Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ
Chương 19: Nguy cơ ngắn ngủi
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, một người đàn ông tóc đen mắt nâu, quần áo đậm màu, khoảng 27 28 tuổi đang nhìn xuống cảnh giao dịch vũ khí cách đó không xa, không kìm được lên tiếng nói:
"Người ông ta tìm lại là Maysanchez? Ôi, Bão Táp trên cao, Alfred, nếu sớm biết thế, thà rằng chúng ta tự mình làm nhiệm vụ này, cho dù trừ đi các khoản chi phí khác, ít nhất cũng có thể kiếm được 20000 bảng!"
Bên cạnh anh ta là một người trẻ tuổi mặc áo gió màu đen, tầm 23 24 tuổi, tóc vàng rực rỡ, mắt xanh ngắt như hồ nước, dáng vẻ khá điển trai.
Người được gọi là Alfred nghe vậy lắc đầu nói:
"Không được, như thế quá lộ liễu, thái độ của Maysanchez vẫn còn rất mập mờ. Trước khi biết rõ thái độ của ông ta, tùy tiện tìm ông ta bàn bạc chuyện giao dịch vũ khí là cực kỳ nguy hiểm. Dwayne Dantes có thể kiếm được 20000 bảng, là vì ông ta dám mạo hiểm."
Người đàn ông tóc đen mắt nâu nhất thời "Ồ" một tiếng:
"Alfred Hall dẫn theo mấy chục người dám tập kích hơn một nghìn binh lính mà lại nói mình không dám mạo hiểm?"
Alfred liếc mắt nhìn người kia nói:
"Pagani, đó là hai chuyện khác nhau, lần đó là vì tôi chắc chắn có thể cắt đứt bộ chỉ huy của bọn họ, mà một khi đã không còn tổ chức, thì một nghìn binh sĩ chạy tán loạn có lẽ còn không lợi hại bằng một nghìn con lợn."
"Ngoài ra, bản thân cuộc giao dịch này là một phép thử, sẽ xây dựng và kết nối một phần 'mạng lưới liên kết'. Nếu chúng ta là người hoàn thành, thì lần sau sẽ đi tìm ai chứ? Lần sau thì sao? Tiếp tục làm kiểu gì cũng sẽ bại lộ thân phận, như thế, phía chúng ta sẽ bị động trong ngoại giao. Hơn nữa, theo việc giao dịch mở rộng và đi sâu thêm, biết đâu còn khiến một thế lực Bán Thần nào đó chú ý, đến lúc đó sẽ gặp phải nguy hiểm."
"Haha." Pagani cười nói: "Bán Thần nào rảnh rỗi đến mức đi chú ý tới mấy cuộc giao dịch vũ khí quy mô nhỏ như thế này? Mỗi thế lực cũng chỉ có một vài Bán Thần, họ còn có rất nhiều chuyện khác phải xử lý!"
"Tôi biết, tôi chỉ lấy ví dụ vậy thôi." Alfred điềm đạm đáp lại.
Pagani không bàn luận chuyện này thêm nữa, một lần nữa chuyển ánh mắt đến Dwayne Dantes ở bên ngoài kho hàng:
"Nghe nói vị quý ngài này rất hào phóng, đến Backlund chưa được bao lâu đã quyên tặng cho Giáo hội Đêm Tối số cổ phần trị giá hơn 10000 bảng. Đây chính là phương pháp đầu tư giai đoạn đầu mà cậu vẫn thường nói đấy ư?"
"Hơn nữa, hình như ông ta còn làm việc ở cùng một quỹ từ thiện với em gái cậu. Ha, một người đàn ông như vậy chắc rất được các cô gái yêu mến. Dáng vẻ không tệ, khí chất xuất chúng, có đầu óc, từng trải, nhiều thủ đoạn, số phụ nữ từng gặp không đếm xuể vậy mà lại đến cái tuổi nên yên ổn rồi. Alfred, cậu cần phải nói với Audrey rằng công tử nhà giàu thì mãi mãi vẫn là công tử nhà giàu, phẩm chất không đứng đắn là một khuyết điểm cả đời khó mà sửa đổi, không thể để viên đá quý chói mắt nhất Backlund ấy bị loại người như thế cướp mất."
