Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi
Chương 17
Quyển Nhật Ký Của Em Trai Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tôi và giáo viên chủ nhiệm nói chuyện xong cũng khoảng bảy giờ rưỡi tối. Trên suốt quãng đường tàu điện ngầm về nhà, tôi cứ trầm ngâm suy nghĩ: Đoàn Minh Phong mới lớp bảy, sao mới tí tuổi đã lộ ra hai bộ mặt rồi ư? Nhớ lại hồi tôi lớp bảy thì sao nhỉ? Suốt ngày đi chơi bóng rổ với đám bạn, trêu chọc đám con gái, rảnh rỗi không có gì làm thì chơi game, yêu đương vẩn vơ. Chỉ cần đạt thành tích mà ba mẹ yêu cầu, còn lại thời gian tôi muốn làm gì thì làm, cơ bản chẳng có chuyện gì đáng để tôi phải bận tâm.
Em tôi mới mười hai tuổi, nếu dùng lời của mẹ tôi thì là “người còn chưa lớn bằng hạt đậu”, đang trong thời kỳ thanh xuân chưa biết sầu muộn là gì, sao lại gặp khó khăn trong giao tiếp xã hội thế này?
Tôi vò đầu bứt tóc, cảm thấy nguyên nhân đầu tiên là vì trong lòng bị đè nén quá nhiều, hoàn cảnh gia đình thì rối ren, thường xuyên buồn bã, khóc lóc ấm ức. Môi trường học tập… Nghĩ đến đây, tôi bỗng thấy đau lòng. Vậy mà nó vẫn giữ được hạng nhất khối trong ngôi trường ngoại ngữ Nam Kinh đầy rẫy cao thủ này. Thật là bất thường!
Ba mẹ không có nhà, tôi ra khỏi ga tàu điện ngầm gọi điện bảo Đoàn Minh Phong xuống nhà tìm chỗ ăn tối.
Chạng vạng giữa hè, mặt trời dần khuất đi giữa đường chân trời, ráng chiều rực rỡ khắp vùng trời tựa như màu sơn óng ánh đổ tràn lan, rồi dần bị oxy hóa mà chuyển sang màu đen.
Tôi đang ở cổng khu chung cư đợi em, ánh sáng không quá rõ. Lúc này người về nhà nhiều nên đèn đường đã bật. Dáng người Đoàn Minh Phong nhỏ nhắn, đứng giữa dòng người qua lại trông như một củ cà rốt. Em cúi đầu tránh né va chạm với người đi đường. Tôi cất giọng gọi em:
“Đoàn! Minh! Phong!” Em ngơ ngác ngẩng đầu tìm theo giọng nói.
Đoàn Minh Phong tươi cười rạng rỡ, hớn hở chạy về phía tôi. Tôi vô thức giang hai tay ra, có lẽ em vốn không định nhào vào lòng tôi, là vì tư thế của tôi đã khiến em làm vậy. Em lao sầm đến ôm chầm lấy tôi, tôi rên lên, lùi liên tục về phía sau, cười vừa tinh quái vừa hài lòng. Con nít thì phải vậy, được cưng chiều mà có chút kiêu căng, tự do tự tại không gò bó.
Cằm của Đoàn Minh Phong tựa vào ngực tôi, gương mặt trẻ con trắng trẻo, non nớt. Tôi giả vờ chê bai rồi véo má phúng phính của em: “Đi thôi.”
Đoàn Minh Phong ngẩng đầu lên, môi đỏ răng trắng: “Anh hai, chúng ta đi ăn gì thế?”
Tôi gác tay lên vai em, hào phóng nói: “Em muốn ăn gì thì chúng ta ăn cái đó.”
Đoàn Minh Phong rất thích… nước canh của mì Lan Châu. Lần nào cũng chỉ ăn vài đũa mì, húp cạn nước canh. Tôi ăn mì xong thì trợn mắt rồi đổi tô với em. Em lại húp sạch hết nước canh trong tô của tôi, ợ một tiếng: “Em ăn no rồi.”
“Cái này là em uống no rồi.”
Tôi bất đắc dĩ: “Uống nhiều thế, đi tiểu cái là hết ngay. Nhà không có gì ăn, tối em đói thì sao?”
Đoàn Minh Phong liếm liếm môi: “Chúng ta không mua bánh su sao?”
“…!Mua.”
Em vừa về tới nhà liền đi làm bài tập. Tôi đứng ở cửa thư phòng nhìn trộm em. Em chẳng hề chú ý đến xung quanh, bánh su đặt trước mặt cũng chẳng đụng đến cái nào. Tôi gõ cửa, em vội vàng gấp tập lại. Tôi đi chậm rãi để đợi em sắp xếp đồ đạc xong. Tôi lơ đãng liếc qua, thì ra là đang viết nhật ký, cuốn nhật ký có khóa mật mã.
“Anh hai…?” Em đè tay lên nhật ký, chốt khóa “cạch” một tiếng rồi khóa lại.
“Anh muốn nói chuyện với em.” Tôi hắng giọng, ngồi ngay ngắn.
“Về việc họp phụ huynh.”
Đoàn Minh Phong cơ bản chẳng coi tôi là phụ huynh, tùy ý ngả người vào ghế: “Ồ, thầy nói gì vậy anh?”
Tôi cười ha hả, dùng chiêu lạt mềm buộc chặt: “Khen thành tích của em tốt, còn được trao giấy khen học sinh ba tốt.”
