Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử
Chương 57: Thứ Hai, mỗi người một việc
Quỷ Bí Chi Chủ - Q4: Kẻ Bất Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chín rưỡi sáng, khu vực cầu Backlund, phố Cửa Sắt, quán rượu Người Dũng Cảm.
Emlyn White xuống khỏi xe ngựa, ngẩn người tại chỗ, nhìn chằm chằm về phía trước, quên bẵng việc tránh nắng.
Lúc này, cửa chính của quán bar đang đóng chặt, không hề có dấu hiệu sẽ mở cửa. Là một Huyết Tộc ít khi ra ngoài hoạt động, chỉ vài lần ghé quán bar vào ban đêm, Emlyn hoàn toàn không ngờ buổi sáng quán lại không mở cửa. Hắn vừa nhìn thấy mảnh giấy nọ, đã kích động rời khỏi giáo đường Bội Thu, lập tức bắt xe đến đây, mong nhận được tin tức ngay lập tức.
Để tiết kiệm thời gian, hắn thậm chí còn chịu đựng mùi khó chịu và cảnh tượng chật chội của tàu ngầm hơi nước.
Giờ phút này, Emlyn hơi giận dữ, nhưng hiểu rõ đây là lỗi của bản thân, chỉ có thể chậm rãi dạo quanh một vòng phố Cửa Sắt với vẻ mặt cứng nhắc, để chứng tỏ mình không đến đây vô ích.
Đúng lúc hắn chuẩn bị tới gần một chiếc xe ngựa cho thuê đang đỗ bên đường, thì khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy một bóng dáng quen thuộc.
Đối phương đội chiếc mũ tròn màu nâu, mặc chiếc áo khoác cũ, trên lưng đeo chiếc túi vải rách rưới, chính là Ian, kẻ chuyên buôn bán vũ khí và tin tình báo chợ đen.
Ha ha, trực giác của mình thật nhạy bén, mình biết ngay là hắn sẽ sớm xuất hiện mà! Emlyn chuyển từ giận sang vui vẻ, đút hai tay vào túi, thản nhiên đi tới, chặn trước mặt Ian, cười nhẹ một tiếng, cất lời chào: "Chào buổi sáng."
Ian ngẩng đầu ngước nhìn vị quý ngài tuấn tú trước mặt, đáp lại với vẻ hơi kinh ngạc: "Chào buổi sáng, ngài White, cứ tưởng phải đến chạng vạng ngài mới tới được."
"Lúc này cũng có vẻ khá thích hợp." Emlyn cười, tâm trạng khá tốt: "Ian, vì sao mỗi lần gặp, cậu đều mặc quần áo giống nhau, cũng cải trang tương tự nhau?"
Ian bình thản trả lời:
"Như thế khiến tôi trông già dặn hơn, vả lại cũng không quá bắt mắt.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là tôi không có tiền."
Câu cuối cùng được thêm vào với giọng điệu đùa cợt.
"Tôi rất mong chờ đến mùa hè cậu cũng mặc như vậy." Emlyn cười khẩy một tiếng.
"Vậy thì tôi sẽ cởi áo khoác." Ian vừa nói vừa lấy ra hai tờ giấy trong chiếc túi vải cũ nát của mình, đó là tờ thông báo truy nã Emlyn đã đưa cho cậu trước đó: "Có người nhìn thấy người này ở khu Đông." .
Cậu đưa một trong hai tờ giấy cho Emlyn, bên trên đánh dấu là Argos.
Thấy thực sự có manh mối về tín đồ Mặt Trăng Nguyên Thủy, Emlyn hớn hở hỏi: "Anh ta ở đâu?"
Ian không trả lời, chỉ cười nhìn hắn.
Emlyn đã có kinh nghiệm, lập tức lấy ví tiền ra, đếm 150 bảng đưa cho đối phương: "Đây là thù lao của cậu."
Ian cười nói: "Vẫn còn thiếu một nửa."
"Còn thiếu một nửa?" Emlyn suýt chút nữa thì cho tên buôn bán vũ khí và tin tức chợ đen kia biết sự lợi hại của Huyết Tộc là như thế nào, bởi vì trước đó đã giao hẹn, mỗi manh mối hữu dụng có giá 20 bảng, còn tìm ra vị trí là 150 bảng.
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra ý tứ ẩn giấu của đối phương, bất ngờ hỏi ngược lại: "Còn tìm thấy một người nữa à?"
"Đúng vậy." Ian đưa tờ giấy còn lại trong tay ra: "Bạn của tôi lúc quan sát Argos và xác định nơi ở của anh ta đã phát hiện ra anh ta đi cùng với người tên là Galis Kevin này. Cho nên, chúng ta đồng thời nắm được nơi cư trú của cả hai mục tiêu."
"... Tốt lắm." Emlyn vét sạch hầu bao, góp được thêm một trăm năm mươi bảng đưa cho Ian.
