56. Chương 56: Ai nấy đều là cáo già

Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng

Chương 56: Ai nấy đều là cáo già

Quỷ Bí Chi Chủ - Q6: Người Theo Đuổi Ánh Sáng thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Muộn rồi?” Klein chợt thấy lòng mình chùng xuống, đột nhiên cảm giác “Hộp Cựu Nhật” trong tay rung chuyển dữ dội.
Anh vội vàng cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy cánh cửa lớn của giáo đường hài cốt thu nhỏ lại thành món đồ chơi trong tầng thứ nhất đang tỏa ra từng luồng hào quang từ bề mặt, mỗi chiếc đầu lâu trắng hếu, mỗi khuôn mặt vặn vẹo như thể đang sống lại.
“Cấp bậc của giáo đường hài cốt này cao đến thế sao? Chỉ một cánh cửa đã có thể đối kháng với tầng thứ nhất của “0-61”?” Klein không chút do dự, anh lại thông qua ngôi sao đỏ thẫm đại diện cho Leonard, nhắm vào một cột đèn đường khí gas bên ngoài số 7 phố Pinster.
Ngay lập tức, cánh cửa lớn khảm xương trắng với những khuôn mặt vặn vẹo lồi ra đã quay trở về thế giới hiện thực, còn tầng thứ nhất của “Hộp Cựu Nhật” lại xuất hiện thêm một món đồ chơi hình cột đèn đường.
Ngay sau đó, Klein lại chuyển mục tiêu vào Amon trong giáo đường hài cốt, tay phải thuận thế trượt xuống, định mở tầng thứ hai của “0-61”.
Lúc này, trên chiến trường không còn Pallez Zoroast nữa, Klein có thể không cần ngần ngại chuyển Amon đến nơi khác.
Anh định chuyển hắn đến Tinh giới, muốn Amon được bảy vị thần “yêu quý”, nhưng liệu làm thế có xuất hiện dị biến ngẫu nhiên nào không thì anh không biết được.
Đúng lúc này, khi cánh cửa lớn quay về giáo đường hài cốt, tòa kiến trúc khổng lồ đang chồng lấp lên số 7 phố Pinster nhanh chóng sụp đổ.
Quá trình sụp đổ diễn ra rất có trật tự, bắt đầu từ mái vòm, tiếp đến là vòm cuốn và vách tường, cuối cùng là những cột đá đen.
Những thứ rơi xuống không chạm đất mà biến mất ngay giữa không trung.
Amon đứng trước giá chữ thập cũng tan biến từng tấc một theo sự sụp đổ của giáo đường hài cốt, dường như hắn cũng là một thứ được tưởng tượng ra, có thể bị xóa bỏ sự tồn tại bất cứ lúc nào.
Đương nhiên, Klein hiểu rất rõ, Amon chỉ đang lợi dụng “lỗ hổng”, mượn sự kết thúc của việc “Cụ thể hóa tưởng tượng” giáo đường hài cốt để bản thân cũng trở thành vật tưởng tượng, thoát khỏi Backlund.
Rầm rầm!
Không biết từ lúc nào giữa không trung xuất hiện đám mây u ám, từng tia sét lớn bằng căn phòng kéo theo những vệt điện trắng bạc, giáng mạnh xuống Amon và giáo đường hài cốt vẫn chưa sụp đổ hoàn toàn.
Chiếc kính độc nhãn bằng thủy tinh trên mũi Amon xuất hiện những vết nứt nhỏ, chiếc mũ mềm chóp nhọn trên đầu hắn cũng dần sụp xuống.
Nhưng, “Thiên Sứ Thời Gian” này không hề hoảng hốt, mặc dù trên mặt hắn xuất hiện sự co giật không kiểm soát, nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười như trước. Hắn cầm thanh trụ trong suốt do bóng và ánh sáng tạo thành, tan rã hoàn toàn như một ảo ảnh, biến mất trong biển ánh sáng chói lòa tỏa ra từ giáo đường ngập tràn hài cốt.
Giây tiếp theo, tòa giáo đường nguy nga với nền tường đen khảm xương trắng cũng quay về dạng tưởng tượng.
Lúc này, tòa nhà số 7 phố Pinster vẫn tồn tại như trước, chỉ có điều dưới nền phòng khách có thêm một vết tích đáng sợ.
Vết tích này giống như có một người đã nằm đó, bị sét đánh cháy thành than.
Dù không biết bao nhiêu phân thân của Amon đã bị sét đánh chết để lại dấu vết này, nhưng Klein biết bản thể của Amon đã trốn thoát thành công, hơn nữa còn đạt được mục đích.
Đợi đến khi hắn khôi phục, vị Vua Thiên Sứ này chỉ cần một nghi thức là có thể bước lên ngai thần, trở thành hóa thân của toàn bộ “Lỗi” trên thế giới này.
