Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược
Chương 72: Thăm Dò
Quỷ Bí Chi Chủ - Q7: Người Treo Ngược thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Verdu theo bản năng nuốt nước bọt, nảy sinh cảm giác sợ hãi khó tả.
Ông cũng không biết mình đang sợ hãi điều gì, rõ ràng không có nguy hiểm thực sự, chỉ là từ trên cao rơi xuống một giọt chất lỏng không rõ, thế mà đã khiến ông lạnh sống lưng, gai ốc nổi khắp người.
'Có lẽ khung cảnh nơi đây quá mức u ám và tĩnh mịch, cũng có lẽ do không biết chất lỏng kia là gì và nguồn gốc ở đâu...' Verdu cẩn thận đi hai bước, kiên nhẫn quan sát.
Trong vài phút tiếp theo, nơi đây không còn hiện tượng bất thường nào khác, không có thêm chất lỏng từ trên cao rơi xuống.
Điều này khiến Verdu nghi ngờ vừa rồi chỉ là một con chim bay qua, miệng tha theo cá biển hoặc cá nước ngọt từ suối trên đảo, chất lỏng dính nhớp từ con cá đó đã rơi xuống.
Sau khi ông bình tĩnh lại, tiếp tục kiểm tra tình hình của tòa điện báo đổ nát.
Khoảng mười phút sau, Verdu bước đầu xác nhận nơi này chỉ có vết máu, bích họa đơn sơ liên quan đến thần bí học, đáng để nghiên cứu.
Là một "Nhà Chiêm Tinh", ông đương nhiên muốn dùng phương pháp mình am hiểu nhất để xác nhận xem có cần hành động không.
Tay trái nâng quả cầu thủy tinh, tay phải vuốt bên trên, Verdu bước vào trạng thái "Chiêm tinh".
Giây tiếp theo, quả cầu thủy tinh kia lóe lên ánh sáng chói lòa.
Choang!
Nó chợt nổ tung, bắn tung mảnh vỡ ra tứ phía.
'...' Ánh mắt Verdu khựng lại, cả người sững sờ tại chỗ, quên cả cơn đau do mảnh vỡ găm vào người.
"Nổ rồi... Nổ mất rồi..." Ông nhỏ giọng thốt lên một cách khó tin.
Mảnh vỡ thủy tinh găm vào cơ thể ông dường như không xuyên qua được chiếc áo choàng cổ điển kia, lúc này đều rơi xuống, không hề dính chút máu nào.
Đương nhiên, trên cằm và trên mặt của Verdu đều có vài mảnh vỡ của quả cầu thủy tinh lưu lại, tạo thành những vết thương không quá lớn.
"Ai?" Verdu đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn về một hướng khác.
Trong phế tích phía đối diện, có một bóng người đi ra, là cô gái ăn mặc hở hang trên thuyền hải tặc kia.
Cô ta vốn ẩn nấp rất kỹ càng, không bị Verdu phát hiện ra, nhưng vừa rồi quả cầu thủy tinh bị nổ đã dọa cô ta giật bắn mình, phản ứng quá khích ấy đã tố cáo cô ta, khiến cô ta không thể trốn được nữa.
Gương mặt bị thương của Verdu nhất thời nhăn nhó:
"Sao cô lại ở đây?"
Cô gái kia nhếch mép, tỏ vẻ không mấy bận tâm:
"Nơi này là cảng Bansy, không phải nhà của anh, vì sao tôi không thể ở đây?"
"Tôi thấy nhàm chán, xuống thuyền đi tản bộ, hi vọng có thể tìm được trang sức châu báu gì đó ở trong phế tích, có vấn đề gì sao?"
Cô ta hỏi liên tiếp hai câu, không hề có ý định rời khỏi Verdu.
Verdu không cãi nhau với cô ta, lấy thuốc mỡ và cồn đã chuẩn bị sẵn, xử lý vết thương trên mặt và cằm, đồng thời nhổ mảnh vỡ thủy tinh găm trên người ra bỏ vào túi áo.
Ông không muốn để lại máu ở một nơi quỷ quái thế này.
Tiếp đó, Verdu lấy một vật trang trí trên áo choàng cổ điển.
Đó là một hoa văn hình "cánh cửa" được tạo thành từ ba viên hồng ngọc, ba viên ngọc lục bảo và ba viên kim cương.
Gần như trong chớp mắt, chiếc áo choàng kia chợt bó chặt, khiến những thớ thịt trên người Verdu hằn rõ lên.
Đúng lúc xương cốt Verdu sắp bị nghiền nát thì bóng dáng ông dần mờ đi, biến mất tại chỗ.
Sau đó, ông "dịch chuyển" đến một ngọn núi bên bờ biển ngoài cảng Bansy.
Ngọn núi này cũng đã bị sụp xuống, trở thành một phế tích toàn đá lởm chởm.
Theo Verdu được biết, đây từng là chỗ để cư dân Bansy hiến tế cho "Thần Thời Tiết", cũng là mục tiêu tấn công trọng yếu của giáo hội Bão Táp.
