Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ
Chương 34: Kẻ ký sinh chọn vật chủ
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi dỗ dành một lúc, Aaron Ceres và Wilma Gladys cuối cùng cũng khiến đứa bé sơ sinh nín khóc.
'Phù...' Aaron cao gầy khẽ thở phào, đứng thẳng người dậy, đẩy gọng kính vàng lên, gật đầu xin lỗi khách, im lặng vài giây mới sắp xếp được lời nói: "Xin lỗi, trẻ nhỏ nào cũng vậy."
"Đúng vậy." Klein mỉm cười đáp lại, ra vẻ mình không hề bận tâm.
Tiếp đó anh chuyển sang chuyện khác, tiếp tục chia sẻ những gì mình mắt thấy tai nghe được ở Đông Tây Balam.
Trong quá trình đó, anh lại một lần nữa sử dụng năng lực phi phàm, khiến toàn bộ người trong phòng lâm vào ảo cảnh. Còn mình thì cầm ly kem vừa rồi chưa ăn xong, cầm một chiếc thìa bạc khác, mỉm cười đứng dậy, đi đến trước chiếc xe nôi, nhẹ nhàng hỏi: "Will, muốn ăn không?"
Không đợi thằng bé mũm mĩm được bọc trong lớp lụa bạc kia đáp lại, giọng nói của anh càng dịu dàng hơn: "Giờ ngài đã ra đời, chắc có thể tự gấp hạc giấy rồi. Vậy thì tôi không cần thường xuyên đến nhà gặp mặt nữa. Ngài cũng biết chuyện này rất dễ gây nghi ngờ."
Will Auceptin Ceres trừng mắt nhìn Klein, không trả lời.
Klein không hề nao núng, lấy một tờ giấy trắng chất lượng khá tốt ở bên cạnh, đặt nó vào trong chiếc xe nôi.
Sau đó, anh cúi người xuống, dùng thìa bạc múc một ít kem.
"Toàn bộ quà tặng của vận mệnh, đều đã được định giá âm thầm từ trước rồi, không phải sao?" Klein vừa xoay nhẹ chiếc thìa bạc trong tay, vừa khẽ cười nói.
Will nằm trong chiếc xe nôi giơ tay trái lên lau những giọt nước mắt còn vương trên má, lẩm bẩm nói: "Đối với người phi phàm con đường "Vận Mệnh" mà nói, đều phải trả những thứ được ghi trên bảng giá trước, sau đó mới đợi quà tặng."
Nói xong, thằng bé mũm mĩm kia cầm lấy tờ giấy trắng, với động tác có vẻ khó khăn gấp thành con hạc giấy, vừa gấp vừa thút thít.
Klein đứng trước chiếc xe nôi, vẫn giữ nguyên chiếc thìa bạc, mỉm cười nhìn cảnh tượng này.
...
Một chiếc xe ngựa xuất phát từ phố Pinster, chạy đến Giáo đường Thánh Samuel.
Lúc đi ngang qua căn nhà số 160 phố Boklund, Leonard Mitchell qua cửa kính xe, liếc nhìn nơi đó, lẩm bẩm nói: "Dwayne Dantes cũng đã trở lại."
Trong đầu anh lập tức vang lên giọng nói hơi già nua: "Vận mệnh rồi sẽ hội tụ."
"Ông già, sau khi ông tỉnh dậy, càng ngày càng giống kẻ buôn thần bán thánh." Leonard không nhịn được buông lời chế giễu.
Pallez Zoroast cười khẩy hai tiếng, không trả lời.
Sau khi đi vào Giáo đường Thánh Samuel, Leonard được một mục sư dẫn đường, tiến vào phòng sách của Thánh Anthony – Tổng giám mục Backlund.
Anthony Stevenson mặc một chiếc áo choàng dài màu đen pha đỏ, đôi mắt sâu thẳm, mặt không râu, đứng trong bóng tối của chiếc tủ sách, trông giống như một thực thể bí ẩn đang từ sâu trong bóng tối nhìn chằm chằm vào mọi thứ, khiến người ta cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình.
"Ngài Tổng giám mục, ngài cho gọi tôi có việc gì vậy?" Leonard mặc dù đã đoán được, nhưng vẫn cúi chào với tư thế không được chuẩn mực cho lắm.
Anthony khẽ gật đầu nói: "Những cống hiến của anh đã đủ, có thể xin thăng cấp thành "Linh Vu" danh sách 5. Nhưng ma dược "An Hồn Sư" của anh vẫn chưa tiêu hóa hoàn toàn, cho nên tôi sẽ rút anh khỏi tiểu đội của Soest, phân công một vài nhiệm vụ riêng cho anh."
Leonard đáp lại một cách chuẩn mực: "Ngài cứ việc ra lệnh."
Anthony cầm lấy một tập giấy trên bàn, nói: "Đây đều là những sự kiện nghi ngờ liên quan đến những hiện tượng ma quái. Trong thời gian này, anh hãy đi điều tra, chủ yếu dùng cách trấn an chứ không phải tịnh hóa. Nếu cần trợ giúp có thể rút nhân lực từ các tiểu đội Kẻ Gác Đêm ở khu vực liên quan."