“Sau khi mình chuyển cánh cửa chính của giáo đường hài cốt đi, vị thần đầu tiên phát hiện ra và phản ứng, giáng sức mạnh xuống lại là “Chúa Tể Bão Táp”… Nữ thần thực sự không thể giáng trần, chỉ có thể sử dụng những vật trung gian để can thiệp một chút vào hiện thực, khó lòng ảnh hưởng được đến Amon trong tình huống hắn đã có sự chuẩn bị từ trước…
… Mình vẫn còn đang vui mừng vì đã tự thoát khỏi Amon, thỏa mãn vì liên tục tránh được bẫy của hắn, kết quả hắn lại âm thầm làm ra chuyện lớn thế này…
… Hắn chuyển trọng tâm sang Backlund từ khi nào? Ừm, sau khi mình dùng “Lừa gạt” quy luật để sống lại ở nơi khác, chắc hẳn hắn đã nhận ra bóng dáng của Pallez Zoroast, liên hệ với những tồn tại có liên quan đến mình, bắt đầu đặt mục tiêu vào việc chiếm lấy phần đặc tính phi phàm Danh sách 1 cuối cùng, trở thành Chân thần…
… Lúc trước Leonard cầu nguyện không đủ chi tiết, chỉ nói một câu là kho báu Jacob xảy ra chuyện… Để có thể khiến một Thiên sứ Danh sách 1 thận trọng và quen thuộc Amon như Pallez Zoroast không phát hiện ra điều dị thường, trực tiếp nhảy vào bẫy, Amon chắc chắn lại làm chuyện khó lường nào rồi…
Phù, tuy mình nhanh chóng trưởng thành trong quá trình đấu trí đấu dũng với Amon, còn lột xác thành công, nhưng so với bậc thầy siêu cấp lừa gạt này vẫn còn kém xa, vẫn rất non nớt…
Một khi Amon trở thành “Lỗi” Danh sách 0, hơn nữa còn có thể tồn tại dưới mặt đất, thì mình sẽ sống rất khó khăn đây…
Không được, phải biết rõ nghi thức thành thần của con đường “Kẻ Trộm”, nghĩ cách phá hỏng, không thể để Amon dễ dàng bước lên ngôi thần được…
Nhưng liệu đó có phải là chuyện mà Amon hy vọng sẽ xảy ra không? Hắn cố tình cử hành nghi thức, đợi mình tự tìm đến?” Trong lúc suy nghĩ, Klein thở dài một hơi.
Sau đó, anh dùng thái độ và giọng điệu của “Kẻ Khờ” gửi lại tin cho Leonard:
“Không cần cầu nguyện.”
Trong giáo đường Thánh Samuel, Leonard vừa chui ra khỏi bùn đất trong vườn hoa, định lao vào sảnh cầu nguyện, chợt nghe thấy câu nói của Ngài “Kẻ Khờ”.
“Không cần cầu nguyện…” Bước chân Leonard dần chậm lại, anh thất thần lặp lại câu nói này.
Anh đi càng lúc càng chậm, cuối cùng dừng lại bên cạnh một cột đá, cúi thấp đầu, giơ hai tay ôm mặt.
Đúng lúc này, trong đầu anh đột nhiên vang lên một giọng nói hơi già nua:
“Buồn cái gì? Tôi còn chưa chết đâu!”
“Hả?” Leonard buông hai tay xuống, vừa mờ mịt vừa ngạc nhiên, cất tiếng với giọng vui mừng: “Ông già, ông chưa chết sao?”
Hốc mắt anh đã hơi ửng đỏ.
“Nhìn cậu xem, nói gì vậy?” Giọng của Pallez Zoroast lộ rõ vẻ yếu ớt: “Khụ, nói đơn giản thì ông già này đã chết một lần, nhưng chưa chết hẳn.”
Leonard cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn xung quanh, thấy không có ai chú ý mới đè thấp giọng nói:
“Ông đã lừa được Amon sao?”
“Cũng không thể nói là lừa.” Pallez Zoroast thở dài nói: “Bấy nhiêu năm qua, điều tôi nghĩ nhiều nhất chính là nếu thực sự bị bản thể Amon tìm ra thì nên làm gì. Trải qua nhiều lần thí nghiệm, tôi đã “sáng tạo” ra một cách, đó chính là sau khi bản thể chết đi, có thể sống lại từ phân thân, nhưng sẽ đánh mất đặc tính phi phàm Danh sách 1, thụ động giảm xuống một cấp bậc. Ha, tôi cũng không đến nỗi quá lạc hậu so với thời đại.”
“Nói cách khác, Amon giết ông một lần, lấy đặc tính Danh sách 1 của ông, còn ông dùng địa vị Danh sách 2 để sống lại?” Leonard đại khái đã biết được chuyện gì xảy ra, hỏi lại để xác nhận.
Pallez thở dài đáp:
“Đại khái là thế, thực ra Amon cũng không phải là không phát hiện ra. Lúc tôi đẩy cậu ra khỏi giáo đường hài cốt, hắn không hề cản trở, chính là để lại cho tôi chút hy vọng, để tôi mất đi quyết tâm liều chết trong trận chiến kế tiếp. Ôi, nếu không như vậy, tôi cũng không đến nỗi bị hắn giải quyết nhanh đến thế. Dù sao sau khi hấp thụ đặc tính phi phàm của kho báu, tôi cũng đã cơ bản hồi phục…”
Leonard hơi ngạc nhiên thốt lên:
“Ông già, ông đẩy tôi ra khỏi giáo đường hài cốt, là vì trong người tôi có phân thân của ông sao?”