Sau khi quả cầu thủy tinh nổ tung nhắc nhở Bansy trong tòa điện báo ẩn chứa nguy hiểm chưa biết, ông không dám tiếp tục thăm dò nơi đó để thu thập tài liệu thần bí học nữa, chỉ đành chuyển đến địa điểm tiếp theo đã được định sẵn.
Mà việc này cũng giúp ông thoát khỏi sự theo dõi của cô gái kia.
Bóng dáng Verdu vừa hiện ra, ông đã gập người xuống, há miệng thở dốc, có cảm giác cuối cùng cũng hít thở được.
Cùng lúc đó, Verdu cảm thấy một chỗ ở bên sườn phải nhói đau, dường như đã gãy mất một xương sườn.
Sau khi ông hít thở liên tục mấy hơi, cố nén đau đớn, trán đẫm mồ hôi, đi về phía trước vài bước, đến chỗ tế đàn theo bản đồ.
Không cần nghi ngờ, tế đàn này đã bị phá hủy, chỉ còn lại một cái hố lớn đã bị thủy tinh hóa, có vết cháy đen, xung quanh rải rác những đống đá vụn với hình thù khác nhau.
Những đống đá vụn này ít nhiều đều có dấu vết bị sét đánh.
Sau khi nhìn quanh một vòng, Verdu Abraham vén ống tay áo bên phải lên.
Tiếng gió vù vù nổi lên, một phần đá vụn nhỏ bị "đẩy" ra khỏi chỗ, để lộ mặt đất bên dưới.
Đây là "Thuật Thổi Gió" của "Bậc Thầy Tạp Kỹ", Verdu dùng nó để thay thế sức lao động của mình, đảm bảo an toàn tối đa cho bản thân.
Khi số đá vụn kia "bay" đi, Verdu nhìn thấy mặt đất cũng bị cháy đen, trong đó có khu vực để lại chút ít hoa văn, hình vẽ và phù hiệu không còn nguyên vẹn.
Vù!
Tiếng gió càng thêm dữ dội, thổi vù vù bên tai Verdu, khiến ông ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên trời cao.
Cơn gió lẽ ra chỉ có thể thổi đá vụn mà ông triệu hồi không biết từ khi nào đã biến thành cơn lốc, "thổi" đến mức chính ông cũng phải lảo đảo.
Verdu chợt thấy mây đen kéo đến đầy trời, hệt như sắp có bão.
Tuy ông từng nghe nói Bansy là "Bảo tàng Thời Tiết", nhưng cho tới giờ vẫn không ngờ sự thay đổi lại đột ngột đến thế.
Trong một chớp mắt, Verdu nghi ngờ có phải "Thuật Thổi Gió" của mình đã gây ra bão táp hay không, hoặc là do vừa rồi dọn sạch phế tích tế đàn đã gây ra sự thay đổi nào đó.
Suy đoán này khiến trán ông nhanh chóng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Trong lúc gió dữ càn quét bốn phía, Verdu nhìn thấy đống đá vụn phía trước bị cuốn hẳn lên, để lộ một tảng đá lớn bị vùi lấp bên dưới.
Trên tảng đá này lần lượt nứt ra những khe hở rất sâu, khiến người ta có cảm giác chỉ cần chạm vào là nó sẽ vỡ tan.
Lúc này, cuồng phong đã giảm đi nhiều, mây đen vẫn còn dày đặc.
Verdu nghĩ đã đến cảng Bansy rồi thì không thể bị dọa chạy chỉ vì chuyện này, bèn cố gắng lấy hết dũng khí, đến gần tảng đá lớn giăng kín khe nứt cháy đen kia.
Ông lấy một cái kính lúp có cán khắc hoa văn kỳ dị ra, nghiêm túc kiểm tra tình trạng tảng đá lớn.
Sau khoảng bảy tám phút, Verdu thu lại chiếc kính lúp thuộc về vật phẩm thần kỳ, thở dài với vẻ chán nản và tiếc nuối.
Ông đã bước đầu xác nhận, tảng đá lớn này không có bất cứ vấn đề gì, không liên quan đến thần bí học.
Verdu vừa thu lại tầm mắt, định rời khỏi thì thấy chỗ tiếp giáp giữa tảng đá lớn và bùn đất rỉ ra vệt đỏ tươi.
Vệt đỏ tươi này dần lan ra, hệt như máu đang chảy.
Nhưng nó không rỉ ra quá nhiều, chỉ ở trong một khu vực nhỏ.
Trong đầu Verdu lập tức hiện lên hai dấu vết màu đỏ tươi hình người trong phế tích tòa điện báo kia, da đầu chợt tê dại.
Môi ông nhanh chóng khô khốc, trực giác mách bảo đây không phải điều tốt lành gì.
Verdu lại nuốt nước bọt, giơ tay phải lên tạo ra một cơn gió khác, để khá nhiều đá vụn lăn tới, lấp kín tảng đá lớn này, che đi vệt đỏ tươi kia.