Alfred nghiêng đầu trừng mắt nhìn Pagani một cái:
"Chuyện này không cần tôi phải nhọc lòng, Audrey cũng không còn là cô gái nhỏ tuổi ngây thơ nữa. Nhận thức về thế giới của con bé còn chín chắn hơn anh tưởng tượng nhiều. Hơn nữa, cha và mẹ tôi đều ở Backlund, cũng có đủ năng lực để ngăn cản một vài chuyện không hay xảy ra."
Nói tới đây, Alfred nhìn kho hàng vũ khí cách đó không xa, dừng một chút rồi nói:
"Người Maysanchez phái đến là Haggis, tôi sẽ đến đó chào hỏi anh ta một chút."
'Thời điểm này không thích hợp để gặp gỡ thì phải...' Pagani vừa định mở miệng, Alfred đã xoay người đi xuống cầu thang.
...
Klein trong thân phận Dwayne Dantes không dẫn theo người hầu, tự mình chống chiếc gậy nạm vàng, đứng cùng với Haggis đại diện cho Maysanchez ở trước cửa kho hàng, nhìn từng thùng vũ khí được khiêng ra, đặt lên xe ngựa.
Đúng lúc này, anh dường như có cảm giác, hơi xoay người lại, đưa mắt nhìn về một phía khác.
Trước mắt anh là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo gió, không đội mũ, mái tóc vàng hơi vuốt ngược về sau, đôi mắt xanh thẳm như hồ nước trong veo dưới bầu trời quang đãng, vóc người cao gầy cân đối, mỗi cử chỉ đều tỏa ra sự uy nghiêm khó tả, cho dù xung quanh không có binh sĩ vây quanh, quyền uy cũng hiện rõ mồn một.
"Alfred!" Haggis cũng chú ý tới quý ngài này, gọi một tiếng với vẻ hơi ngạc nhiên.
'Alfred... anh trai của tiểu thư "Chính Nghĩa"... Cảm giác này, rất giống với con đường "Trọng Tài"...' Klein nâng tay phải lên, tháo chiếc mũ dạ trên đầu xuống, đặt nó trước ngực tỏ ý chào hỏi.
Sau khi Alfred Hall và Haggis chào hỏi nhau xong, chuyển sang nhìn về phía Dwayne Dantes:
"Phẩm cách của ngài được truyền tụng khắp Backlund, ngay cả tôi đang ở Đông Balam cũng từng nghe nói đến."
'Phẩm cách buôn bán vũ khí sao?' Klein lẩm bẩm một câu, bật cười đáp:
"Tôi chỉ làm những việc mình cho là nên làm thôi."
Alfred gật gật đầu:
"Tôi không cần phải tự giới thiệu nữa. Haggis hẳn đã kể với ngài về tôi rồi."
"Đúng vậy, Thượng tá Hall." Klein mỉm cười đáp lại: "Tôi cũng tới đây mới biết rằng tiểu thư Audrey còn có một người anh trai ruột ở lục địa Nam, phục vụ trong quân đội và đã lập không ít công lao."
Ánh mắt Alfred đảo qua khuôn mặt Dwayne Dantes, lảng sang chuyện khác:
"Tôi vốn tưởng rằng ngài sẽ nhân cơ hội công tác ở 'Quỹ từ thiện giáo dục Loen', không ngờ ngài lại lựa chọn đến lục địa Nam."
Klein vẫn giữ nguyên nụ cười ban nãy:
"Đối với một người từ nơi khác đến mà nói, nếu muốn thực sự hòa nhập vào giới thượng lưu bản địa, mà chỉ dựa vào quyên góp tiền, từ thiện, tiệc tùng và khiêu vũ thì rất khó làm được."