"Vâng, thưa ngài Tổng giám mục." Những chuyện tương tự, cho dù Anthony không ra lệnh đi nữa, bản thân Leonard cũng sẽ chủ động làm. Cho nên anh không có ý kiến gì về việc phân công này.
Sau khi tiếp nhận tờ giấy, anh tùy ý lật giở xem: "Ngài Tổng giám mục, tiểu đội của đội trưởng Soest hiện giờ đang bận làm việc gì vậy?"
Tuy trong thời gian nửa năm trước đó, anh chuyên tâm báo thù, bên ngoài có vẻ lơ đãng, nội tâm lại khép kín, không có quan hệ thân thiết với các thành viên trong tiểu đội "Găng Tay Đỏ", nhưng dù sao cũng là đồng đội đã cùng nhau kề vai sát cánh chiến đấu, trải qua nguy hiểm, khó tránh khỏi việc quan tâm.
"Họ đang phối hợp với Crestet để hoàn thành một nhiệm vụ." Anthony Stevenson không trả lời chi tiết.
'Ngài Cesimir cũng đến Backlund...' Leonard không hỏi thêm nữa, vẽ dấu hiệu bốn điểm trên ngực theo chiều kim đồng hồ: "Cầu Nữ thần phù hộ mọi người."
"Ca ngợi Nữ thần." Anthony cũng đáp lại bằng hành động tương tự.
Ra khỏi phòng sách của Tổng giám mục, Leonard đi thẳng xuống dưới, định đi xuống tầng hầm, tìm một gian phòng yên tĩnh, lập danh sách những nhiệm vụ cần làm, sắp xếp thứ tự ưu tiên.
Trên đường, lúc đi xuống cầu thang, anh theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ kính màu rực rỡ ở trên cao.
Ánh mặt trời từ nơi đó chiếu vào, khiến những hoa văn tạo thành từ các mảng màu càng thêm trang nghiêm hơn, khiến những hạt bụi li ti và côn trùng nhỏ bé đang bay lượn hiện ra rõ ràng hơn.
Thấy cảnh đó, Leonard chợt nhớ tới lời ông cụ miêu tả về Amon, không hiểu sao lại có ảo giác rằng khắp không khí đều tràn ngập "Kẻ Nghịch Thần".
Trong lòng anh hơi run lên, lập tức nảy ra một thắc mắc, vội vàng hạ thấp giọng: "Ông già, tôi có một vấn đề."
"Cái gì?" Pallez Zoroast chậm rãi hỏi.
Leonard ép giọng thật nhỏ: "Lúc trước vì sao ông không ký sinh trong cơ thể côn trùng có cánh nhỏ? Đầu của chúng nhỏ hơn, kín đáo hơn, có thể dễ dàng ẩn mình trong giáo đường, không cần lo bị Amon tìm thấy."
"Một con côn trùng có cánh sống được bao lâu chứ? Phải liên tục di chuyển vật chủ ký sinh, đối với bản thân cũng là sự hao tổn cực lớn. Làm thế, không những không thể hồi phục dần dần thông qua việc ký sinh, hơn nữa còn có thể khiến trạng thái bản thân ngày càng tệ, và sinh mệnh cũng ngắn lại." Pallez Zoroast hừ một tiếng, nói.
Leonard như chợt hiểu ra, gặng hỏi thêm: "Các sinh vật khác thì sao? Loại có thể sống lâu hơn một chút, lại không bị chú ý khi lẻn vào trong giáo đường?"
Pallez Zoroast lập tức cười nhạo: "Xem ra cậu vẫn không để tâm những lời tôi nói, vậy thì sau này sẽ phải chịu thiệt thòi lớn đấy!"
"Trên con đường phi phàm, danh sách càng cao, khuynh hướng điên cuồng và mất kiểm soát ngày càng lớn. Đây là bản chất của đặc tính, chỉ có thể áp chế và chống lại, không thể loại trừ."
"Cho nên, đối với "Kẻ Ký Sinh" mà nói, đối tượng ký sinh được lựa chọn phải xét đến các yếu tố ở phương diện này. Nếu như ký sinh lên động vật bình thường, chỉ có thể hành động hoàn hảo trong thời gian ngắn. Nếu lâu dài, ắt sẽ bị ảnh hưởng bởi cấu tạo và hormone cơ thể. Haha, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt tốt xấu, đúng không? "Kẻ Ký Sinh" có thể ảnh hưởng đến đối tượng ký sinh, vật chủ ký sinh cũng có thể ảnh hưởng ngược lại kẻ đó."
