vùng sương mù bao phủ Backlund.
Trước đó, anh đã hỏi phóng viên Mike Joseph của "Báo Daily Observer" trong mơ, rằng Sherlock Moriarty không phải chủ động muốn dính líu vào sự kiện Lanevus, mà là được thuê để tham gia. Điều này khiến lòng nghi ngờ của anh về đối phương giảm hẳn.
Nếu không có bóng dáng của vị đại thám tử này xuất hiện ở rìa sự kiện Capim, cùng với mối quan hệ chặt chẽ với Emlyn White của giáo đường Bội Thu, Leonard Mitchell đã muốn từ bỏ điều tra, tiếp tục truy tìm tung tích của Ince Zangwill.
Bởi vì Sherlock Moriarty không có nhiều bạn bè ở câu lạc bộ Quelaag – một người đã chết trong sự kiện vương tử Edessak, một người chính là phóng viên Mike Joseph – cho nên, đến giờ mục tiêu của Leonard chỉ còn một: bác sĩ Aaron Ceres.
Từ bộ tư liệu có thể thấy, vị bác sĩ này cũng bị cuốn vào sự kiện phi phàm, còn liên quan đến con đường 'Quái Vật'... Sau khi bị đổi vật phẩm, hắn không còn xui xẻo và gặp ác mộng nữa, cuộc sống trở về quỹ đạo bình thường... Những người biết Sherlock Moriarty phần lớn đều liên quan tới phi phàm, tên thám tử này khẳng định cũng không hề đơn giản... Leonard vừa nghĩ, vừa bấm chuông cửa trong giấc mơ của Aaron Ceres.
Vào cảnh trong mơ, anh tùy ý tìm một chiếc ghế sofa ngồi xuống, nhìn bác sĩ Aaron đối diện, nói:
"Hãy kể cho tôi chi tiết về việc anh quen Sherlock Moriarty như thế nào."
Trong mơ, Aaron không giấu giếm gì, từ chuyện bà Mary giới thiệu Sherlock Moriarty gia nhập câu lạc bộ Quelagg, mình nhận lời làm người đề cử, cho đến việc đại thám tử đề nghị hắn kể lại việc gặp phải sự kiện bất thường cho giám mục giáo hội Nữ Thần Đêm Tối.
Sự thật chính là như vậy, thái độ của Sherlock Moriarty đối với thế lực chính phủ rất thân thiện, cùng với việc nhận được thư xác nhận của Isengard Stanton... Leonard thoáng nhìn biểu hiện trên khuôn mặt bác sĩ Aaron, thu hồi ánh mắt, tiếp tục lắng nghe.
Aaron trả lời xong mọi chuyện, cuối cùng nói:
"Anh ta đã đến phía nam nghỉ phép, vẫn chưa quay về, tôi vẫn luôn rất lo lắng.
Tuy nhiên, anh ta là một đại thám tử rất thông minh, lại rất giàu tình cảm, tôi nghĩ hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề gì. Hy vọng anh ấy đến kịp tham gia yến hội chúc mừng đứa nhỏ sau khi sinh."
"Có lẽ vậy..." Leonard nghi ngờ Sherlock Moriarty sẽ không quay lại Backlund nữa.
Anh lập tức lễ phép cáo từ, đi ra khỏi cảnh trong mơ của bác sĩ Aaron.
Đi được mấy bước, anh theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy trong căn nhà có vườn hoa, phòng ốc, một đám quang cầu đại diện cho cảnh trong mơ lần lượt giao thoa, tràn ngập không gian, không có vấn đề gì.
"Là ảo giác sao? Mình hình như cảm thấy trên người có chút biến đổi..." Leonard nói nhỏ một câu, xoay người bay về phía phố Pinster.
Trong tầm mắt của hắn, phía dưới là sương mù dày đặc, còn đèn đường thì ảm đạm tái nhợt.
Đột nhiên, Leonard ngừng bay, chuyển ánh mắt về phía một căn nhà.
Trong căn nhà kia, có năm sáu quang cầu sương mù đang bay lơ lửng, không khác gì những kiến trúc xung quanh.
Nhưng mà, theo linh cảm của Leonard, trong phòng tựa như tồn tại một khối đen có thể hấp thu toàn bộ ánh sáng.
Hơn nữa, anh phát hiện mình không biết con đường của khu phố này.
Anh không kìm được cảm thấy tim đập nhanh, nghi ngờ mình có phải đã nhìn thấy điều gì không nên thấy hay không. Anh vội vàng thu hồi ánh mắt, chuẩn bị thoát khỏi nơi này, trở về chỗ thân thể mình.
Đúng lúc này, trong căn nhà có vẻ hết sức bình thường vang lên một giọng nói trêu tức:
"Có muốn vào trong uống một tách trà không?"
Toàn bộ suy nghĩ trong đầu Leonard trong nháy mắt nổ tung, không cần suy nghĩ đã bay đi với tốc độ cao nhất.
Trong linh cảm của hắn, trong căn nhà kia, từng người một hóa lớn, cửa sổ hóa thành miệng, đang cắn lại đây!