Ông không ở lại thêm nữa, gắng gượng thực hiện "dịch chuyển" một lần nữa, đến địa điểm cuối cùng trong dự định.
Lần này, xương sườn của ông lại gãy thêm một chiếc, đau đến mức gần như ngất đi.
Hơn nữa không gian bị nén chặt đến mức khó thở khiến Verdu có cảm giác mình đang cận kề cái chết.
Ông phải mất vài chục giây mới bình thường trở lại, chuyển ánh mắt về phía trước.
Nơi này cũng là một phế tích, trên những căn nhà đổ nát mọc đầy cỏ dại.
Theo một hải tặc từng thăm dò phế tích Bansy kể lại, nơi này có thứ đáng để nghiên cứu.
Nó là một cánh cửa gỗ rất bình thường, nhưng lại là thứ duy nhất còn giữ được nguyên vẹn ở Bansy.
Hải tặc kia không thể phát hiện ra bất cứ điểm đặc biệt nào trên cánh cửa gỗ đó, vì thế bảo thuộc hạ nhấc nó lên định mang về thuyền.
Nhưng họ mới đi hai bước thì đột nhiên ngã xuống, đầu lìa khỏi xương sống, tách khỏi cơ thể, lăn xuống bên cạnh.
Hải tặc kia sợ quá không dám ở lại nữa, dẫn theo những thuyền viên còn lại vội vàng bỏ chạy.
Verdu không hoàn toàn tin vào câu chuyện của đối phương, tuy ông không hay hoạt động trên biển, nhưng biết đám thủy thủ thích bốc phét, luôn phóng đại chuyện có hai ba phần lên thành mười một, mười hai phần.
Nhưng cho dù đó là bịa đặt, Verdu cũng cho rằng cánh cửa gỗ đó đáng để nghiên cứu.
Qua một hồi tìm kiếm, ông phát hiện ra mục tiêu của mình.
Cánh cửa gỗ trông có vẻ bình thường kia đang dựa vào một bức tường đã đổ sập, có ổ khóa và tay nắm bằng đồng thau.
Xung quanh nó không có thi thể, cũng không có vết máu, giống với phần lớn phế tích ở đây.
'Quả nhiên là bốc phét, ha, có khi tên hải tặc kia nghe chuyện cánh cửa gỗ này từ chỗ khác, hắn và thuộc hạ đều không dám thử vác lên...' Verdu nhìn quanh một vòng, đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Ai?"
"Sao lại theo dõi tôi?"
Thật ra ông vẫn chưa phát hiện ra xung quanh có người, chỉ là dựa vào kinh nghiệm và bài học lúc trước, dùng lời nói và phản ứng để lừa người theo dõi có thể tồn tại kia.
Giây tiếp theo, trong một chỗ tối, có một người đàn ông trung niên bụng phệ bước ra.
Ông ta không nói gì, lặng lẽ rời khỏi nơi này.
Verdu vừa thầm cảm thấy may mắn, vừa thở phào nhẹ nhõm, tranh thủ đến gần cánh cửa gỗ kia.
Căn cứ vào tin tức ông nhận được, cánh cửa gỗ này bất kể đẩy về phía nào cũng sẽ mang đến sự thay đổi bất thường, còn nếu không thử di chuyển hay chạm vào thì không có nguy hiểm gì.
Verdu suy nghĩ vài giây, thò tay vào trong tay áo choàng, dùng chiếc áo choàng cổ điển này làm "găng tay", kéo cánh cửa gỗ kia.
Cửa gỗ theo đó dựng đứng lên, xung quanh một khoảng yên tĩnh.
Verdu đẩy cửa gỗ một cái giống như động tác mở cửa bình thường, nhưng vẫn không thấy bất kỳ sự thay đổi nào.
Ông thử nhiều cách thức, nhưng cũng không khiến cánh cửa này xuất hiện biến hóa dị thường, nó dường như thực sự dựa vào vận may tốt mà giữ được nguyên vẹn trước trận đánh mang tính hủy diệt của giáo hội Bão Táp.
Verdu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
Ông ngẫm nghĩ, thử lại động tác mở cửa.
Nhưng khác với lần trước, ông cầm nắm cửa khẽ vặn xuống.
Nghe tiếng kim loại va chạm khe khẽ vang lên, Verdu đẩy về phía trước, để cánh cửa gỗ kia mở về phía sau, một lần nữa dựa vào vách tường đổ nát kia.
Lần này, trước mắt Verdu đột nhiên xuất hiện một màn sương mù xám trắng.
Bên trong sương mù có một con đường như ẩn như hiện và những căn nhà san sát nhau.
Bên ngoài một căn nhà trong đó có treo một tấm biển gỗ, bên trên viết mấy từ đơn bằng tiếng Loen:
[Cục điện báo cảng Bansy]
Đồng tử Verdu chợt giãn ra, trong tòa điện báo chìm trong màn sương nhàn nhạt kia vang lên một giọng nói khe khẽ:
"Anh đến gửi điện báo à?"
"Mời vào."