Alfred "ừm" một tiếng:
"Rất có lý."
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, cậu ấy hỏi Haggis:
"Dạo trước ở thành phố Cookawa đã xảy ra chuyện gì? Hình như rất nghiêm trọng."
Haggis cười đáp:
"Tôi cũng không rõ lắm, lúc ấy chúng tôi đều trốn xuống lòng đất của phủ tướng quân, chỉ là sau đó nghe người ta nói, khu vực quảng trường Phục Sinh đã xuất hiện sét đánh."
"Sét đánh sao?" Ánh mắt Alfred lại chuyển hướng về phía Dwayne Dantes.
Klein gật đầu nói:
"Đúng vậy, tôi ở khách sạn cách quảng trường Phục Sinh không xa lắm, có nhìn thấy những tia chớp không ngừng giáng xuống đó, mà mọi việc đều xảy ra vào ban ngày."
Ánh mắt Alfred lại dời về phía Haggis:
"Hiện trường cuối cùng trông như thế nào?"
"Phần lớn đều bị đổ sụp vỡ vụn, khắp nơi đều có dấu vết sét đánh." Haggis không hề giấu giếm điều gì.
Alfred khẽ gật đầu, chỉ chỉ sang bên cạnh, nói với Haggis và Dwayne Dantes:
"Tôi còn có một số việc, sau này có cơ hội gặp mặt thì tán gẫu tiếp."
"Tạm biệt." Klein lịch sự đáp lại, hệt như đang trong một buổi xã giao, chứ không phải ở bên ngoài kho vũ khí.
Anh đang định nhìn theo Alfred Hall rời đi, cơ thể chợt động đậy, đầu bỗng chuyển hướng sang một bên khác.
...
Trong khu rừng nguyên sinh trải dài khắp Đông Tây Balam, một bóng người đang khom lưng dần dần hiện ra.
Hắn có khuôn mặt đầy đặn, làn da hơi nâu, quần áo rộng thùng thình, thắt lưng dắt một thanh kiếm mảnh, trong tay cầm một chiếc mặt nạ màu trắng bạc.
Sau khi nhìn thoáng qua xung quanh, bóng người này từ từ đứng thẳng người, hóa ra là "Thượng Tướng Địa Ngục" Ludwell trước đó đã tiến vào Minh Giới.
Nhưng hắn lúc này trong hốc mắt như đang bốc lên hai ngọn lửa đỏ rực như máu, hoàn toàn khác trước kia.
"Đói quá..." Ludwell lên tiếng, phát ra một tiếng thở dài như đến từ sâu trong lồng ngực.
Hắn lập tức chuyển ánh mắt đến một hướng, lẩm bẩm:
"Nơi đó có chủ nhân của con rối này, vận mệnh khiến họ gặp lại một lần nữa."
"Trên người hắn có một vật phẩm thuộc con đường "Thợ Săn", vừa vặn có thể bổ sung năng lượng."
Còn chưa dứt lời, gương mặt bên trái Ludwell đột nhiên nứt ra một cái miệng máu chảy đầm đìa, há ra ngậm vào nói:
"Medici, chúng ta cần giải quyết vấn đề sinh tồn trước đã! Sau khi con rối này và chủ nhân hoàn toàn mất đi mối liên hệ, chẳng khác nào đã chết thật rồi, linh hồn còn sót lại sẽ nhanh chóng trở về Minh Giới, không thể chống đỡ được thân thể này nữa. Mà không có gì chống đỡ Minh Giới trong cơ thể hắn, thì chúng ta không thể nào tránh khỏi việc bắt đầu yếu dần cho đến khi tiêu tan!"
"Đúng vậy, việc quan trọng nhất trước mắt chính là tìm được một 'Người Gác Cửa' khác." Bên phải gương mặt cũng xuất hiện một cái mồm.