Tâm trạng của hắn vô cùng sung sướng, chỉ cảm thấy tổ tiên và ngài Kẻ Khờ đang phù hộ cho mình, bởi vì nhóm mục tiêu này chỉ có năm người, hắn đã săn được một người, hiện giờ lại nhận được manh mối về hai mục tiêu khác. Chỉ cần thành công, cho dù các Huyết Tộc khác làm thế nào, hắn vẫn có thể tuyên bố mình đã giành được thắng lợi cuối cùng.
Ian thật sự đếm và kiểm tra tiền mặt, sau đó nói nhỏ: "Argos ở tầng ba tòa nhà số 6 phố Đá Xám ở khu Đông, đối diện nhà tắm công cộng.
Galis Kevin cũng ở khu Đông, ở trong căn phòng gần cầu thang ở tầng một số 19 phố Cá Voi Trắng."
"Tôi sẽ đi xác nhận thông tin của cậu, tôi tin cậu sẽ không chỉ vì 300 bảng mà bỏ qua mối làm ăn này." Emlyn nhẹ nhàng gật đầu, nửa cảnh cáo nửa nhắc nhở, sau đó bật cười ha hả: "Sao họ lại dễ dàng bị tìm ra như vậy?"
Đôi con ngươi màu đỏ của Ian hơi đảo mắt, nhìn thoáng qua hai bên rồi đáp: "Thứ nhất, rất nhiều thợ săn tiền thưởng là bạn của tôi. Họ có người cung cấp tin tức ở khắp khu Đông.
Thứ hai, hai người kia ngụy trang cũng không tốt, tuy ở khu Đông, nhưng lại có khác biệt rõ ràng với những người khác. Nếu họ chịu khó thay quần áo rách nát, mỗi ngày ra ngoài lao động vất vả hơn 12 tiếng đồng hồ, thì tôi tin rằng họ rất khó bị phát hiện ở khu Đông đông đúc người lao động lộn xộn."
Vậy thì muốn che giấu bản thân phải chú ý đến sự khác biệt với hoàn cảnh xung quanh... Emlyn thầm nhủ, cảm thấy bản thân lại học được thêm một kỹ năng.
Cậu không định đến khu Đông ngay lúc này, bởi vì cho dù ban ngày hành động thành công thì cũng rất khó rút lui mà không gây động tĩnh gì. Đây được coi là hành vi khá nguy hiểm ở Backlund, vừa trốn về nhà có lẽ đã bị Kẻ Trừng Phạt hoặc Kẻ Gác Đêm tìm đến tận cửa.
Emlyn dự định sau cuộc tụ tập của Hội Tarot, thì khoảng 8 đến 9 giờ tối sẽ quay lại đây, xem tình hình thế nào rồi quyết định thời gian ra tay.
Thực lực của vị tín đồ Mặt Trăng Nguyên Thủy lúc trước cũng không tồi lắm, chắc hẳn hai tên này cũng không kém là bao nhiêu, mặc dù mình có phần nắm chắc phần thắng, nhưng chỉ dựa vào sức một người cứ luôn cảm thấy không ổn thỏa lắm... Emlyn vừa suy tư vấn đề này, vừa phất tay tạm biệt Ian, ngồi xe ngựa thuê đi về hướng khu Nam cầu Lớn.
...
Thủ phủ Quận Đông Chester, thành phố Stoen.
Audrey đứng ở phía sau lan can, nhìn nhóm người hầu nam nữ mang các vật phẩm mà mình đem từ lâu đài của gia tộc tới chia ra đặt ở các vị trí, tuy cảnh tượng náo nhiệt nhưng không hề mất trật tự hay hỗn loạn.
Lát nữa sẽ phái người đến chỗ phó giáo sư Michelle, nói với ông ấy rằng ngày mai mình sẽ tới thăm Hội quỹ Sưu tầm và Bảo tồn cổ vật... Hi vọng họ đã thu được vài vật phẩm liên quan đến người phi phàm... Audrey để suy nghĩ bay xa, khóe miệng không nhịn được hơi nhếch lên, cảm thấy tự hào vì quyết định quyên góp tiền để thành lập hội quỹ trước đó của mình.
Đôi mắt xanh biếc xinh đẹp như đá quý của cô chuyển dời, nhìn giờ trên đồng hồ treo tường, sau đó vội vàng gạt bỏ các ý nghĩ, xoay người trở về phòng ngủ của mình.
Trong góc phòng ngủ, con chó lông vàng Susie đang nằm sấp dưới đất, hai chân trước vắt chéo đặt phía trước, trông rất tao nhã.
Trước mặt nó đặt một quyển sách đang mở ra, bên trên viết chằng chịt từng hàng chữ đơn.
Susie thường hay nâng một chân trước lên, đẩy một cái để lật sang trang sách, xem ra còn rất nghiêm túc.
Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ này của Susie, mình lại cảm thấy hơi xấu hổ... Audrey, mày không được lơ là việc học hành đâu! Audrey tự khích lệ mình một câu, chậm rãi lại gần, định cho Susie ra ngoài canh cửa.
Susie ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Audrey, vội vàng đứng phắt dậy nói:
"Tôi đã rõ!"
Nói xong, nó nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, không quên đóng cửa.
"... Mình còn chưa nói gì mà." Audrey chớp mắt, khẽ nói một mình.