"Sau khi cậu ký sinh trong cơ thể một động vật bình thường, phải thường xuyên tìm người nói chuyện, không quên đi thân phận từng có của mình. Nếu làm vậy, khả năng bại lộ là cực kỳ cao. Mà nếu không làm vậy, chắc chắn sẽ bị vật chủ ký sinh ảnh hưởng, dần dần mất đi tiếng nói, lẫn lộn vị trí của bản thân, không rõ rốt cuộc mình là ai nữa, khuynh hướng phát điên và mất kiểm soát từng bước chiếm ưu thế."
Leonard nghe mà tự dưng giật mình kinh hãi, khẽ gật đầu nói: "Tôi biết rồi... Chẳng trách ông lại muốn lựa chọn đối tượng ký sinh một cách nghiêm ngặt."
"Cậu đang tự khen mình đấy à?" Pallez Zoroast cười khẽ một tiếng: "Đối với chúng tôi mà nói, đối tượng ký sinh thích hợp nhất không nghi ngờ gì nữa chính là người phi phàm cùng con đường. Các phương diện đều rất đồng điệu, hơn nữa sau khi bồi dưỡng họ thăng cấp lên từng danh sách, còn có thể khiến họ trở thành liều thuốc đặc hiệu cho trạng thái của mình, bổ sung cho sức mạnh phi phàm của mình, đồng thời chiếm hữu luôn cơ thể đó."
Nghe ông lão nói ra chuyện tàn ác, đáng sợ như vậy với một giọng điệu khá bình thản, Leonard vừa khẽ nhíu mày, vừa âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bởi vì điều đó có nghĩa là đối phương sẽ không làm vậy với anh.
Pallez Zoroast tiếp tục nói: "Lựa chọn tốt thứ hai chính là người phi phàm của hai con đường "Thầy Bói" và "Người Học Việc". Hấp thu sức mạnh của họ sẽ không tạo thành gánh nặng quá lớn cho trạng thái của "Kẻ Ký Sinh", có thể nhanh chóng hồi phục."
"Kém hơn một chút thì là người phi phàm có đầu óc thuộc con đường khác, ít nhất thì dễ dàng trao đổi, biết cách phối hợp."
"Về phần cậu sao? Haha..."
Leonard đang định đáp lời ông lão, thì bỗng thấy một Giám mục từ dưới cầu thang đi lên, vội vàng ngậm miệng lại, bám vào tay vịn, cất bước đi nhanh hơn.
...
7h30 tối, số 39 phố Boklund, nhà của Nghị viên Macht.
Klein mặc bộ vest đuôi tôm vừa xuống khỏi xe ngựa, vừa cài cúc áo, với ánh đèn đuốc và đài phun nước làm nền, bước vào sảnh chờ, gặp Maury Macht đang mặc quân phục màu ô liu, đeo dải lụa màu cam, cài huân chương chiến đấu.
Vợ ông ta Riana mặc một bộ váy dạ hội hở vai, mỉm cười nói với Dwayne Dantes: "Chào đón ngài, nhà lữ hành của chúng ta! Mọi người đều đang mong ngài chia sẻ những gì đã thấy ở Đông Tây Balam lần này."
"Vậy tôi có nên tìm một tờ báo, mở một chuyên mục lữ hành không?" Klein dùng lời nói đùa để đáp lại.
Nghị viên Macht biết rõ Dwayne Dantes đến lục địa Nam cụ thể là để kinh doanh, hơn nữa còn là do chính mình giới thiệu, cho nên sau khi cười với đối phương, bèn chủ động tiến lên ôm anh một cái, cũng hạ thấp giọng nói: "Làm rất tốt!"
Klein cười gật đầu, hỏi: "Có thích món quà không?"
Ý anh là chai rượu vang thung lũng có thể dùng để pha cocktail vị chua.
"Quá tuyệt vời, đó là hương vị luôn khiến tôi hoài niệm." Nghị viên Macht thành khẩn đáp.
Klein đang định tiến vào đại sảnh, lại phát hiện có điều bất thường, tùy ý liếc nhìn xung quanh, hơi nghi hoặc hỏi: "Tiểu thư Hazel không có nhà?"
"Đã tới trường nữ sinh công lập học rồi sao?"
Phu nhân Riana thở dài nói: "Vẫn chưa, con bé chỉ bị ốm thôi. Phải đến tháng 9 mới tới trường công lập."
"Bị cảm à?" Klein tỏ vẻ quan tâm như một vị khách nên làm.
Nghị viên Macht cười bất đắc dĩ nói: "Không phải, mấy hôm trước con bé tới trang viên ở ngoại ô, bị một con chuột điên cắn bị thương. Vết thương vẫn chưa hoàn toàn lành."
'Hazel bị cắn... bị một con chuột phát điên cắn...' Klein gật đầu như có điều suy nghĩ: "Đã đi khám bác sĩ chưa?"
"Ừm, vậy con chuột kia đã bắt được chưa?"
"Bác sĩ đã tiêm thuốc phòng lây bệnh rồi." Nghị viên Macht đáp qua loa. "Con chuột kia thì không tìm thấy, có lẽ chúng tôi nên nuôi vài con mèo ở trang viên."