Pallez cười nhạo nói:
“Cậu cảm thấy thế nào? Cậu thực sự cho rằng tôi coi cậu là con cháu mình sao?”
“… Không phải ông còn phân thân khác sao?” Leonard thì thầm một câu.
Pallez hừ một tiếng, sau đó lại thở dài:
“Amon còn lừa cả thân phận của chính mình, lần này tôi thua cũng chẳng có gì để nói.”
Nếu không phải từ phân thân của Amon, Pallez biết được “Thiên Sứ Thời Gian” này cũng không nắm rõ tình huống cụ thể của kho báu Jacob, thì chắc chắn ông ta đã cẩn thận hơn trong chuyện này, có sự chuẩn bị đầy đủ hơn trước sự xuất hiện của Amon.
Đây là nguyên nhân quan trọng nhất, những việc khác bất kể là chuyện tổ tiên gia tộc Jacob hay Klein Moretti đang vật lộn với bản thể Amon ở Vùng đất bị Thần bỏ rơi, đều không phải là yếu tố để ông ta hạ quyết tâm.
Leonard ngẫm nghĩ, trấn an Pallez:
“Ông già, đây là một cái bẫy trí mạng, bất kể thế nào ông cũng đã giẫm phải rồi, có thể sống sót đã là rất tốt.”
“Không phải.” Pallez lập tức phản bác: “Nếu có linh cảm nguy hiểm, tôi sẽ trực tiếp chọn một chính thần, trở thành Thiên sứ Mặt Đất tín ngưỡng Ngài ấy, được Ngài ấy phù hộ trước khi đến kho báu Jacob. Sau khi tôi hấp thụ xong đặc tính, khôi phục lại thực lực Danh sách 1 trước đó, tôi đã suy xét đến vấn đề này: trực tiếp gia nhập Giáo hội Đêm Tối hay hợp tác với vị “Kẻ Khờ” kia của các cậu, hoặc là giải trừ “Ký sinh”, ẩn nấp trốn tránh Amon như trước kia.”
Nói đến đây, cảm xúc của ông ta lại trở nên rất phức tạp.
“Ông già thực sự lên kế hoạch… Vì sao ông lại thành thạo những chuyện nương nhờ người khác đến thế…” Leonard âm thầm cảm khái hai câu, chuyển sự chú ý vào chuyện quan trọng nhất:
“Ông già, sau khi Amon lấy được đặc tính phi phàm Danh sách 1 của ông, có phải sẽ chuẩn bị nghi thức thành thần không?”
“Ừm.” Pallez đáp bằng giọng trầm thấp: “Điều này có nghĩa là trong một thời gian rất dài, đồng nghiệp cũ của cậu và chúng ta sẽ gặp phải rất nhiều sự quấy rầy từ phân thân cấp khá thấp của Amon, thậm chí là không có.”
“Nghi thức thành thần của hắn yêu cầu gì?” Leonard gặng hỏi.
Pallez im lặng một giây rồi nói:
“Trong nghi thức thành thần của kẻ khác, thay thế vị trí của người đó.”
Nói tới đây, Pallez cười tự giễu:
“Trọng tâm tiếp theo của Amon chắc chắn là nghi thức thành thần, tức là chúng ta sẽ có một khoảng thời gian yên bình khá dài.
Một khi hắn thành thần, chắc chắn sẽ đến tìm cậu, thông qua cậu để đối phó với vị “Kẻ Khờ” kia.
Tuy tôi có thể đưa cậu chạy trốn trước, nhưng cũng phải lo lắng hắn có cách thức thu hồi toàn bộ đặc tính cấp bậc Thiên sứ.
Mau chóng nắm giữ những linh hồn hiếm có này, tiêu hóa hết ma dược, trở thành Bán Thần, nắm giữ thánh vật, nhận được sự chiếu cố từ Đêm Tối đi!”
Vẻ mặt Leonard lập tức trở nên nghiêm túc, thong thả gật đầu.
Sau đó anh tìm một nơi yên tĩnh, thông qua cầu nguyện gửi một vài tin tức quan trọng cho Ngài “Kẻ Khờ”.
“Nghi thức thành thần của người khác? Người gần đây muốn thành thần hình như chỉ có Adam… Hai anh em hắn đánh nhau thì càng tốt… Khoảng thời gian yên bình cuối cùng… Hy vọng đám phân thân Amon để lại quấy nhiễu mình đừng quá mạnh, hy vọng có thể mau chóng tìm ra được tung tích ma sói u ám, hy vọng Dorian có thể đồng ý vụ giao dịch kia…” Klein thở dài, quay về thế giới hiện thực, tiếp tục xách đèn bão đi trong đêm tối.