Những câu ra lệnh tương tự, cô đã từng làm rất nhiều lần, để không cho Susie phát hiện cô mỗi buổi chiều thứ hai từ ba giờ đến ba rưỡi đều ở trong phòng một mình, không cho người và chó đến gần phòng, cô cố ý vào các thời gian khác cũng làm những việc tương tự, giả vờ như có cuộc tụ tập, giả vờ muốn ở một mình, luôn giữ cho quy luật hoạt động của mình lộn xộn.
Không thể không nói, sự tồn tại của Susie đã tăng thêm động lực học hành cho mình cùng mức độ nghiêm túc trong hiệu suất công việc và cách xử lý mọi việc một cách hiệu quả.... Mình không thể để bản thân thua một con chó được! Nhưng, giỏi giang hơn một con chó thì cũng không phải là lời khen ngợi gì... Audrey tự chế giễu, vỗ nhẹ hai tay vào má, ngồi xuống giường, đợi cuộc tụ hội Tarot bắt đầu.
...
Ba giờ chiều, phía trên sương mù xám.
Từng bóng người màu đỏ thẫm đồng thời xuất hiện hai bên bàn dài đồng xanh, tiếp đó hóa thành trạng thái mơ hồ.
"Chào buổi chiều, ngài Kẻ Khờ." 'Chính Nghĩa' Audrey khẽ đứng dậy hành lễ.
Những thành viên còn lại cũng lần lượt chào hỏi, nhận được cái gật đầu đáp lại của vị chủ tọa ngồi trên cùng chiếc bàn dài loang lổ kia.
Trong quá trình ngồi xuống, 'Ma Thuật Sư' Fors không nhịn được mà nhìn ngài 'Thế Giới' ở dưới cùng, nghĩ xem lát nữa mình nên mở lời thế nào.
Trừ việc đem lời hồi đáp của thầy chuyển lại cho cô 'Ẩn Sĩ', cô còn chuẩn bị làm vài chuyện. Một là nói cho ngài 'Thế Giới' biết, xét thấy nhiệm vụ khó khăn, mình có thể thêm vào một khoản thù lao, nhưng cần chờ thêm một thời gian nữa, vì việc bán nhà không thể nhanh được. Thứ hai là cô đã suy đi tính lại kỹ càng, nghĩ ra biện pháp tốt để vừa có thể kiếm tiền vừa có thể gia tăng thực lực của bản thân, lấy cảm hứng từ hành động của 'Thế Giới': cho thuê Bút Ký Lữ Hành Leymano!
Khi có thành viên cần dùng loại vật phẩm tăng sức mạnh chiến đấu trong thời gian ngắn, để ứng phó một tình huống nào đó, thì có thể thuê Bút Ký Lữ Hành Leymano của cô, tiền thuê chia làm hai phần: một phần là tiền mặt, có thể không quá đắt; một phần là ghi chép về năng lực phi phàm. Nói cách khác, người thuê phải hứa hẹn, sau khi trả lại sách ma pháp, trên sách sẽ được bổ sung thêm vài trang năng lực.
Đương nhiên, là người cung cấp, Fors sẽ ghi lại những năng lực hữu dụng của 'Người Học Việc' như "Mở cửa" vào sách, để người thuê nhận được sự giúp đỡ tương ứng.
Vấn đề lớn nhất của giao dịch này là người thuê có thể không trả lại, nhưng trong Hội Tarot có ngài Kẻ Khờ chứng kiến, Fors tin rằng không ai nổi lòng tham mà làm những việc ngu xuẩn.
Mà những việc ngoài ý muốn có xác suất thấp như người thuê chết, làm mất Bút Ký Lữ Hành Leymano thì mọi người đều biết trong thời khắc nguy hiểm có thể xin sự trợ giúp của ngài Kẻ Khờ, thế là xác suất lại càng thấp hơn nữa!
Trong lúc làm ăn, làm sao có thể không xảy ra chút mạo hiểm nào chứ... Lát nữa trao đổi với ngài 'Thế Giới' là được, xác định khoảng thời gian anh ta muốn sử dụng, để tránh xảy ra xung đột... Fors thu lại tầm mắt, nghe thấy cô gái 'Ẩn Sĩ' lên tiếng:
"Ngài Kẻ Khờ tôn kính, lần này có hai trang nhật ký Roselle."
Từ sau khi liên lạc được với Nữ Vương Thần Bí, việc lấy được nhật ký ổn định đến đáng kinh ngạc... Klein hơi gật đầu, khẽ cười, đáp:
"Tốt lắm..."
Sau một đoạn im lặng ngắn ngủi, 'Ẩn Sĩ' Cattleya lấy ra hai tờ giấy màu vàng nâu, nhìn chúng như xuyên qua linh giới, nhảy vào lòng bàn tay ngài Kẻ Khờ.
Klein chậm rãi hạ thấp tầm mắt, nhìn về phía trang nhật kí trong tay:
[29-12, lại sắp đến năm mới rồi.
Toàn bộ lăng tẩm đều đã xây xong, chuyện đã làm không còn đường hối tiếc.]