Đoàn Minh Phong rõ ràng đã coi đó là chuyện thường tình, chỉ khẽ cười thẹn thùng.
Tôi giả vờ ngây thơ, nói tiếp: “Anh còn tưởng giải cán bộ lớp xuất sắc cũng phải có tên em chứ.”
Đoàn Minh Phong khẽ sững người, nằm nhoài ra bàn, lật vở bài tập ra, nói nhỏ: “Em không làm cán bộ lớp.”
Tôi thấy em muốn trốn tránh, tôi bèn kéo em lại, mặt đối mặt với mình: “Không phải chứ, thằng bé thành tích tốt như thế này mà còn không được làm cán bộ, giáo viên lớp các em nghĩ gì thế?”
“Do em không muốn làm.” Đoàn Minh Phong cau mày.
“Làm cán bộ lớp phải quản lý người khác, em không thích.”
Quản lý người khác thì phiền thật. Tôi gật đầu ra vẻ tán thành, mà câu sau đó của em bắt đầu làm người khác kinh ngạc.
“Thật ra em không thích đi học, không thích làm bài tập, không thích thi cử, không thích xếp hạng.” Đoàn Minh Phong càng nói giọng càng lạc đi, nói lầm bầm.
“Thầy nói làm cán bộ lớp phải thích học tập, có thể dẫn dắt mọi người học tập. Em không thích họ, mà họ cũng chẳng thích em…”
“Đợi chút!”
Tôi luôn cho rằng Đoàn Minh Phong chìm đắm vào việc học như vậy đơn thuần là vì yêu thích. Vậy mà em lại nói em không thích học… cũng không thích xếp hạng, không phải vì ham thắng thua.
Tôi hỏi em: “Vậy sao em lại nghiêm túc như vậy?”
Đoàn Minh Phong nói một cách đương nhiên: “Em thi tốt thì ba sẽ rất vui. Thành tích của Vương Ti Điềm không tốt, ba hay cằn nhằn lắm.”
Dường như nghĩ đến điều gì đó, Đoàn Minh Phong bỗng bật cười: “Có lần Vương Ti Điềm tức giận, chạy đến xé bài kiểm tra tháng của em. Kết quả là bị ba mắng cho một trận, nó lại càng tức tối hơn nữa. Cuối tuần ba mẹ đều không có nhà, nó đóng cửa lại, nhốt em ngoài ban công một ngày một đêm.”
Giọng điệu của Đoàn Minh Phong rất nhẹ nhàng thoải mái, như thể đang chia sẻ một chuyện thú vị gì đó vậy.
Tôi nắm lấy tay em, kinh ngạc nói: “Chuyện xảy ra khi nào?”
Nụ cười trên gương mặt Đoàn Minh Phong dần dần biến mất, viền mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào: “Là lần… em gọi điện thoại cho anh, anh còn mắng em.”
Tôi đâu ngờ chuyện này lại có liên quan đến mình như vậy, vội nói: “Anh mắng em khi nào chứ?”
Đoàn Minh Phong lôi chuyện cũ ra kể, bắt chước giọng điệu ngang ngược của tôi: “Anh nói, này! Nửa đêm rồi bị khùng hả?”
Tôi cười đến đau cả bụng. Đoàn Minh Phong vừa lau nước mắt vừa trách móc tôi. Em bắt chước tôi quá giống, như thể chính mình có mặt tại hiện trường vậy. Tôi hít thở hổn hển mấy lần mới miễn cưỡng bình tĩnh lại được, ôm lấy mặt em:
“Xin lỗi nhé, anh hai sai rồi. Sau này cho dù anh có nằm trong quan tài cũng sẽ vùng dậy điềm nhiên nhận điện thoại của em nhé.”
Đoàn Minh Phong vừa khóc vừa cười, suýt nữa thì phụt cả nước mũi ra.
Sau khi kể tội xong, em bĩu môi, vẻ mặt kiêu ngạo: “Người khác mắng em, ghét em thì được, anh không được…”
Tôi coi em như một đứa trẻ nhõng nhẽo, thấy vừa dễ thương vừa đáng thương, lập tức đồng ý: “Anh thích em còn không kịp nữa là, sao ghét em được.”
Đoàn Minh Phong ngẩn người ra, ánh mắt nhìn tôi rực sáng.
Tôi nói tiếp: “Bạn cùng lớp nhất định cũng sẽ rất thích em, em phải cho họ cơ hội để hiểu em…”
“Không.” Đoàn Minh Phong đột nhiên đứng dậy.
“Cái này không giống nhau.”
Em đẩy tôi ra khỏi phòng. Chân tôi chặn ngang khung cửa, cố gắng khuyên em: “Sao không giống? Em học giỏi như vậy, ngoại hình cũng đẹp trai, chắc chắn trong trường có một đống bé gái thích em đấy, Đoàn Minh Phong…!em đừng đánh giá thấp bản thân, mọi người đều rất thích em đấy.”
Tôi càng nói Đoàn Minh Phong càng bực bội, cuộc tâm sự này gần như sắp sụp đổ.
Em nói: “Em không cần họ thích em!” Sau đó đẩy mạnh tôi ra ngoài.
Rầm.
Haiz, tôi lau mồ hôi trên trán, thở dài với cánh cửa thư phòng đóng kín. Thằng nhỏ đang trong thời kỳ dậy thì thật là kỳ cục.