"Thiên Sứ Đỏ" Medici chợt "A" một tiếng:
"Sauron, Einhorn, hai người các ngươi trước kia là phụ nữ à? Ngôi vị Thiên sứ bị các ngươi ném hết vào bồn cầu rồi! Kẻ kia có thể chống lại sự sắp đặt của '0-08' mấy lần, chứng tỏ hắn không hề đơn giản. Có cơ hội thì khóa chặt hắn, sao lại còn để hắn đi? Đợi đến khi con rối này hoàn toàn chết đi, thì không có chuyện dễ dàng như thế nữa đâu!"
"Hơn nữa, vật phẩm thuộc con đường 'Thợ Săn' trên người hắn có thể tăng thời gian tồn tại của chúng ta lên một cách hữu hiệu, đợi giải quyết hắn xong rồi tìm 'Người Gác Cửa' mới cũng không muộn."
Cái miệng máu me đầm đìa bên mặt trái của Ludwell cười nhạo một tiếng:
"Medici, đầu óc của ngươi đều hiến tế hết cho 'Chúa Sáng Thế Chân Thật' rồi phải không? Kẻ kia rõ ràng đã tấn thăng, với trạng thái hiện tại của chúng ta, muốn đánh bại một 'Pháp Sư Quỷ Dị' không khó, nhưng muốn giết hắn thì gần như không có khả năng!"
Medici không tức giận, cười khẽ nói:
"Chuyện này cũng không phải không có cách giải quyết, chỉ cần các ngươi để ta tụng niệm tôn danh của chủ nhân, thì lập tức sẽ có người đến giúp đỡ, nói không chừng còn tự mang theo 'Người Gác Cửa'."
Cái miệng bên má phải Ludwell lập tức mở ra:
"Sauron, chúng ta liên thủ lại đối phó với hắn, rồi đi tìm 'Người Gác Cửa'."
"Được." Cái miệng bên trái Ludwell không chút do dự đáp lại.
"Thiên Sứ Đỏ" Medici thấy thế, bật cười ha hả:
"Hai người các ngươi quả nhiên bị lừa! Kế hoạch của ta đã thành công, ta khẳng định hai người các ngươi trước kia chính là phụ nữ!"
Hai cái miệng hai bên má Ludwell lần lượt khẽ gầm lên:
"Câm miệng!"
"Hừ, tổ hợp chúng ta đã ở cùng nhau 2000 năm rồi, còn không rõ thủ đoạn của ngươi sao? Không cần phải giãy giụa!"
Trong lúc nói chuyện, màu sắc xung quanh "Thượng Tướng Địa Ngục" Ludwell chợt đậm đặc hơn, chồng chéo lên nhau.
Hắn đã tiến vào Linh giới, bắt đầu xuyên qua.
...
Bên ngoài kho vũ khí, Klein cuối cùng cũng thu lại tầm mắt, linh cảm nguy hiểm đã biến mất.
Một khoảnh khắc vừa rồi, không hiểu sao anh lại cảm thấy kinh hãi, nhưng lại không thể khiến đầu óc hiện ra hình ảnh tương ứng.
'Chuyện gì thế này?' Klein lặng lẽ lẩm bẩm một câu, không chần chừ thêm nữa, ném chiếc vali da trong tay cho vị sĩ quan giao nhận kia, sau đó nói với Haggis bên cạnh: "Tiếp theo là việc của các anh, có thể trả nốt khoản còn lại cho tôi."
Ý anh là một chiếc rương nặng trịch đựng đầy vàng thỏi và đồng vàng.
Haggis vốn định sau khi giao dịch hoàn thành, sẽ uống một ly với Dwayne Dantes để chúc mừng vụ làm ăn thành công tốt đẹp, cũng như thương lượng một chút về khả năng có thêm giao dịch sau đó, không ngờ đối phương lại vội vã rời đi như vậy.
"Được, nó đang để trên chiếc xe ngựa kia." Hắn chỉ tay rồi nói.
Alfred đã đi được một đoạn cũng cảm thấy hơi kinh ngạc quay đầu lại, không rõ vì sao Dwayne Dantes lại đột nhiên không làm theo trình tự đã định nữa.