Đèn đường bên cạnh nhanh chóng trở nên cao lớn, khiến xung quanh biến thành một khu rừng sắt thép, tựa như đang muốn ngăn cản Leonard.
Leonard không dám dừng lại, càng không dám quay đầu, chỉ cảm thấy cơn lạnh chạy dọc sống lưng càng ngày càng trở nên rõ ràng và sâu đậm hơn!
Thân thể của anh dần dần có chút cứng ngắc, giống như bị vô số bàn tay vô hình níu giữ.
Ngay tại thời điểm anh nghĩ mình sắp không chống đỡ được, ngọn đèn ở cửa sổ trong căn nhà quen thuộc phía trước chiếu vào mắt anh.
Leonard ngừng thở, mãnh liệt lao đi, rơi xuống thân thể mình trong mơ!
Phù... Anh bật tỉnh dậy, đầu đã đầy mồ hôi lạnh.
"Ông già, vừa rồi rốt cuộc tôi đã gặp phải cái gì?" Leonard thở hổn hển, nghĩ mà sợ hỏi.
Vài giây sau, trong đầu hắn mới vang lên âm thanh hơi lộ vẻ già nua:
"Tôi không rõ lắm."
Leonard nhất thời nhướng mày, không hỏi lại nữa.
Anh chợt đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy Backlund về đêm, đèn đuốc khắp nơi, an bình yên tĩnh.
...
Tại biệt thự số 160 phố Boklund của Dwayne Dantes.
"Thưa ngài, quý cô Wahana Heisen đã đến." Richardson tiến vào phòng nói với Klein.
Klein nghe vậy bèn buông tờ báo xuống, ngẩng đầu nhìn người giúp việc của mình, phát hiện hắn vẫn im lặng như trước, lặng lẽ trầm mặc, sợ hãi rụt rè, không chút dị thường.
Nếu không phải kết quả bói toán không có vấn đề gì... Tùy tiện đuổi việc cũng dễ dàng khiến người bên ngoài nghi ngờ... Klein nói thầm trong lòng, ra vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, sau đó đứng dậy để Richardson mặc áo khoác cho mình.
15 phút sau, anh ôm lấy giáo viên lễ nghi Wahana Heisen, học một điệu vũ khác thường dùng trong các buổi giao tế.
"Tôi cảm thấy vài ngày nữa mình sẽ thất nghiệp." Một lúc sau, Wahana khen ngợi tiến độ học hỏi của Dwayne Dantes một cách rất hàm súc, cuối cùng nói: "Có điều, ông vẫn còn hơi câu nệ. Tuy rằng không nên giống như đám đàn ông Intis, luôn suy nghĩ bằng nửa thân dưới, nhưng cũng không cần lúc nào cũng duy trì khoảng cách. Cơ thể ngẫu nhiên tiếp xúc là chuyện rất bình thường. Ông bây giờ có vẻ rất cứng nhắc và khô khan."
Klein kéo đối phương gần thêm một chút, mỉm cười đáp lại:
"Tôi sợ thất lễ."
Đây là nói va chạm cơ thể với một cô gái là hành vi thất lễ? Không phải, hẳn ý là mình rất quyến rũ, nếu ở gần quá sẽ khiến cơ thể anh ta xảy ra phản ứng xấu. Một cách khen tặng rất tinh tế... Wahana vừa suy nghĩ vừa cười nói:
"Anh học rất nhanh."
Điệu nhảy tiếp tục, Klein nhìn khuôn mặt Wahana Heisen, ra vẻ tùy ý hỏi:
"Quý cô, hình như cô đang có chút phiền não?"
Wahana cúi đầu cười nói:
"Không phải vấn đề gì lớn, chồng tôi là một thương nhân, gần đây nảy sinh chút mâu thuẫn nhỏ với người khác, chúng tôi có thể tự giải quyết.
Ừm, anh vừa rồi hỏi quá trực tiếp. Trong tình huống hai bên còn chưa đủ thân quen thì cố gắng đừng hỏi người khác gặp phải chuyện gì, trừ khi cô ta đã biểu hiện cực kỳ rõ ràng."
So với cô – người thường xuyên ra vào rất nhiều gia đình thượng lưu, biết không ít phu nhân tiểu thư – thì một phú thương vừa mới đến Backlund quả thật không có nhiều tài nguyên... Klein nhẹ nhàng gật đầu, cười nói:
"Tôi tưởng chúng ta đã không còn là người xa lạ."
Anh chợt chuyển đề tài, nói về những gì bản thân đã trải qua cùng hàng xóm xung quanh. Wahana vừa nghe vừa đáp lại vài câu, để Klein biết thêm nhiều đặc điểm và được hàng xóm yêu thích hơn.
Đợi Wahana rời đi, Klein đứng ở cửa hồi lâu, nghiêng đầu nói với ngài quản gia:
"Walter, ông có biết rõ quý cô Wahana gặp phải phiền toái gì không? Nếu cô ấy không có cách giải quyết, chúng ta sẽ cung cấp sự trợ giúp."